<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516</id><updated>2012-01-24T04:50:46.806+07:00</updated><category term='test'/><category term='vietnamese-anti-china-blogspot'/><category term='ngẫm'/><category term='i-love-sport'/><category term='saturday coffee'/><category term='biếtyêu'/><category term='360'/><category term='politics'/><category term='trinh-cong-son'/><category term='feel'/><category term='eng-viet'/><category term='music'/><category term='stories'/><category term='Michael Jackson'/><category term='howloveis'/><category term='saigon-mylove'/><category term='thơ-nhạc'/><category term='liti'/><category term='tảnmạn'/><category term='hoa'/><category term='diary'/><title type='text'>Kero Sebastian</title><subtitle type='html'>Lãng tử vô hạnh, thanh danh tàn tạ.</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>71</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-6202875373989238060</id><published>2011-12-19T23:56:00.002+07:00</published><updated>2011-12-20T04:07:56.723+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='360'/><title type='text'>Người tình mùa đông</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-AlvpixkHIcE/Tu9SJbOO5zI/AAAAAAAAAoY/FcofvIcCuVs/s1600/nguoitinhmuadong.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="302" src="http://2.bp.blogspot.com/-AlvpixkHIcE/Tu9SJbOO5zI/AAAAAAAAAoY/FcofvIcCuVs/s400/nguoitinhmuadong.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay ngồi nhâm nhi café nghe lại được bài này. Một bài hát khá gắn bó với một thời mộng và mơ của tui. &amp;nbsp;Được nghe lại làm cho tui có được quá nhiều cảm xúc, thành ra phải cố ngồi viết lại vài dòng cho thỏa cái cảm xúc tràn trề lúc này không thì bữa khác quên mất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc đầu định mượn bài hát để viết về người tình mùa đông theo đúng cả nghĩa đen, lẫn nghĩa bóng của nó. Nhưng cứ ngồi ngẫm nghĩ hoài chẳng biết nên viết cái gì và bắt đầu từ đâu. Dù rằng đang thấy rất cần phải viết về chuyện đó ngay lúc này nhưng lại chẳng thể nào viết thành lời được. Thôi thì đành hẹn dịp khác để chờ cái duyên đó đến vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần này chỉ nói về bài hát "Người tình mùa đông" mà thôi. Biết đâu trong lúc nói bâng quơ về những cảm xúc rời rạc của bản thân lại có thể tìm ra được cái cảm hứng để viết được cái kia thì sao. Cũng có thể lắm chứ.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/bTjsGpNKAF8" width="420"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;***&lt;/div&gt;Nói về bản "Người tình mùa đông" nhiều người vẫn còn nhầm tưởng rằng đây là một ca khúc nhạc Hoa lời Việt, nhưng thực chất ca khúc này được nữ ca sỹ lừng danh người Nhật Miyuki Nakajima sáng tác và thu thanh lần đầu tiên vào năm 1986 với tựa đề "&lt;a href="http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=ixvZvnB3HT"&gt;Ruju - ルージュ&lt;/a&gt;" (Rouge). Miyuki Nakajima cũng được xem là một trong 16 ca sĩ hay nhất mọi thời đại của Nhật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó ca khúc này đã được Faye Wong (Vương Phi) viết lại bằng tiếng Hoa "&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=irnhVh2Rovg"&gt;容易受傷的女人&lt;/a&gt;" (Người con gái dễ bị tổn thương), chính bài hát này đã đưa tên tuổi Faye Wong nổi tiếng. Và bài "Người tình mùa đông" đã được chuyển dịch từ bài hát lời Hoa này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tính đến thời điểm này, "Người tình mùa đông" có đến 8 phiên bản với 4 thứ tiếng.&amp;nbsp;Ngoài bản gốc tiếng Nhật "Ruju" thì có 2 bản tiếng Hoa một là tiếng phổ thông và cái nữa là tiếng Quan Thoại. Còn về tiếng Anh lại có tới 4 phiên bản khác nhau là các bản “That is love”, “Please don’t go away”, “Broken hearted woman” và “Only love is real”. Và tất nhiên&amp;nbsp;bản cuối cùng là tiếng Việt với cái tên "Người tình mùa đông".&amp;nbsp;Mỗi bản đều có 1 nét hay riêng. Rất đáng để nghe.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;***&lt;/div&gt;Rồi những dòng trên là từ một bạn trên FB, không phải của tui. Riêng tui, tui đã nghe qua hết các bản đó nhưng ở đây chỉ nói tới bản tiếng Anh thôi. Mấy bản kia do giới hạn về ngôn ngữ nên không thể hiểu hết cái hay của phần lời được. Còn bản tiếng Việt thì không bàn tới vì lời bài đó so với lúc này thì ... sến quá. :-D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi, nói về bản đầu tiên mà tui nghe đó là &lt;i&gt;That is love&lt;/i&gt; của Tokyo Square. Nếu như thường nghe dòng&amp;nbsp;nhạc&amp;nbsp;giai đoạn&amp;nbsp;80s-90s thì chắc sẽ không xa lạ gì với nhóm nhạc của Singapore này. Một trong những bài hát rất thành công của nhóm này cho đến tận bây giờ tui vẫn còn rất thường hay ngâm nga, nhưng khổ nỗi là chỉ được 1 đoạn duy nhất đó là&amp;nbsp;"&lt;i&gt;say you will, say you will be mine /&amp;nbsp;I just keep missing you tonight /&amp;nbsp;I feel so unsure, I feel so alone /&amp;nbsp;I just don't dare to open my eyes...&lt;/i&gt;".&amp;nbsp;Nếu ai chưa nghe qua bài "&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=E7UlemBSoYw"&gt;Say you will&lt;/a&gt;" này hay nghe rồi nhưng không nhớ hết lời nó ra sao thì nên nghe lại nhé, để coi có hiểu lí do tại sao tui thích nó hông. hehe&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quay về với &lt;i&gt;That is love, &lt;/i&gt;với bài này&amp;nbsp;tui lại có một cảm xúc rất buồn cười với nó. Cứ mỗi lần nghe tới bài hát này tui lại cứ tưởng tượng tới hình ảnh của tui và một ai đó rất mờ ảo, cùng nắm tay nhau đi qua con đường, với những giọt mưa rơi thì thầm nhẹ nhàng và những giọt nước rơi trên hàng mi buồn. Tui cũng không hiểu sao mình lại nghĩ về một khung cảnh sến đến như vậy, nhưng quả thật có cái gì đó thôi thúc tui nghĩ về khung cảnh đó. Nó như là một cảnh đã được sắp đặt sẵn từ sâu trong tiềm thức vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn bản&amp;nbsp;&lt;i&gt;Only love is real&lt;/i&gt; là bản mà ngày hôm nay tui đã được nghe. Phải nói tui rất thích cái lời của bản này so với bản của Tokyo Square và có thể xem đây là một chuyển biến tâm lí khá rõ ở tui trong thời điểm hiện tại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu như bản &lt;i&gt;That is love&lt;/i&gt; là một cái gì đó khá ủy mị, tình cảm chỉ được biểu hiện qua những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu và chia sẻ với nhau cũng chỉ qua suy nghĩ chứ chẳng dám nói thành lời thì &lt;i&gt;Only love is real&lt;/i&gt; lại đối nghịch hoàn toàn. Yêu là dám đương đầu, là không ngần ngại hay sợ hãi dù có thể biết trước rằng kết quả cuối cùng sẽ vô cùng đau thương, ta nói ngắn gọn là&amp;nbsp;&lt;i&gt;khi yêu đừng quay đầu lại.&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng nói là chuyển biến tâm lí vậy nhưng cũng chỉ mới là tâm lí thôi, chứ hành động thì vẫn còn chưa tới đâu hết. Tui vẫn còn ủy mị, ủy mị dữ lắm. haizz&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;***&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/nZO3b-3phSs" width="420"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;That Is Love - Tokyo Square&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Look into your dark blue eyes&lt;br /&gt;I can feel you searching my heart&lt;br /&gt;You’ll find there’s no need to hide&lt;br /&gt;We know that is love&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Now I’m looking through your heart&lt;br /&gt;I can tell you that it is true love&lt;br /&gt;Thank you for the time we have&lt;br /&gt;We know that is love&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Don’t tell me that love’s not waiting for us&lt;br /&gt;If we really want to we can try&lt;br /&gt;But you and I gotta make it happen&lt;br /&gt;Since we know that is love&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Don’t tell me that love’s not waiting for us&lt;br /&gt;If we really want to we can try&lt;br /&gt;What you’ve done&lt;br /&gt;We know that is love&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Everytime when I think of you&lt;br /&gt;It’s always thing goes into my mind&lt;br /&gt;I just want to hold you close&lt;br /&gt;We know that is love&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yes I want to share my dream&lt;br /&gt;And I hope that you’ll be there&lt;br /&gt;Please do love me like before&lt;br /&gt;We know that is love&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Now I’m looking through your heart&lt;br /&gt;I can tell you that it is true love&lt;br /&gt;Thank you for the time we have&lt;br /&gt;We know that is love &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;***&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/VVwy2Axu4zI" width="420"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Only love is real&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;In the stilness of the night, &lt;br /&gt;We are holding each other tight. &lt;br /&gt;Your heart's beat is all I hear, &lt;br /&gt;Your touches is all I feel. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;And the silent of the night, &lt;br /&gt;I can only feel that it is right. &lt;br /&gt;Through time life can be unkind. &lt;br /&gt;I know I will be fine. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Could this love so true, &lt;br /&gt;That we can always be together, &lt;br /&gt;Only love is real. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Don't you, don't you, &lt;br /&gt;Don't you ever hurt me, &lt;br /&gt;Hurt this fragile heart of mine. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Could this love so strong, &lt;br /&gt;That we can always be together, &lt;br /&gt;Only love is real. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hold my love, &lt;br /&gt;Don't make me shed a tear. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Once I had a broken heart, &lt;br /&gt;Never thought of having to part. &lt;br /&gt;The day that you came into my life, &lt;br /&gt;I know now love is right. &lt;img alt="Copyright Minh Quân" border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" style="float: right; height: 50px; margin: 0 0 10px 10px; width: 50px;" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-6202875373989238060?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/6202875373989238060/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2011/12/nguoi-tinh-mua-dong.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/6202875373989238060'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/6202875373989238060'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2011/12/nguoi-tinh-mua-dong.html' title='Người tình mùa đông'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-AlvpixkHIcE/Tu9SJbOO5zI/AAAAAAAAAoY/FcofvIcCuVs/s72-c/nguoitinhmuadong.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-6187609873436604514</id><published>2011-08-04T21:48:00.004+07:00</published><updated>2011-08-05T12:48:16.659+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='trinh-cong-son'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='biếtyêu'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='360'/><title type='text'>Tôi đang lắng nghe</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-FuZqam_2pj4/Tjq05dDTJsI/AAAAAAAAAlM/eJ9TP4_DDy8/s1600/alone.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="271" src="http://1.bp.blogspot.com/-FuZqam_2pj4/Tjq05dDTJsI/AAAAAAAAAlM/eJ9TP4_DDy8/s400/alone.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Lãng đãng trong những cảm xúc của cá nhân, bàng bạc trong tâm hồn tiếng nhạc Trịnh, mọi điều tôi muốn nói, muốn diễn tả về những xúc cảm trong tôi giờ đây dường như đã nằm hết trong từng lời ca câu chữ của bài hát này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi như một kẻ lang thang vô định bị cuốn trôi vào trong các cung bậc thăng trầm của cuộc sống, bình yên chẳng bao giờ hiện hữu được lâu trong tôi và trong bạn. Tôi lặng im lắng nghe tiếng lòng tôi, những gì tôi đang phải trải qua, tôi thanh lọc lấy những khung hình, giữ yêu thương cho riêng tôi và đón nhận ngày mới với hy vọng bình yên lại đến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dành một chút thời gian, lắng nghe lời ca của Trịnh, lắng nghe tiếng hát ru lòng não nề của Khánh Ly, lòng tôi như muốn lặng im, và ... lắng nghe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đang lắng nghe ... phiêu diêu trong tiếng hát, lắng nghe lòng mình, từng khung hình, mình cùng bước như từng slide trượt qua, mỗi một khung hình là một ấn tượng. Lặng nghe cảm giác được nắm lấy tâm hồn mình trong im lặng của đêm, tôi chợt mỉm cười trước những khung hình, tôi nhìn ra phía cửa sổ hầm hập hơi nóng bên ngoài, một khung hình đơn độc nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh tràn trề trong nó ... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Im lặng thở dài và tôi đang lắng nghe ... &lt;br /&gt;... tôi im lặng không đồng nghĩa với việc tôi không cảm nhận cuộc đời xung quanh.&lt;br /&gt;Không cảm nhận được người khác đang như thế nào và nghĩ gì ...&lt;br /&gt;... tôi im lặng chỉ muốn để được hiểu hơn mà thôi.&lt;br /&gt;Bởi ...&lt;br /&gt;... tôi đang lắng nghe ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ai rồi cũng cần một khoảng lặng giữa cuộc đời bão nổi của mình, nhưng đừng ngồi lại lâu, đừng đánh rơi những tiếng cười, đừng đánh rơi những hạnh phúc mà cuộc đời đã đem đến cho ta và người người đem đến cho nhau.&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đừng im lặng quá lâu bởi cuộc đời không ngắn cũng không dài, cuộc đời chỉ có nắm bắt và không nắm bắt những niềm vui mà đời ban tặng cho ta và điều quan trọng nhất là ta có nhận ra và trân quý những khoảnh khắc đó hay không mà thôi ...&lt;br /&gt;-------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="349" src="http://www.youtube.com/embed/MuV_sBjC04Q" width="560"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tôi Đang Lắng Nghe &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Sáng tác: Trịnh Công Sơn&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Trình bày: Khánh Ly&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Im lặng của đêm tôi đã lắng nghe&lt;br /&gt;Im lặng của ngày tôi đã lắng nghe&lt;br /&gt;Im lặng của đời tôi đã lắng nghe&lt;br /&gt;Tôi đã lắng nghe trái tim lạc loài&lt;br /&gt;bao đêm đã qua im lặng của người&lt;br /&gt;tôi đã lắng nghe im lặng của tôi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Im lặng dòng sông tôi đã lắng nghe&lt;br /&gt;Im lặng ngọn đồi tôi đã lắng nghe&lt;br /&gt;Im lặng thở dài tôi đã lắng nghe&lt;br /&gt;Tôi đã lắng nghe im lặng thở dài&lt;br /&gt;sau cơn bão qua im lặng mặt người&lt;br /&gt;nghe bao nỗi đau trên một bàn tay&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đang lắng nghe im lặng cuộc tình&lt;br /&gt;Sau một cuộc tình tôi đang lắng nghe&lt;br /&gt;Khi hoa héo khô im lặng nụ tàn&lt;br /&gt;Tôi đang lắng nghe tôi đang lắng nghe&lt;br /&gt;Tôi đang lắng nghe im lặng đời mình&lt;br /&gt;&lt;img alt="Copyright Minh Quân" border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" style="float: right; height: 50px; margin: 0 0 10px 10px; width: 50px;" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-6187609873436604514?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/6187609873436604514/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2011/08/toi-ang-lang-nghe.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/6187609873436604514'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/6187609873436604514'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2011/08/toi-ang-lang-nghe.html' title='Tôi đang lắng nghe'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-FuZqam_2pj4/Tjq05dDTJsI/AAAAAAAAAlM/eJ9TP4_DDy8/s72-c/alone.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-1426542120846449490</id><published>2011-03-26T15:56:00.005+07:00</published><updated>2011-12-17T22:45:05.906+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Dáng em</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-LdZdB7_eqW0/TY2ZvkCX2DI/AAAAAAAAAU4/wD0xN3FXV3I/s1600/ap_20110316124520329.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="265" src="http://1.bp.blogspot.com/-LdZdB7_eqW0/TY2ZvkCX2DI/AAAAAAAAAU4/wD0xN3FXV3I/s400/ap_20110316124520329.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object height="300" width="300"&gt;  &lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/ZfgOh-9FCs" /&gt;&lt;param name="quality" value="high" /&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;&lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/ZfgOh-9FCs" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ bài hát này nổi tiếng vào giai đoạn tui mới vô học cấp 2. Hồi đó hễ la cà ngang qua mấy quán café là thế nào cũng nghe bài này vang lên văng vẳng. Nó chắc cũng phải được đưa vào hàng top hit của giai đoạn này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu tui không lầm giai đoạn đó vẫn còn đang là thời kì thống trị của dòng phim Hong Kong - Trung Quốc được chiếu với tần suất dày đặc trên truyền hình. Nhưng nó cũng chuẩn bị thoái trào và sắp phải nhường ngôi lại cho dòng phim tình cảm của Hàn Quốc và phim thần tượng của Đài Loan. Ơ mà sao đang nói về âm nhạc lại chuyển qua vụ phim ảnh vậy cà. Đừng vội chửi tui lãng xẹt mà hãy đọc tiếp để hiểu tại sao tui nói chuyện không ăn nhập gì nhau hết vậy nghen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui thấy rằng giai đoạn đó cứ hễ người ta coi phim của nước nào nhiều thì cũng gần như người ta bắt đầu thích nghe và chuộng dòng nhạc của nước đó. Phim ảnh truyền hình giai đoạn này đã tạo ra một trào lưu nghe nhạc cho giới trẻ. Điều này cũng giải thích tại sao dòng nhạc K-pop đã phát triển rất mạnh mẽ tại VN trong giai đoạn kế tiếp, đó chắc chắn cũng là nhờ vào phim truyền hình mà có được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi quay lại với vụ âm nhạc. Đó nói dông dài vậy để tui muốn giải thích tại sao bài này trở thành hit. Đơn giản vì nó mang rặt âm hưởng nhạc Hoa, đánh đúng ngay vào cái gu âm nhạc lúc bấy giờ. Tiết tấu của bài này cũng khá thú vị. Nó gần như là một nét chuyển mình tạo nên một cái gu mới với nhạc Việt tại thời điểm đó, vì lúc này dù đã có được rất nhiều sự thay đồi, cách tân qua giai đoạn&lt;i&gt; Làn sóng xanh&lt;/i&gt; 97 - 99 nhưng giới nghe nhạc Việt vẫn còn chuộng tiết tấu chậm mà tiêu biểu nhất là bài "&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=5r4EKKbvBFo"&gt;&lt;i&gt;Tình thôi xót xa&lt;/i&gt;&lt;/a&gt;" của Lam Trường (viết xong đọc lại mới thấy cái so sánh này khập khiễng quá, trớt quớt không ăn nhập vào đâu hết). À mà vụ TTXX này cũng có nhiều điều thú vị đáng nói lắm. Nhưng hết hứng viết tiếp rồi. Thôi để dịp khác nói tiếp chủ đề này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thiệt tình là hôm nay không có cảm xúc viết. :-)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Dáng em&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Nhạc Hoa - Lời Việt: Nguyễn Yên Nho&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Trình bày: Nguyễn Phi Hùng&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="lyric-content-resizable" id="lyric" style="height: auto;"&gt;1. Ngoài kia bao nhiêu câu ca tình nhân thở  than&lt;br /&gt;... khắp thế gian nghe như con sóng trôi nghẹn ngào.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="lyric-content-resizable" id="lyric" style="height: auto;"&gt;Và anh buông rơi  bao nhiêu lệ trên bước chân&lt;br /&gt;... để biết em ra đi không khi nào trở lại.&lt;br /&gt;Nói  đi em bao sương gió trong đời oan trái.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="lyric-content-resizable" id="lyric" style="height: auto;"&gt;Mà sao em mang thân đi suốt  canh dài.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="lyric-content-resizable" id="lyric" style="height: auto;"&gt;Nói đi em bao nhiêu ân tình chúng ta đã mãi mãi từ nay theo em  đi về nơi xứ xa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Tình ca năm xưa ta như đùa vui thế thôi&lt;br /&gt;... có  biết đâu hôm nay tôi nghe trong nghẹn ngào.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="lyric-content-resizable" id="lyric" style="height: auto;"&gt;Tình yêu hôm nao như đang cày thân xác tôi&lt;br /&gt;... bởi những nhớ nhung không khi nào mang em về lại.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="lyric-content-resizable" id="lyric" style="height: auto;"&gt;Nói  đi em bao sương gió trong đời oan trái.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="lyric-content-resizable" id="lyric" style="height: auto;"&gt;Mà sao em mang thân đi suốt canh  dài.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="lyric-content-resizable" id="lyric" style="height: auto;"&gt;Nói đi em bao nhiêu ân tình chúng ta đã mãi mãi từ nay theo em đi  về nơi xứ xa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ĐK: &lt;br /&gt;Dáng em hôm nào đứng giữa linh hồn khi tôi chợt mơ thấy.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="lyric-content-resizable" id="lyric" style="height: auto;"&gt;Dáng em trong vòng tay cùng tôi mãi luyến lưu đời sống này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dáng  em mơ hồ thức giấc tôi tìm trong muôn trùng tiếc nuối.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="lyric-content-resizable" id="lyric" style="height: auto;"&gt;Dẫu nhân gian  cuồng quay còn tôi mãi đứng nơi này ngóng chờ ho...ho....                 &lt;/div&gt;&lt;img alt="Copyright Minh Quân" border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" style="float: right; height: 50px; margin: 0 0 10px 10px; width: 50px;" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-1426542120846449490?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/1426542120846449490/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2011/03/dang-em.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/1426542120846449490'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/1426542120846449490'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2011/03/dang-em.html' title='Dáng em'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-LdZdB7_eqW0/TY2ZvkCX2DI/AAAAAAAAAU4/wD0xN3FXV3I/s72-c/ap_20110316124520329.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-4309544655896374942</id><published>2011-02-26T17:58:00.002+07:00</published><updated>2011-06-30T16:21:20.510+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='360'/><title type='text'>Có thể bán lược cho sư không?</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-yb8KWEBkO-Y/TgxAA4hnTOI/AAAAAAAAAcg/Ea_PKrvtZxU/s1600/ban+luoc+cho+su.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="316" src="http://1.bp.blogspot.com/-yb8KWEBkO-Y/TgxAA4hnTOI/AAAAAAAAAcg/Ea_PKrvtZxU/s320/ban+luoc+cho+su.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;1. Xin việc, sa bẫy Kỳ Diệu&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại nói hồi Lưu Bị đang làm luận văn tốt nghiệp, chủ nhiệm khoa Tả Phong ghét Lư Thực nên vu khống thầy quan hệ nam nữ bất chính và ăn hối lộ, thầy Lư Thực bị tống giam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi Lưu Bị tốt nghiệp, thầy được minh oan và được thả. Song, khi thầy ra tù, chức quản lý công ty của thầy không còn, một người tên là Đổng Trác đã thế chỗ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đổng Trác không phải là người của trường Đại học Quản lý quốc tế Trường Giang, ông ta là nhà buôn. Sau khi nhậm chức, Đổng biến ngay công ty của trường thành Công ty trách nhiệm hữu hạn Kỳ Diệu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công ty Kỳ Diệu đăng quảng cáo tuyển người tại Hội trường lớn, Lưu Bị, Quang Vũ, Trương Phi đăng ký xin tuyển.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thấy người đến ùn ùn, Lưu Bị cười mếu:&lt;br /&gt;- Xem ra việc làm trở thành một loại tài nguyên hiếm, cạnh tranh kịch liệt làm sao!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đổng Trác chủ trì việc tuyển người. Đầu tiên, ông ta giơ lên sản phẩm độc quyền của công ty: "lược thông minh kỳ diệu", sau đó nói:&lt;br /&gt;&amp;nbsp;- Lược này nhìn không có gì khác thường, kỳ thực, nó hàm chứa một lượng công nghệ cực cao. Lược làm bằng gỗ cây dương chanh thần kỳ ở Vân Nam, sau đó xử lý thêm 18 công đoạn nữa. Phải nói ngay, dương chanh là loại cây cực hiếm, ngay các nhà thực vật cũng không biết sự tồn tại của nó. Công ty chúng ta đã tới Vân Nam mua hơn 7.000 cây về trồng. Một điều đặc biệt khác: lược có tẩm dược liệu, 38 chiếc răng lược cũng được thiết kế đặc biệt. Chải đầu bằng lược này sẽ kích thích tóc phát triển, kích thích tế bào não, rất có lợi cho sức khỏe và trí não.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phía dưới có người hỏi:&lt;br /&gt;- Giá bao nhiêu một cái?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đổng Trác nói:&lt;br /&gt;- Đúng giá là 2.880 quan, nhưng để giới thiệu tính năng độc đáo của lược cho người tiêu dùng, chúng ta chỉ bán với số lẻ, 880 quan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đổng Trác nhấn mạnh:&lt;br /&gt;- Giá thế là tốt lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi người nhao nhao:&lt;br /&gt;- 880 quan một chiếc lược, đắt quá!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đổng Trác nói:&lt;br /&gt;- Chúng ta không nên so nó với lược thường, nó là sản phẩm kỹ thuật cao cơ mà! Hơn nữa, nó có lợi cho trí não. Đầu chúng ta vô giá, không thể so với đầu lợn được, đúng không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không ai nói gì thêm. Tiếp đến, Đổng Trác tuyên bố mức lương, khởi điểm là 16.000 quan, ngoài ra còn có thưởng theo doanh số bán cùng bồi dưỡng tập huấn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;16.000 quan? Cả hội trường sôi sục. Vừa ra trường đã nhận lương 16.000 quan, hệt như trong "Nghìn lẻ một đêm "! Công ty Kỳ Diệu đúng là kỳ diệu! Tất cả chen chúc đâm đơn, đến con muỗi cũng không lọt ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;2. Bán lược cho sư&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi đều dễ dàng qua vòng sơ khảo và thành nhân viên thử việc của công ty Kỳ Diệu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công ty mở lớp tập huấn đặc biệt ABC ba ngày. A viết tắt từ Assertive, tiếng Anh là Quyết đoán; B là Beautiful, nghĩa là Đẹp; C là Creative, nghĩa là Sáng tạo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đổng Trác giải thích:&lt;br /&gt;- Quyết đoán ở từ A không có nghĩa là cố chấp, nó chỉ người có tố chất tốt nên tự tin. Đẹp ở từ B không có nghĩa là lòe loẹt, nó chỉ người tạo ấn tượng tốt cho khách hàng ngay từ cái nhìn đầu tiên. Sáng tạo ở từ C chỉ người biết kích thích, biết phát triển công việc lên một tầm cao mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đổng Trác nói tiếp:&lt;br /&gt;- ABC là hiệu quả công việc. Mục đích của cuộc tập huấn ABC đặc biệt này là để biến mỗi người thành một nhân viên có hiệu quả. Sau cuộc tập huấn, chúng tôi được đặt trước một thử thách thực tế: trong một tháng, mỗi người sẽ bán 100 chiếc lược thông minh kỳ diệu. Ai vượt qua thử thách, người đó đích thực là nhân viên có hiệu quả, sẽ lập tức thành nhân viên chính thức của công ty Kỳ Diệu và hưởng mức lương 16.000 quan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Học viên kinh ngạc, đua nhau nói:&lt;br /&gt;- Một tháng bán 100 chiếc lược? Có nhầm không? Làm sao được đây?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đổng Trác bảo mọi người im lặng, sau đó giải thích:&lt;br /&gt;- Sở dĩ đặt ra thử thách thực tế vì công ty chọn người theo quan niệm "ngựa cảnh không bằng ngựa đua". người có hiệu quả đích thực như thiên lý mã "một bước nghìn dặm", có đúng không? Các bạn biết không, lớp trước các bạn, có người còn bán được lược cho sư, đẩy việc bán hàng lên một tầm cao mới. Người trước làm được, sao các bạn lại không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Học viên càng kinh ngạc:&lt;br /&gt;- Có người bán được lược cho sư? Ai vậy? Sao anh ta làm được?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đổng Trác nói:&lt;br /&gt;&amp;nbsp;- Đúng vậy, sao bán được lược cho sư ư? Ai cũng biết lược để chải tóc, nhà sư lại không có tóc và không dùng lược, bán lược cho sư thật trái lẽ thường. Song, dù cho đa số xem là không làm được, vẫn có những người dám làm việc người khác không dám làm, biến không thể thành có thể. Các bạn có muốn nghe câu chuyện nhuốm màu sắc thần kỳ đó không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất cả đều nói:&lt;br /&gt;- Muốn!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là, hệt như cô bảo mẫu giữa bầy trẻ, Đổng Trác yêu cầu mọi người trật tự, sau đó kể câu chuyện "bán lược cho sư":&lt;br /&gt;Câu chuyện xảy ra hồi công ty Kỳ Diệu mới thành lập. Để tuyển nhân viên ABC đích thực, công ty đề ra cho người xin việc một thách thức: Mỗi người phải bán 100 chiếc lược thông minh thần kỳ cho nhóm đối tượng được chỉ định: nhà sư.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thử thách kỳ quái khiến cho người xin việc phải lao tâm khổ tứ. Hầu hết người xin việc đều nghi ngờ: bán lược cho sư ư? Sao có thể được? Đa số đều đấm ngực, chỉ có ba người X, Y, Z chấp nhận thử thách…&lt;br /&gt;Một tuần thử thách kết thúc, ba người làm báo cáo kết quả: X bán được một chiếc, Y bán được 10 chiếc, còn Z đã bán sạch 1.000 chiếc! Cùng hoàn cảnh, làm sao kết quả khác xa đến vậy? Công ty mời cả ba thuật lại quá trình bán hàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;X kể, anh ta đến một ngôi chùa, phải chịu các nhà sư mắng mỏ và đánh đập xối xả mà vẫn nhẫn nại, cuối cùng một hoà thượng cảm động, mua cho anh ta một chiếc lược.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Y kể, anh ta lên một ngôi chùa trên núi. Do gió núi mạnh, tóc của thiện nam tín nữ lên chùa đều rối tung, anh ta bèn tìm đến trụ trì, nói: "Người dâng hương tóc tai bù xù, e trông không thành kính với Phật lắm. Trước mỗi toà hương, nhà chùa nên đặt một chiếc lược cho thiện nam tín nữ chải tóc." Thấy có lý, trụ trì bèn mua. Vì chùa có 10 toà hương nên trụ trì mua 10 chiếc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Z lại tìm đến một ngôi chùa có tiếng, hương khói quanh năm không dứt. Z nói với phương trượng: "Phàm người dâng hương, ai cũng có tấm lòng thành. Chùa ta nên có vật phẩm tặng lại để khuyến khích người làm việc thiện. Tôi có một số lược, ngài có thể dùng thư pháp hơn đời của mình khắc lên ba chữ ‘Lược Tích Thiện’ làm tặng phẩm". Phương trượng nghe bùi tai, liền mua ngay 1.000 chiếc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công ty nhận định, ba người tiêu biểu cho ba mẫu người điển hình. X thuộc mẫu bán hàng cổ điển, có ưu điểm chân thành, kiên trì và nhẫn nại; Y có năng lực quan sát và suy đoán sự vật, dám nghĩ dám làm. Còn Z, anh ta nghiên cứu, phân tích nhu cầu của đám đông, có ý tưởng táo bạo, có kế hoạch hiệu quả nên đã mở ra một nhu cầu mới cho thị trường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhờ trí tuệ hơn người mà Z được công ty quyết định bổ nhiệm làm quản lý bộ phận bán hàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều thần kỳ là: sau khi "lược tích thiện" của Z ra đời, một đồn mười, mười đồn trăm, người đến chùa ngày càng nhiều, hương khói trong chùa ngày càng thịnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phương trượng bèn ký hợp đồng mua hàng của Z, anh ta không chỉ bán được một lần 1.000 chiếc, mà còn nhận được hợp đồng tiêu thụ dài hạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về phía công ty mà nói, thu hoạch lớn nhất không phải là có được hợp đồng tiêu thụ, mà là có được Z với tài năng, sáng kiến phi thường!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đổng Trác tiết lộ:&lt;br /&gt;- Các bạn biết không, Z chính là tôi đó! Sau tám tháng làm quản lý bộ phận bán hàng, tôi được thăng chức giám đốc, phụ trách mảng nhân lực, quản lý và mở rộng thị trường. Tôi ghi tâm khắc cốt, nhờ xuất thân từ nhân viên tiếp thị nên mới có ngày hôm nay. Tôi cũng biết, 70% ông chủ trên thế giới này xuất thân từ nhân viên tiếp thị. Tôi tin rằng, nhân viên có năng lực ABC thật sự sẽ bán được bất kỳ sản phẩm gì cho bất kỳ người nào. Tôi cũng tin rằng, trong các bạn, sẽ xuất hiện người xuất sắc như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lưu Bị ngượng ngập giơ tay:&lt;br /&gt;- Giám đốc Đổng, trong thuyết ABC của ngài, Assertive và Beautiful còn làm được, Creative xem ra khó quá?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đổng Trác nói:&lt;br /&gt;- Bảo rằng khó thì thật khó, nhưng bảo không khó thì cũng lại không khó. Tôi sẽ chỉ cho mọi người hai tuyệt chiêu. Chiêu thứ nhất: Cần biết đổi vị trí tư duy, cần suy nghĩ trong tình huống nào thì khách hàng sẽ mua sản phẩm của chúng ta. Chiêu thứ hai: Cần biết cách "dắt mũi" khách hàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Học viên đồng ý:&lt;br /&gt;- Đúng rồi, chỉ có bị xỏ mũi, trâu mới theo ta. Nếu không, dù có cố kéo tai hay kéo đuôi, trâu cũng không nghe ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đổng Trác cười:&lt;br /&gt;- Chỉ cần mọi người dụng tâm, hiểu được điều tinh diệu trong hai tuyệt chiêu là có thể sáng tạo, và sáng tạo nào cũng sẽ làm các bạn sung sướng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="https://lh6.googleusercontent.com/-_k3v-nJjLmM/TWjcqO_ZVZI/AAAAAAAAASk/Q1UzgoysyjQ/s1600/3ed8.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="https://lh6.googleusercontent.com/-_k3v-nJjLmM/TWjcqO_ZVZI/AAAAAAAAASk/Q1UzgoysyjQ/s320/3ed8.jpg" width="317" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;3. Lã Bố bán 999 chiếc lược&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một tháng thử việc sắp qua, song đến một chiếc lược mà Lưu Bị vẫn không bán nổi. Hỏi Quan Vũ, Quan Vũ cũng vậy. Hỏi Trương Phi, Trương Phi bán được sáu chiếc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lưu Bị nói:&lt;br /&gt;- Ai chà, chỉ có chú Út có năng lực thôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trương Phi trợn mắt:&lt;br /&gt;- Em mà có năng lực gì? May nhờ cô, dì, chú, bác, em thương tình mua hộ mỗi người một chiếc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lưu Bị nói:&lt;br /&gt;- Mới có năm chiếc thôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trương Phi cười nhăn nhó:&lt;br /&gt;- Còn một chiếc, em mua tặng bạn gái!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lưu Bị thở dài cảm khái:&lt;br /&gt;- Hồi trước ta cố công học tập, nghĩ ra đời sẽ làm bao nhiêu việc, nay một chiếc lược cũng không bán nổi. Ba anh em ta sao bế tắt thế này?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quan Vũ cũng buồn bực:&lt;br /&gt;- Xem ra nhiệm vụ tháng này không hoàn thành, biết làm sao đây?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trương Phi chép miệng:&lt;br /&gt;- Bạn gái em nói: cứ tự mua 100 chiếc là xong việc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quan Vũ hỏi:&lt;br /&gt;- Sao lại thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trương Phi nói:&lt;br /&gt;- Thì vì lương một tháng 16.000 quan! Một tháng 16.000, làm sáu tháng chẳng bù được tiền mua lược sao? Mua 100 chiếc đi thôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lưu Bị nói:&lt;br /&gt;- Chẳng hoá ra lừa công ty?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trương Phi nói:&lt;br /&gt;- Lãnh đạo công ty chỉ yêu cầu ta bán đủ chỉ tiêu, họ cần gì biết ta bán cho ai?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lưu Bị nói:&lt;br /&gt;- Các đó không được! Công ty cho chúng ta một tháng là để thử năng lực, không phải để bán lược.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trương Phi nói:&lt;br /&gt;- Đại ca thật thà quá. Em hỏi anh: anh có muốn được nhận không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lưu Bị nghĩ ngợi một lát rồi quả quyết:&lt;br /&gt;- Cha anh trước lúc lâm chung dặn dò đinh ninh anh hai câu: "Làm người tốt, phải quang minh chính đại; thành việc lớn, không thể không đổ mồ hôi". Anh có thể không được nhận việc chứ không thể lừa dối người!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quan Vũ phụ họa:&lt;br /&gt;- Đại ca đúng rồi. Bậc trượng phu hành xử trên đời như thái dương qua bầu trời, như sông chảy qua đất. Công ty chính cần người như đại ca!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trương Phi giơ tay xin hàng, nói:&lt;br /&gt;- Rồi, rồi! Các anh đã khăng khăng như vậy, em cũng chỉ biết nắm vạt áo theo. Ôi, trong trường chúng ta là học sinh xuất sắc, vậy mà kỳ thi này chúng ta về bét, thật không còn mặt mũi nào!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đúng như Trương Phi đoán, sau một tháng thử thách, những người khác đền hoàn thành vượt mức yêu cầu, trong đó có Lã Bố bán được 999 chiếc, chỉ ba anh em về bét. Đổng Trác gọi ba người lên văn phòng, hỏi giận dữ:&lt;br /&gt;- Tôi không hiểu, vì sao người khác đều hoàn thành nhiệm vụ, duy ba anh không được? Các anh xem Lã Bố đấy, anh ta vào công ty cùng đợt, cùng tập huấn với các anh, vậy mà bán được 999 chiếc, chỉ kém tôi đúng một chiếc! Không hiểu suốt tháng qua các anh làm gì?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trương Phi nói ngang:&lt;br /&gt;- Ai bảo người ta hoàn thành nhiệm vụ? Tôi dám chắc họ lừa dối, tự bỏ tiền ra mua cho đủ số.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đổng Trác phát cáu:&lt;br /&gt;- Tự bỏ tiền thì làm sao? Tự bỏ tiền ra mua nghĩa là họ thích sản phẩm của công ty. "Kỉ sở bất dục, vật thi ư nhân" (điều mình không muốn thì đừng làm cho người khác), người bán hàng yêu thích sản phẩm của mình là có đạo đức nghề nghiệp rất tốt. Sao các anh không học họ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đổng Trác gõ gõ bút xuống mặt bàn, trầm ngâm một lát, sau đó nói từ tốn:&lt;br /&gt;- Thế này nhé, tôi cho các anh thêm một tháng thử việc nữa. Công ty không để ý tiền mua lược là của các anh hay người khác, tóm lại, công ty dựa vào doanh số bán mà luận anh hùng. Mong các anh không phụ lòng kỳ vọng của tôi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngượng chín người, Lưu Bị vừa cung kính chào Đổng Trác vừa ra hiệu cho Quan Vũ và Trương Phi mau lui ra. Đáng hổ thay, hết tháng thứ hai mà họ cũng không hoàn thành nhiệm vụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo quy định của công ty, nhân viên bán hàng thử việc không bán đủ số lượng là không được lương. Hai tháng không tiền, đến ăn uống cũng thành vấn đề. không biết làm sao, ba anh em đành bỏ vị trí bán hàng lương cao và quay lại thị trường việc làm. Hai tháng sau, cả ba tìm được việc ở công ty điện khí Từ Châu, lương tháng chỉ có 1. 600 quan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trương Phi nói:&lt;br /&gt;- Có 1. 600 quan nhưng cầm được, còn 16.000 quan của công ty Kỳ Diệu như trăng đáy nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lưu Bị thở dài:&lt;br /&gt;- Chỉ nên tự trách chúng ta không ra gì. Em xem Lã Bố đấy, thật là viên hổ tướng, tháng nào cũng là quán quân bán hàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai năm sau, trong hội nghị thương mại toàn Trung Quốc, Lưu Bị vô tình gặp lại Lã Bố.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cố nhân tương phùng, ai nấy đều cao hứng. Lã Bố cho biết, sau khi ba người ra đi, công ty Kỳ Diệu phát triển chóng mặt, không chỉ chiếm lĩnh thị trường bảo vệ sức khoẻ, mà còn tiến quân vào thị trường bất động sản, thành lập tập đoàn công nghiệp cổ phần Kinh Đô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lã Bố đưa danh thiếp cho Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi, chức danh để thật chấn động: Phó tổng giám đốc tập đoàn Kinh Đô. Lã Bố nói:&lt;br /&gt;- Chiều nay hội nghị kết thúc, mời các anh đi ăn đồ Tứ Xuyên, cả ba đến hết nhé. Thật là phong độ đại gia của một doanh nghiệp trẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;4. Thiên cơ hé lộ&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Các anh dạo này thế nào? – Sau ba tuần rượu, Lã Bố hỏi: có phần tự đắc. Lưu Bị rất khiêm tốn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chúng tôi không dám sánh với phó tổng Lã, hiện chỉ làm quản lý cho một công ty nhỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lã Bố nói:&lt;br /&gt;- Bạn bè với nhau, tôi nói thật, anh thật thà quá. Như tôi đây, lương một năm hơn hai triệu quan. Còn các anh, mỗi tháng lao lực vì hơn 1.000 quan. Có thể nói, các anh vất vả cả một đời không bằng thu nhập một năm của tôi. Chúng ta ai cũng hai tay hai mắt giống nhau, chỉ có đầu óc khác nhau thôi. Đầu óc khác nhau nên vận mệnh khác nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trương Phi vừa hớp hết ly rượu vừa hỏi:&lt;br /&gt;- Phó tổng Lã, vì sao tháng nào anh cũng là quán quân bán hàng? Anh có vũ khí bí mật gì vậy? Chẳng lẽ đúng là có cách bán lược cho sư thật?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lã Bố cười:&lt;br /&gt;- Các anh đúng là quá thật thà – không – quá ngốc đến đáng yêu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả ba nghe mà sững sờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lã Bố nói:&lt;br /&gt;- Các anh có thấy sự tinh diệu trong câu chuyện "bán lược cho sư" không? Thử động não xem, nhà sư mua lược để làm gì? Các anh có thấy tận mắt họ mua không? Bán lược cho sư? Nhà sư trong câu chuyện thật ngốc, người nghe câu chuyện cũng thật ngốc, chỉ có người kể câu chuyện là vĩnh viễn thông minh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lưu Bị nói:&lt;br /&gt;- Anh nói thế, tôi cũng đã từng nghĩ vậy. Anh X kiên trì chịu đánh mắng, cuối cùng mới được một nhà sư "mua" cho một chiếc lược. Giám đốc Đổng khen "kiên trì nhẫn nại", e là vờ tâng bốc. Nhà sư "mua" một chiếc vì thấy anh ta đáng thương, đúng không? Vậy không thể nói X "bán" được một chiếc lược, đúng không? Nhận bố thí, sao có thể tính là thành tích được?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quan Vũ cũng nói:&lt;br /&gt;- Chuyện anh Y bán được 10 chiếc lược cũng rất đáng nghi. Anh ta nói để đầu tóc bù xù trước tượng Phật là bất kính, vậy chải đầu trước tượng Phật có là kính trọng không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trương Phi vỗ đùi, nói to:&lt;br /&gt;- Đúng rồi, chuyện ông Z cũng giả! Nhà sư mua một chiếc lược còn hiềm tiếng phong hoa tuyết nguyệt, mua đến 1.000 chiếc càng không thể được. Nếu là phương trượng, tôi nhất định không để mang tiếng cửa Phật như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lưu Bị nói:&lt;br /&gt;- Đúng vậy, lược và tích thiện liên can gì nhau? Chẳng thà tặng khách tranh thiền hay trà, trên hộp trà đề "thiện khí nghinh nhân" (khí thiện đón người ) còn phải lẽ hơn kiểu tặng lược lăng nhăng kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba anh em tỉnh ngộ, hoá ra câu chuyện "bán lược cho sư" hoàn toàn bịa.&lt;br /&gt;- Thế nhưng…- Lưu Bị nhìn Lã Bố ngờ vực: - Anh chẳng bán được 999 chiếc đó sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lã Bố uống sạch ly bia, nói rành rọt cho ba anh em:&lt;br /&gt;- Trong thời gian thử thách, đúng là tôi bán được 999 chiếc lược. - Sao anh làm được? - Cả ba hỏi đầy ngờ vực. - Tôi à! – Lã Bố cười đắc ý: - Chẳng phải Đổng Trác dùng lương 16.000 quan làm mồi nhử đám nhân viên tiếp thị chúng ta sao? Muốn chỗ làm ngon, rất nhiều người đã bỏ tiền ra tự mua hàng…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trương Phi nói:&lt;br /&gt;- Việc đó tôi biết rồi. Nhưng anh làm thế nào? 999 chiếc lược, phải đến mấy trăm ngàn quan, anh lấy đâu ra tiền để mua?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lã Bố cười:&lt;br /&gt;- Thế nào là khôn sống mống chết, là cá lớn nuốt cá bé? Là từ cái đầu mà ra! Vì thế, các nhà kinh doanh đều chăm chăm vào bọn ngốc. Đổng Trác thế nào, Lã Bố này thế đó. Ông ta dùng lương tháng 16.000 quan làm mồi nhử đám tiếp thị; tôi cũng làm y cách đó, tìm một bọn tiếp thị để nhử mồi. Ba anh em sững sờ. Đúng là thương trường như chiến trường, bước bước là mưu kế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trương Phi hỏi:&lt;br /&gt;- Anh bán được 999 chiếc, sao không phải là 1.000?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lã Bố lắc đầu:&lt;br /&gt;- Đến việc đó mà anh cũng không hiểu? Đổng Trác tự nhận là Z bán được 1.000 chiếc lược, tôi sao có thể cướp kỷ lục của ông ta được?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trương Phi "a" một tiếng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Các anh biết không? - Lã Bố tiếp tục:&lt;br /&gt;- Công ty Kỳ Diệu phát triển thành tập đoàn Kinh Đô hôm nay là nhờ vào biện pháp truyền tiêu của tôi. Trong mấy trăm triệu doanh thu hàng năm của công ty, có đến 90% là tiền túi của nhân viên tiếp thị. Các anh bảo có kỳ diệu không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba anh em lại sững sờ. Đám nhân viên tiếp thị ngốc nghếch không thể ngờ rằng chính họ là nhũng nhà sư trong câu chuyện bịa! Mặt đỏ tưng bừng, dựa người thoải mái trên ghế, châm một điếu thuốc, nhả đôi vòng khói, Lã Bố nói chậm rãi: - Ngày nay, phát minh của Đổng Trác – không, là phát minh của Lã Bố dựa trên tư tưởng câu chuyện nhà sư của Đổng Trác, đã được áp dụng trên lĩnh vực mĩ phẩm, bảo vệ sức khỏe, bảo hiểm nhân thọ, bồi dưỡng giáo dục và hướng nghiệp. Chỉ cần vào trang www. google.com trên internet, gõ cụm từ "bán lược cho sư", các anh sẽ thấy hàng nghìn link. Rất nhiều người đã cải tiến phát minh, gọi nói là cách bán hàng không cửa hiệu hay nhượng quyền. Đáng tiếc là tôi không đăng ký bản quyền phát minh cách bán hàng "nhà sư mua lược", chẳng có gì bảo vệ bằng sáng chế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trương Phi hỏi bực tức:&lt;br /&gt;- Chẳng nhẽ không ai quản các anh?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ai quản? – Lã Bố nghẹo đầu, nói: - Khởi thuỷ công ty của trường đại học chỉ để lấy lòng tin khách hàng. Tục ngữ nói: "hiền ăn người", chóp bu trường Đại học Quản lý quốc tế Trường Giang chẳng đều trong tay Đổng Trác sao? Còn ai dám quản nữa đây?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;5. Ác giả ác báo&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đưa Lã Bố say mèm về khách sạn thì đã hai giờ sáng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trương Phi nói:&lt;br /&gt;- Trời sắp hửng, bụng lại đói, thôi không ngủ nữa, ra phố đêm ta uống tiếp. Ba anh em đóng cửa hộ Lã Bố, về phòng lấy ít tiền, sau đó gọi phục vụ mở cửa. Đêm mát lạnh như nước, ba người đi trên con đường mới sửa đẹp đẽ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lưu Bị đề nghị:&lt;br /&gt;- Chẳng thà mua đậu phộng, bò khô lên núi ngắm mặt trời lên!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quan Vũ hỏi:&lt;br /&gt;- Sao đại ca lại có nhã hứng thời sinh viên vậy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lưu Bị nói:&lt;br /&gt;- Hôm nay Lã Bố cho chúng ta một bài học thực tế. Câu chuyện nhà sư khiến anh chấn động, cảm giác như có tinh thần mới. Anh nghĩ, rồi chúng ta sẽ đón bình minh sự nghiệp mới!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai ngày sau, Lã Bố lại cho ba anh em một tin chấn động.&lt;br /&gt;- Các anh biết không? - Lã Bố thì thào: - Cô Điêu Thuyền học cùng lớp các anh là gái bao của Đổng Trác đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sao? Quan Vũ kêu thất thanh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ai cũng biết Quan Vũ thầm yêu Điêu Thuyền, nay nghe tin sét đánh thành ra thất thố. Lã Bố xác nhận tin tức một lần nữa: Điêu Thuyền, hoa khôi của trường năm xưa, giờ là gái bao của Tổng giám đốc tập đoàn Kinh Đô. Lòng Quan Vũ như lọ ngũ vị hương, trăm cảm xúc lẫn lộn. Tin tức lan truyền rất nhanh, bạn cùng lớp ai cũng biết chuyện Điều Thuyền. Có người trách Điều Thuyền sa đoạ, bán mình để hưởng phú quý; có người lại chửi Đồng Trác hủ bại, đem thân xác phụ nữ làm trò đùa. Chỉ có Lưu Bị kiệm lời, không đưa ra bất cứ bình luận nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trương Phi trách:&lt;br /&gt;- Anh lạ thật, Điêu Thuyền là bạn học của chúng ta cơ mà!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lưu Bị đáp lạnh nhạt:&lt;br /&gt;- Không phải Bị này không thương bạn cùng lớp, song suốt bốn năm chúng ta không giao vãng gì với Điêu Thuyền. Chuyện của cô ấy với Đổng Trác, ta cũng không hiểu ngọn ngành. Em bảo anh nói gì bây giờ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trương Phi ngạc nhiên nhìn anh:&lt;br /&gt;- Đại ca, anh trở nên lạnh lùng từ hồi nào vậy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lưu Bị nói bình thản:&lt;br /&gt;- Sau khi rời trường, anh gặp bao nhiêu chuyện hoàn toàn khác xưa. Qua thời gian, ta phải thích ứng với hoàn cảnh, có gì đáng ngạc nhiên đâu? Nay điều duy nhất anh quan tâm là: Lã Bố đã làm phó tổng giám đốc; còn chúng ta, đến một kế hoạch lập nghiệp vẫn chưa có.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quan Vũ hỏi:&lt;br /&gt;- Đại ca, anh có thể học Lã Bố bán lược không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lưu Bị đằng hắng, nói:&lt;br /&gt;- Người như Đổng Trác, Lã Bố giỏi kiếm tiền, song ác giả tất ác báo. Chúng ta học họ làm gì?&lt;br /&gt;Hai năm sau, tin về Điêu Thuyền lại được lan truyền. Đổng Trác, Lã Bố ghen nhau vì Điêu Thuyền nên đánh nhau ở Phụng Nghi Đình. Lã Bố lỡ tay khiến Đổng Trác mất mạng, phải bóc lịch năm năm. Tập đoàn Kinh Đô to là vậy bỗng tan tành trong phút chốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;LỜI BÀN CỦA TÁC GIẢ&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Bán lược cho sư" được một số người xem là câu chuyện kinh doanh truyền tiêu kinh điển. Song đó là câu chuyện lừa dối, lại khuyến khích người ta kinh doanh lừa dối. Nếu tin vào câu chuyện, có nghĩa bạn nguyện làm con bọ ngựa rình ve. Nếu bạn không tin mà vẫn làm theo, có nghĩa bạn làm con chim sẻ sau lưng bọ ngựa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn lập nghiệp thế nào, vận mệnh của bạn thế đó. Nếu bạn buôn bán lừa dối, tức bạn đã chọn làm con chim sẽ đắc ý, và xạ thủ đang nhìn bạn qua đầu ruồi. Bạn không thể hiểu vì sao người ta chê cười bọ ngựa và chim sẻ, song lại khen ngợi xạ thủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn phải lập nghiệp một cách đàng hoàng, đó là điều kiện tất yếu của một nhà quản lý thành công.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;---&lt;br /&gt;Bài viết trên được trích từ chương 2 trong sách "&lt;b&gt;Tam @ Quốc&lt;/b&gt;" của tác giả &lt;i&gt;&lt;b&gt;Thành Quân Ức&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;. Bạn có thể đọc toàn bộ quyển sách bằng phiên bản trực tuyến trên VN Thư Quán &lt;a href="http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n4nnntnqn31n343tq83a3q3m3237nvn&amp;amp;AspxAutoDetectCookieSupport=1"&gt;tại đây&lt;/a&gt;. Cá nhân mình vẫn khuyến khích các bạn nên mua cuốn sách để ủng hộ cho tác giả và đơn vị xuất bản sách.&lt;br /&gt;&lt;img alt="Copyright Minh Quân" border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" style="float: right; height: 50px; margin: 0pt 0pt 10px 10px; width: 50px;" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-4309544655896374942?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/4309544655896374942/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2011/02/co-ban-luoc-cho-su-khong.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/4309544655896374942'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/4309544655896374942'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2011/02/co-ban-luoc-cho-su-khong.html' title='Có thể bán lược cho sư không?'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-yb8KWEBkO-Y/TgxAA4hnTOI/AAAAAAAAAcg/Ea_PKrvtZxU/s72-c/ban+luoc+cho+su.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-3508937609278972496</id><published>2011-02-18T17:34:00.004+07:00</published><updated>2011-02-18T22:37:08.276+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='biếtyêu'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='360'/><title type='text'>Tóc dài, tình yêu, em và tôi</title><content type='html'>Ngày mai lại vẫn là "một ngày như mọi ngày" với nhiều người. Riêng với tôi nó là ngày tôi cất tiếng chào đời, là ngày tôi nhận được những vui buồn cuộc sống từ người thân và bạn bè. Xin gửi đến những người thân vài lời cảm ơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm ơn mẹ đã ban cho con cuộc sống này.&lt;br /&gt;Cảm ơn gia đình dạy tôi biết yêu thương.&lt;br /&gt;Cảm ơn bạn bè dạy tôi biết cưu mang.&lt;br /&gt;Cảm ơn em cho tôi biết muộn phiền ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;***&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;Hôm nay bỗng nhiên nhớ đến một thứ tình yêu của riêng tôi. Tình yêu với mái tóc dài. Tôi đã, đang và vẫn sẽ tiếp tục trở nên ngây thơ, khờ dại để được đắm chìm tình yêu - cảm xúc của mình trước làn tóc đen mượt của em. Có thể em không hoàn hảo nhưng mái tóc em đó là một tuyệt tác mà khi nhìn ngắm nó tôi khó lòng che giấu được niềm hạnh phúc của mình. Cảm ơn đời đã có em và cho em mái tóc dài đen mượt ấy. Tôi không phải là con gái cũng chưa từng có diễm phúc nghe em kể niềm vui sướng với mái tóc dài như thế nào. Nhưng tôi biết em quí mái tóc dài của em lắm và tôi cũng biết em cảm nhận được niềm yêu thương mà mọi người dành trao cho em, cho mái tóc dài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lang thang trên mạng tôi tìm được bài viết này. Một giọng văn trong trẻo, tha thiết làm tôi nhớ đến em. Mang mác buồn...&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;-----&lt;/div&gt;&lt;a href="http://blog.yume.vn/xem-blog/toc-dai-oi.sakura_1988.35D137ED.html"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Tóc dài ơi!&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object height="300" width="300"&gt;  &lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/IxBvLz8X_4" /&gt;&lt;param name="quality" value="high" /&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;&lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/IxBvLz8X_4" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;Đi ra ngoài đường. Mỏi mắt. Tìm kiếm... Một mái tóc dài...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóc dài dường như đang biến mất khỏi con phố.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóc dài bị lấn át. Tóc dài bị cắt... Bị bán. "Ai bán tóc dài ơi... "&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóc ép. Tóc tỉa. Tóc Hồng Kông. Tóc đuôi cá. Tóc... Tóc... Tóc...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng tóc dài lại như một sinh vật quý hiếm trong hàng mớ tóc "tung bay" khắp đường phố.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px; text-align: center;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="" height="232" src="http://images.yume.vn/blog/201101/07/1294375586_vifash_Ao-dai-xu-Hue-166261-12.jpg" width="350" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;Vì sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để tóc dài là... nhà quê...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để tóc dài là không sành điệu, không cá tính, không môđen...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con gái bây giờ lạ thật đấy...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi nhỏ đứa nào cũng bắt mẹ cho để tóc dài, cho xinh gái...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy mà bây giờ cắt phéng hết đi không thương tiếc...&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;Mình   để tóc dài từ năm lớp 9 và kể từ đó đến nay vẫn chung thủy với kiểu  tóc   đó. Ngày còn bé, với mái tóc ngắn đen mượt ôm lấy khuôn mặt bầu  bĩnh   mọi người vẫn khen xinh xắn nhưng mình lại không thích tóc ngắn  lắm.  Chạy  xe ngoài đường, thấy cô nào tóc dài suông mượt thả bay bay  trong  gió là mình lại ngơ ngẩn chạy theo ngắm nhìn, mặc dù mình cũng  đang sở  hữu mái  tóc dài khiến cho khối kẻ mơ ước nhưng vẫn cứ thích  chạy theo  ngắm tóc  của người ta.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;Ngày   còn học cấp 3, đạp xe đạp đi học, mái  tóc dài được cột cao gọn gàng,   kiểu tóc mà người ta đặt cho cái tên dễ  thương là “tóc đuôi gà”. Vào   lớp, tụi con trai nghịch ngợm ngồi phía sau  cứ hay thích cái trò giật   tóc bọn con gái rồi thích thú cười khoái trá  khi thấy bọn con gái nhăn   mặt.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;&lt;i&gt;   &lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" height="526" src="http://images.yume.vn/buzz/20110107/t%C3%B3c1.jpeg" width="350" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;Lớn    lên một chút, cùng với nhịp sống năng động và hối hả, lắm lúc mái tóc    dài cũng gây ra nhiều phiền phức. Tóc dài thì không thể ngày nào cũng   có  thể gội đầu mà một tuần chỉ gội ba, bốn lần. Ngồi hong quạt hay  sấy  tóc  cũng mất gần ba mươi phút tóc mới khô hẳn. Chẳng bù cho mái  tóc  ngắn trẻ  trung năng động, để tóc dài phải chăm sóc thật kỹ, đi  nắng  phải trùm kín  tóc, sợ bị cháy, tóc bị sơ, rối… Thế nhưng mình vẫn  yêu  làm sao mái tóc  này.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;Cũng   đã có người nói rất thích mình để tóc dài, và mình cảm thấy nếu chú  tâm  một chút thì cũng chẳng gặp khó khăn gì. Hễ có ai hỏi "Sao để tóc  dài  thế, làm tóc thề hay sao?", mình chỉ mỉm cười đáp lại "nuôi tóc dài  cho  ăn bớt dinh dưỡng trong người, đỡ mập, hihihi" nhưng thực ra mình  cảm  thấy tự hào về mái tóc của mình, còn nhớ một vài câu thơ về tóc dài  thật  trữ tình:&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;&lt;i&gt;&lt;i&gt;   &lt;/i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px; text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;&lt;i&gt;Tung tăng tà áo trắng&lt;/i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px; text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Tóc dài em bay bay&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px; text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Cho lòng tôi ngất ngây&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px; text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Chiều tan trường chung lối&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px; text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Tôi nhìn em khẻ nói&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px; text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Thương lắm, tóc dài ơi! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px; text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" height="527" src="http://images.yume.vn/buzz/20110107/t%C3%B3c%281%29.jpeg" width="350" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;Mái    tóc dài - nét đẹp truyền thống của phụ nữ Á Đông. Vậy mà cái nét đẹp   ấy  đang phải nhường chỗ cho mốt tóc mới, để chạy theo, bắt chước kiểu   tóc  của người nổi tiếng...&lt;/div&gt;Có   thể trong cuộc sống hiện tại, mái tóc  dài đến qua lưng không còn phù   hợp. Nhưng hãy luôn giữ lấy những nét đẹp thuần túy trong mỗi người phụ   nữ Việt Nam nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: Georgia,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;&lt;a href="http://yume.vn/sakura_1988"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Sunflower&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Georgia,&amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,serif;"&gt;07/01/2011&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="Copyright Minh Quân" border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" style="float: right; height: 50px; margin: 0pt 0pt 10px 10px; width: 50px;" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-3508937609278972496?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/3508937609278972496/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2011/02/toc-dai-tinh-yeu-em-va-toi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/3508937609278972496'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/3508937609278972496'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2011/02/toc-dai-tinh-yeu-em-va-toi.html' title='Tóc dài, tình yêu, em và tôi'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s72-c/Q+sign.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-8118252376097336442</id><published>2011-02-11T23:43:00.000+07:00</published><updated>2011-02-11T23:43:40.617+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='biếtyêu'/><title type='text'>Mùa xuân đầu tiên</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/BxkTYEuLDrE" title="YouTube video player" width="480"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Như mọi năm tui sẽ lựa một bài hát để khai bút cho blog của mình. Tuy không phải là thằng mê tín nặng nhưng tui tin là có một mối liên hệ nào đó thôi thúc mình lựa chọn 1 bài hát để nghe nhân dịp năm mới. Tất nhiên là trong hai ngày 30 và mùng 1 tết tui có nghe qua rất nhiều bài hát mới cũ có đủ. Nhưng trong hàng loạt bài đó tui sẽ chỉ lựa chọn 1 bài để làm bài hit cho cá nhân tui nhân dịp năm mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm ngoái tui lựa bài "&lt;a href="http://blog.minhquan.info/2010/02/uoc-mo-anh-nho-be-thoi.html"&gt;Người tình ơi mơ gì&lt;/a&gt;" để làm bài hit. Có rất nhiều lí do để tui chọn bài này vào thời điểm đó. Bài hát đó gợi cho tui rất nhiều cảm xúc và cả những ước mơ hy vọng tràn trề mà tui đã mong nó có thể gửi tới được người mà tui muốn gửi. Không biết là có nhận được hay không nhưng chắc chắn là việc làm này không hiệu nghiệm lắm. Năm ngoái là một năm tràn trề những chuỗi thất vọng và có phần đau khổ của cá nhân tui. Tui ngại phải sống trong đau khổ vì thiếu thốn tình cảm và vì vậy tui không bao giờ muốn thấy nó tái diễn thêm lần nào nữa, chắc chắn là vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm nay tui tiếp tục lựa 1 bài hát về xuân, cũng khá lâu rồi, của cố nhac sĩ Văn Cao làm bài khởi đầu. Lần này tui cũng lại có đầy rẫy những lí do để chọn nó. Tất nhiên lí do trên hết là tui thấy nó hay còn những lí do khác thì để năm sau nói. hehe&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng có vài câu ẩn ý trong này mà chắc tui cần phải khui ra luôn để coi "thay lời muốn nói" kì này có đến được với "người đó" hay không. &lt;span style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;b&gt;:D&lt;/b&gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;"... Từ đây người biết quê người&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Từ đây người biết thương người&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Từ đây người biết yêu người ..."&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Thế thôi! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tái bút: Đoạn trên viết vào ngày 6/2/2011 rồi bỏ đó nay định lôi ra viết tiếp nhưng nghĩ chắc nên dừng tại đây luôn. Mình biết&amp;nbsp; mình hay nói dai nói dở mà nay lại thêm tật nói dài. Bởi vậy năm mới nên thôi viết ngắn ngắn lại chút. Có thêm đoạn này để nói về cụ Văn Cao. Nhìn lại hình ảnh cụ trong clip này mà thấy tội quá. Những năm cuối đời của cụ chẳng có mấy gì vui vẻ (?) theo như mình đọc đó đây là vậy. Cụ là một bậc tài hoa nhưng rồi cái kết như bao nhiêu kẻ sỹ tài hoa khác, một kết thúc buồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;---&lt;br /&gt;MÙA XUÂN ĐẦU TIÊN&lt;br /&gt;Nhạc: VĂN CAO&lt;br /&gt;Trình bày: Thanh Thúy&lt;br /&gt;Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về&lt;br /&gt;Mùa bình thường mùa vui nay đã về&lt;br /&gt;mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên&lt;br /&gt;Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông&lt;br /&gt;một trưa nắng vui cho bao tâm hồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về&lt;br /&gt;Người mẹ nhìn đàn con nay đã về&lt;br /&gt;Mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên&lt;br /&gt;Nước mắt trên vai anh, giọt sưởi ấm đôi vai anh&lt;br /&gt;Niềm vui phút giây như đang long lanh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ôi giờ phút yêu quê hương làm sao trong xuân vui đầu tiên.&lt;br /&gt;ôi giờ phút trong tay anh đầu tiên một cuộc đời êm ấm.&lt;br /&gt;Từ đây người biết quê người&lt;br /&gt;Từ đây người biết thương người&lt;br /&gt;Từ đây người biết yêu người .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ dặt dìu mùa xuân theo én về&lt;br /&gt;Mùa bình thường, mùa vui nay đã về.&lt;br /&gt;Mùa xuân mơ ước ấy xưa có về đâu&lt;br /&gt;với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông&lt;br /&gt;một trưa nắng thôi hôm nay mênh mông. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="Copyright Minh Quân" border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" style="float: right; height: 50px; margin: 0pt 0pt 10px 10px; width: 50px;" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-8118252376097336442?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/8118252376097336442/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2011/02/mua-xuan-au-tien.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/8118252376097336442'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/8118252376097336442'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2011/02/mua-xuan-au-tien.html' title='Mùa xuân đầu tiên'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/BxkTYEuLDrE/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-6311024815932922583</id><published>2010-12-03T16:46:00.002+07:00</published><updated>2011-02-14T00:59:58.723+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='360'/><title type='text'>Đồng tiền Vạn Lịch</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Ngồi xem phim thiếu nhi với mấy đứa nhỏ thấy cũng vui vui. Những bộ phim trong series "Cổ tích Việt Nam" mà Phương Nam thực hiện cách đây cũng gần chục năm giờ coi lại thấy vẫn hay. Cái nét mộc mạc chân chất nhìn rất dễ thương của các diễn viên nhí. Bên cạnh đó cũng là dịp ngắm lại các diễn viên gạo cội bây giờ để xem hồi đó họ "trẻ" như thế nào. hehe&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Hồi đó còn nhỏ xem phim thì cũng chỉ biết ngồi xem thôi không để ý nhiều đến các tiểu tiết xung quanh bộ phim. Truyện cổ tích thì chắc ít nhiều ai cũng có xem qua đôi lần. Coi thì ai cũng có coi nhưng hiểu cho hết được ngụ ý của người viết kịch bản thì có lẽ chẳng có mấy ai hiểu hết. Có thể nói những câu chuyện cổ tích của Nguyễn Đổng Chi đã hay thì qua bàn tay biên kịch của Nguyễn Đông Thức nó có thêm chút phần thi vị cho trẻ thơ vậy.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Dưới đây là bài hát trích trong tập phim "Đồng tiền Vạn Lịch". Câu chuyện này có ý nghĩa rất hay và bài hát này hay ở chỗ gom được hết những ý chính của câu chuyện. Có được một bài hát theo phong cách dân ca nhẹ nhàng, dễ nghe và phần lời cô đọng nội dung chuyện để lồng vào phim thì còn gì bằng. Tiếc là mình không kiếm ra được phần lời, còn ngồi nghe chép lại thì ... làm biếng quá. &lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;b&gt;:&lt;/b&gt;D&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Mình có copy về đây câu chuyện bằng tiếng Việt và bản bằng tiếng Anh do một bạn bên Bacbaphi dịch. Đọc thấy cũng hay đó chứ.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/MhVs7qmKiRo?fs=1&amp;amp;hl=vi_VN"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/MhVs7qmKiRo?fs=1&amp;amp;hl=vi_VN" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Ngày xưa có một người lái buôn tên là Vạn Lịch. Hắn ta buôn to, giàu có vào hạng nhất nhì trong nước. Hắn có ngót một trăm chiếc thuyền dùng vào việc chở hàng. Chiếc thuyền riêng của Lịch có buồng ăn, buồng nằm... Không khác gì nhà ở trên đất. Xung quanh chỗ ngồi trang sức bằng gấm vóc. Đồ đùng toàn bằng vàng bạc. Lịch có một người vợ trẻ và đẹp là Mai Thị. Trong những lúc đi buôn bán xa, hắn thường ngờ vợ không thực lòng với mình. Hắn hay xét nét từng li từng tí làm cho nàng tuy sung sướng nhưng cũng rất khổ tâm. Một hôm thuyền của Lịch đậu ở một bãi vắng. Mai thị ngồi trước mũi nhìn ra ngoài. Bỗng có một người đánh giậm ở đâu đến cạnh thuyền xin một miếng trầu. Mai thị thấy người đó đóng khố , mình mẩy lấm láp thì thương hại, hỏi thăm mấy câu rồi lấy mấy miếng trầu trong cơi vàng đem cho. Lịch đang ngủ chợt thức giấc thấy thế, cơn ghen nổi lên đùng đùng. Chờ cho anh đánh giậm đi khỏi, hắn gây chuyện với vợ rồi xỉ vả nàng thậm tệ. Mặc dầu Mai thị thề thốt hết lời nhưng hắn không nghe. Hắn trả xống áo cho nàng, vứt cho một thoi vàng, một thoi bạc và đuổi đi ngay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Mai thị bơ vơ một mình trên bãi biển. Nàng gặp lại người đánh giậm bèn gạt nước mắt kể lể sự tình. Anh chàng đánh giậm ngẩn ngơ cả người, không hiểu ra làm sao cả. Khi biết anh ta chưa có vợ lại sống một thân một mình, nàng bảo:&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;- Hắn bảo tôi dan díu với anh. Do là số tôi không lấy được kẻ giàu sang, tôi xin lấy anh làm chồng, dù có khổ sở thế nào đi nữa tôi cũng chịu được. Chúng ta sẽ làm ăn nuôi nhau. Anh chàng đánh giậm không biết từ chối thế nào, cuối cùng dẫn người đàn bà kia về túp lều của mình dựng bên bờ sông. Và họ trở nên vợ chồng. Hàng ngày chồng vẫn làm nghề cũ, còn vợ thì ở nhà chăn nuôi gà vịt. Tuy nghèo nhưng họ sống êm ấm, không xô xát với nhau bao giờ.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Ba năm trôi qua. Một hôm trời mưa, chồng rỗi việc ở nhà, vợ ngồi vá áo. Chồng thấy đàn gà thi nhau mổ thóc ở thúng, sẵn có thỏi vàng của vợ trong thúng khâu, hắn không biết là vật gì liền cầm lấy ném đàn gà. Chẳng may ném mạnh quá thỏi vàng văng luôn xuống sông. Thấy vậy, vợ trách chồng:&lt;br /&gt;- Kìa, người sao mà ngu đần thế! Anh có biết anh vừa ném cái gì không? Chồng đáp gọn lỏn:&lt;br /&gt;- Chả biết.&lt;br /&gt;- Đấy là vàng quý nhất ở trên thế gian đấy.&lt;br /&gt;- Thứ ấy thì thiếu gì. Những lúc bắt cá ở một vũng kia tôi vẫn nhặt được luôn nhưng không biết dùng làm gì nên lại vứt bỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đến lượt vợ lại ngẩn cả người, liền hối hả giục chồng đi lấy về. Quả nhiên đó là vàng thực và lạ thay mỗi thỏi đều có dấu hiệu riêng của Vạn Lịch. Nguyên do Vạn Lịch từ ngày đuổi vợ, buôn bán có phần thua lỗ. Một chuyến bị bão, thuyền đắm, Lịch chỉ thoát được thân còn bao nhiêu vàng bạc của cải đều chìm xuống nước và trôi giạt vào đây. Thế là kho vàng của Lịch lại thuộc về tay vợ chồng Mai thị. Từ khi có của, Mai thị bèn xây dựng nhà cửa và sắm ăn sắm mặc cho chồng. Thấy chồng quá ngờ nghệch, vợ bảo phải năng chơi bời với người ta để học khôn học khéo hòng mở mặt với đời. Chồng nghe lời, vào xóm gạ chuyện với mọi người để làm quen nhưng chả có ai thèm chơi với thằng nghèo lại nổi tiếng đần độn. Luôn mấy hôm liền, hắn đi không về rồi. Vợ hỏi: "Đã chơi được với ai chưa?". "Chưa". Mai thị lắc đầu nói một mình rằng: "Người đâu u mê đến thế. Suốt mấy hôm trời mà không làm quen được một ai. Họa có chơi với phỗng thì được!". Nghe nói thế, chồng tưởng vợ bảo mình không chơi với người thì chơi với phỗng, bèn tìm đến một ngôi đền vắng ở xa xóm. Hắn lân la toan làm quen với mấy bức tượng phỗng đặt ở hai bên sân đền. Thấy tượng phỗng nhe răng cười, hắn cũng cười theo, rồi lại quàng vai bá cổ làm như chơi đùa với người thật. Sau đó hắn đi mua bún lòng về mời ăn, nhét cho mỗi tượng một miếng vào miệng. Cuối cùng chẳng thấy phỗng nói gì, hắn tức mình xô phỗng từ trên bệ lăn kềnh xuống đất rồi bỏ ra về. Khi vợ hỏi, hắn kể lại tình thực. Mai thị giẫm chân kêu trời, đành giữ chồng lại nhà để dạy khôn cho hắn. Không ngờ ngôi đền mà anh chàng đánh giậm đến chơi lại là nơi phát tích của nhà vua. Tự nhiên, sau khi anh đánh giậm xô đổ tượng phỗng, nhà vua bị đau bại một nửa người. Bao nhiêu danh y được triệu vào cung chữa bệnh cho thiên tử đều lắc đầu bó tay. Một ông quan thái bốc gieo quẻ báo tin rằng ngôi đền này động. Lập tức triều đình phái quan tỉnh về làm lễ tạ. Pho thượng phỗng đổ xuống đất làm cho họ chú ý. Nhưng khi định dựng tượng dậy thì lạ thay, hàng chục người mó vào đều nâng không nổi. Quan truyền cho mấy cơ lính dùng đòn dây xúm vào cùng khiêng nhưng rốt cuộc tượng vẫn không hề nhúc nhích. Tin ấy bắn về kinh đô, nhà vua rất lo, liền sai yết bảng cho tất cả thần dân ai có phép gì dựng được phỗng lên bệ thì sẽ hậu thưởng. Hôm ấy Mai thị đi chợ qua đó thấy bảng yết thế, bèn về hỏi chồng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hôm ấy anh làm thế nào đẩy ngã pho tượng xuống được?&amp;nbsp;Hắn đáp:&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Tôi chỉ khẽ đẩy một cái là đổ ngay.&lt;br /&gt;- Thế bây giờ có dựng lên được không?&lt;br /&gt;- Làm gì mà chả được!&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vợ bèn cùng chồng ra giật bảng xin quan cho vào nâng thử. Quả nhiên khi người đánh giậm mó tay vào tượng liền đứng lên được. Từ hôm đó nhà vua khỏi bệnh. Vua sai lấy vàng bạc thưởng cho vợ chồng Mai thị nhưng họ không nhận, chỉ xin làm một chân tuần ty ở sông Cả. Chức vụ tuần ty chỉ ngồi thu thuế không cần biết chữ. Vua ưng cho ngay. Hai vợ chồng liền đi nhậm chức. Sẵn vàng bạc, họ đưa ra xây dựng nhà cửa rất nguy nga ở bên cửa sông. Từ đó họ nổi tiếng giàu có trong vùng. Một hôm, thuyền của Vạn Lịch đi qua đấy, đỗ lại ở cửa tuần cho người lên nộp thuế. Mai thị biết vậy liền ra lệnh bắt chủ phải thân đến nộp. Tiến vào công đường, Lịch xiết bao kinh ngạc khi thấy ngồi trước án là người vợ cũ của mình cùng anh chàng đánh giậm ngày xưa.&amp;nbsp;Mai thị mỉa mai bảo hắn:&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Biết rằng anh vẫn đi buôn,&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Em về kiếm chốn nha môn ngồi tuần.&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Dù anh buôn bán xa gần,&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Làm sao tránh khỏi cửa tuần em đây.&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nghe câu ấy, Vạn Lịch vô cùng xấu hổ. Hắn từ tạ trở về thuyền. Vừa thẹn vừa uất, hắn nghĩ không còn mặt mũi nào nhìn lại vợ lần nữa. Đoạn hắn làm giấy kê khai tất cả của cải đem biếu Mai thị nói là để chuộc lỗi xưa, rồi đâm cổ tự tử. Mai thị thấy vậy lấy làm hối hận. Sau đó nàng đem bao nhiêu tài sản của Vạn Lịch, tâu vua xin đúc một thứ tiền gọi là "tiền Vạn Lịch" rồi đem phân phát cho những người nghèo khổ. Ngày nay thỉnh thoảng người ta vẫn còn nhặt được một vài đồng tiền đó. Người ta còn có câu hát:&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Đồng tiền Vạn Lịch thích bốn chữ vàng&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Công em ăn ở với chàng đã lâu&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Đã không tình trước nghĩa sau&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Bạc đen hẳn có trên đầu xét soi&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Dòng sông, nước lặng lờ trôi&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Mà thiên trường hận muôn đời còn ghi.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/TPj2Zr-9deI/AAAAAAAAAOc/dJDBtAFjsvA/s1600/tienvanlich01.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/TPj2Zr-9deI/AAAAAAAAAOc/dJDBtAFjsvA/s320/tienvanlich01.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;----&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #313131; font-family: verdana,geneva,lucida,'lucida grande',arial,helvetica,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;VAN LICH’S COINS&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Folk tale&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Once upon a time, there lived a merchant named Van Lich. One of the richest men of his generation, Van Lich owned nearly one hundred trading ships, all of which were laden with furniture crafted from solid silver and gold.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Despite, Van Lich’s wealth, he was unhappy. His business forced him to travel a feat deal and, during these trips, he suspected that his wife, the young and beautiful Mai Thi, was unfaithful.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;One day Van Lich’s ship sast anchor in a lonely river. A fisherman approached Mai Thi, who was sitting on the prow, and asked her for a quid of betel. Feeling sorry for this poor fisherman, Mai Thi fladly gave him some betel.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Seeing this, Van Lich flew into a jealous rage. When the fisher man had gone, he ordered his wife to leave. Carrying the one bar of gold and one bar of silver given to her by her enraged husband, Mai Thi set off down the shore. She had not gone far when she met the fisherman. Mai Thi sobbed as she told her story to the astonished fisherman.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;‘My husband thought that I was in love with you,’ cried Mai Thi. ‘Now he has thrown me out. I would like to become your wife, even though you are very poor. Please, we must try our best to get by.’ Given the circumstances, the fisherman felt that he could not refused Mai Thi’s proposal. He took her back to his tent on the riverside. Every day the man went fishing while Mai Thi stayed home, tending the chickens and ducks. Despite their hard life, the couple was very happy.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;One day, it was raining too hard for the man to go fishing. Seeing that the chickens were pecking at the rice basket, the fisherman grabbed his wife’s gold bar to throw at them. Unfortunately, he threw the bar too far, so that it flew into the river.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;‘Oh my god!’ screamed Mai Thi. ‘Do you know what you just threw?’&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;‘No,’ said her startled husband.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;‘That was gold,’ said Mai Thi. ‘It’s the most valuable thing in the world.’&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;‘What?’ said her husband. ‘But I know a place where there are lots of bars like that. I didn’t bring them home because I could see no use for them.’&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Mai Thi instructed her husband to retrieve the gold bars. Sure enough, the bars were real gold, and each of them bore Van Lich’s stamp.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;In the three years since Van Lich had abandoned his wife, his business had faltered. The final blow came when most of his fleet was sunk in a storm. Although Van Lich’s ship survived, much of his gold was lost. As it happened, much of Van Lich’s vast treasure had somehow ended up near Mai Thi’ tent. With some of this money, the couple built a big house. Mai Thi ordered fine clothes for herself and her husband. While life was easier, Mai Thi felt dissatisfied. In this wealthy seeting, the realised that her husband was uneducated. She encouraged him to go and make friends and learn new skills, but none of the people her husband approached seemed to like him.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;‘I don’t know why you’re so stupid that nobody wants to be your friend,’ complained Mai Thi. ‘I bet the only one able to stand your company is the clay statue of the giant guard.’&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Upon hearing this, Mai Thi’s husband went to the local pagoda and started talking to the clay statue. When the statue didn’t answer, the became angry and toppled it. He then went home, where he told his wife of his failed attempt. Thereafter, Mai Thi lost all hope of educating her husband.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Shortly after the felling of the statue, the king fell ill. Despite the attention of the kingdom’s best herbalists, the king’s condition worsened. A seer was called in, who told the king that his illness stemmed from the toppling of the sacred statue. Soldiers were dispatched to set the statue upright, but no amount of pulling could cause the statue to budge.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Upon hearing this, the king grew very alarmed. He offered a reward to anyone who cold set the statue upright. Mai Thi approached her husband and asked if he could right the clay statue.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;‘Yes,’ he said. ‘I think I can.’&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Sure enough, the fisherman was able to raise the statue. Shortly thereafter, the king began to recover. The grateful king offered Mai Thi and her husband a lot of gold, but Mai Thi refused. ‘Please grant my husband a position in the Feudal Customs House,’ she begged.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;So it was that, along with their wealth, the couple gained respect. They build an even bigger house and became very famous.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;One day, Van Lich’s ship stopped at the Feudal Customs House to pay tax. Upon seeing his former wife and the fisherman, Van Lich felt terribly ashamed. Unable to bear the thought of seeing the couple every time he passed by this river, he wrote a will leaving all his remaining riches to Mai Thi. Then Van Lich killed himself.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;With the King’s permission, Mai Thi transformed the gold left her by Van Lich into coins. These, she distributed to the poor. To this day, if you are very lucky, you might find some Van Lich’s coins.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #313131; font-family: verdana,geneva,lucida,'lucida grande',arial,helvetica,sans-serif; font-size: 13px;"&gt;&lt;span style="color: purple;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;div&gt;Người dịch:&amp;nbsp;&lt;a class="bigusername" href="http://bacbaphi.com/entertainment/member.php?s=32b5fc886896024faa61fdd01c089996&amp;amp;u=135305" style="color: #fc8834; font-family: verdana,geneva,lucida,'lucida grande',arial,helvetica,sans-serif;"&gt;Tigonphuongbac&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;img alt="Copyright Minh Quân" border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" style="float: right; height: 50px; margin: 0pt 0pt 10px 10px; width: 50px;" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-6311024815932922583?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/6311024815932922583/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/12/ong-tien-van-lich.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/6311024815932922583'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/6311024815932922583'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/12/ong-tien-van-lich.html' title='Đồng tiền Vạn Lịch'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/TPj2Zr-9deI/AAAAAAAAAOc/dJDBtAFjsvA/s72-c/tienvanlich01.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-175496784805425317</id><published>2010-10-29T11:46:00.005+07:00</published><updated>2010-10-29T13:17:41.176+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Giới hạn nào cho chúng ta</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/TMpm6LxoT9I/AAAAAAAAAN4/4ltUxlDM4lU/s1600/17.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/TMpm6LxoT9I/AAAAAAAAAN4/4ltUxlDM4lU/s320/17.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Thật ra trước entry này mình có viết một entry khác tên là "Tha thứ để được thứ tha". Nhưng sau khi viết xong tự cảm thấy nó không phù hợp để được public trong lúc này nên thôi cứ để nó trong draft vậy. Mà thật ra đây không phải lần đầu làm như vậy. Hiện tại trong draft-blog của mình đã có trên 20 entry hoàn chỉnh và khoảng gần 1 chục entry chưa hoàn chỉnh. Mình thích viết linh tinh này nọ vì mỗi lần có những ý tưởng, cảm xúc hay một trải nghiệm gì thú vị mình muốn lưu lại để sau này có thể xem lại hay sử dụng vào việc gì đó. Viết xong tất nhiên là muốn chia sẻ với người khác nhưng nhiều khi có những thứ thấy chỉ nên "còn ta với nồng nàn" là hay nhất, không thể cái gì cũng chia sẻ được phải có giới hạn cho riêng mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Viết blog là một cách để mình rèn luyện khả năng diễn đạt ý tưởng của mình, bởi ngoài đời thật mình rất kém trong việc này. Không phải là không biết nói, nhưng nói là cả một nghệ thuật lớn và khi bước vào các môi trường khác nhau thì cách thức diễn đạt cũng phải khác nhau cho phù hợp với mọi người. Nói thì phải biết diễn đạt cho logic và có giới hạn, phải làm sao cho người khác hiểu ý mình nhưng bên cạnh đó còn phải biết đắn đo lựa chọn từ ngữ sao cho mỗi lời nói thốt ra không làm người khác hiểu sai hay phật ý. Còn&amp;nbsp;viết blog tất nhiên cũng là 1 hình thức diễn đạt, nhưng mình thích viết linh tinh và không cần có cấu trúc rõ ràng, hiểu hay không hiểu cũng chẳng quan trọng lắm vì chỉ là những cảm xúc linh tinh bất chợt của cá nhân mình mà thôi, nên nhờ vậy nó làm cho cảm xúc mình ít bị giới hạn nhất so với lúc nói. Như đọc bài này chẳng hạn bạn sẽ thấy cực kì khó chịu vì chẳng có paragraph nào ăn nhập với nhau cả. hehe&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong môi trường hiện tại, mình rút ra được bài học là phải tự biết khiêm tốn và thành thật. Bởi có thể nói nhìn xung quanh ai cũng có một trình độ, tầm hiểu biết đều rộng ngang ngửa và thậm chí cao hơn mình rất nhiều. Khoác lác trong một môi trường như vậy chẳng khác nào tự giết chết bản thân. Nhưng nhiều khi ngay cả lĩnh vực mình rất khá vẫn không thể nói hết được những gì mình hiểu biết cho người khác được. Bởi vì mình thấy thể hiện cái tôi quá lớn đôi khi cũng có hại. Bớt nói lại một chút và lắng nghe nhiều hơn luôn là một lựa chọn tốt hơn. Người ta từng nói "con người chỉ mất ba năm để học nói nhưng lại mất cả đời để học lắng nghe" mà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói chung là phải tự biết giới hạn mình trong cái khuôn được cho phép. Hãy tập quen sống trong kiếp con cừu đi (ông nào đó nổi tiếng lắm từng nói câu có cái ý này nè hehe) và đừng cố than vãn hay chống cự bởi mình thấy hậu quả của những người bước ra khỏi cái vòng kim cô đó đều không có kết quả tốt đẹp lắm. Cái đó mình tạm gọi là "giới hạn cho mỗi chúng ta" hehe&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà thôi quay qua chuyện tình cảm đi cho nó hay ho, dễ nuốt. Nói mấy cái nãy giờ giống triết lý, lên gân dạy đời quá. Trong tình cảm mình thấy cũng vậy, phải luôn có những cái giới hạn cho mỗi người. Có người mình quen nghĩ rằng chí ít cũng sẽ thành bạn bè thân thiết nhưng sau này mình phát hiện là không thể chia sẻ gì được vì người ta không hiểu ý mình. Trong tiềm thức họ đã mang một mặc cảm hay tự ti gì đó nên khi mình nói ra họ lại nghĩ rằng mình đang nói móc ngoéo gì đó òi đâm ra buồn phiền. Khổ thật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;[À có chuyện này hơi lang mang qua chuyện khác òi nhưng thôi nói luôn hehe. Mình không có biết người khác nghĩ sao nhưng mình thì nghĩ hễ bạn cứ hay nói người khác về 1 vấn đề gì thì coi chừng là bạn đang là con người như thế đó. Hay như ông bà thường nói là suy bụng ta ra bụng người. Ví dụ như mình từng bị nói là khinh người (quả thật mình có khinh người, rất khinh nữa là đằng khác, ai mà thân với mình đi sẽ biết mình khinh các bạn đến cỡ nào haha) nhưng sau này mình thấy người nói mình câu đó cũng khinh người không kém gì mình. :D ]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chết cha nói hồi lang mang quá không biết đang tính nói gì nữa đây. Thôi bận òi để khi khác nói tiếp. Mời nghe nhạc vậy, vì hôm nay nghe bài này mà có hứng viết cái entry này đó chứ. Chủ đề này còn nhiều cái để nói đợi có thời gian và cảm hứng chắc sẽ viết tiếp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn về bài hát này có cái lyric rất là ý nghĩa với mình lắm nha. Nói chính xác là mình từng trải qua cái cảm giác như từng lời trong bài hát. Phải nói câu này vì nhiều bạn cứ nhìn thấy tên ĐVH là la lên "tui ghét thằng này lắm" cái không thèm nghe bài hát luôn. Bài hát nó không có tội đâu nha chỉ tại ca sĩ có tội là không làm hài lòng các bạn thôi nha.hehe&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;---&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/W7mE4KDsR8o?fs=1&amp;amp;hl=vi_VN"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/W7mE4KDsR8o?fs=1&amp;amp;hl=vi_VN" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Giới Hạn Nào Cho Chúng Ta&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: small;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;i&gt;Sáng tác: Thái Thịnh&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: small;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;i&gt;Trình bày: Đàm Vĩnh Hưng&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: small;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Mỗi thứ trong đời&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Điều chi cũng có cho ta riêng một giới hạn&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Ước muốn không trọn&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Người thương yêu nhất cũng cho là dối gian&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Mới kết giao tình&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Rồi ngày hôm sau lại chê trách nhau bội bạc&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Niềm tin nơi nhân thế luôn mỏng manh&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Tình người cho nhau cứ thay thật nhanh&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Mỗi kiếp con người&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Nào ai không biết khao khát bao điều ước mộng&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Lúc hết hy vọng&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Hầu như ai cũng trách than đời phũ phàng&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Hãy nghĩ suy rằng&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Chẳng một điều chi tự nhiên cho ta dễ dãi&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Và cuộc đời ta đâu như cơn mơ mãi mãi&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Định mệnh buồn vui đều là do ta giữ lấy&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;ĐK:&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Và khi tôi vui thì tôi hát, khi tôi đau thì tôi khóc&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Sẽ trút hết những đắng cay trong lòng&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Chẳng khi nào tôi phải lo lắng, đánh mất hy vọng&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Cuộc đời còn cho tôi bao ước mơ&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Và khi tôi yêu thì tôi biết: tôi không bao giờ hối tiếc&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Dù cuộc tình tôi có lúc sẽ vỡ tan&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Tôi hiểu rằng tình yêu đã quá giới hạn&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;Là một điều nhỏ nhoi trong thế gian, chẳng có chi không phai tàn!&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Lucida Grande', Verdana, 'Lucida Sans Regular', 'Lucida Sans Unicode', Arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="Copyright Minh Quân" border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" style="float: right; height: 50px; margin: 0 0 10px 10px; width: 50px;" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-175496784805425317?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/175496784805425317/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/10/gioi-han-nao-cho-chung-ta.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/175496784805425317'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/175496784805425317'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/10/gioi-han-nao-cho-chung-ta.html' title='Giới hạn nào cho chúng ta'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/TMpm6LxoT9I/AAAAAAAAAN4/4ltUxlDM4lU/s72-c/17.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-1839610769728935400</id><published>2010-10-07T23:45:00.007+07:00</published><updated>2010-10-11T21:02:17.860+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='360'/><title type='text'>Lạ thật!</title><content type='html'>Lâu rồi không có hứng viết cái gì. Dạo này chỉ thích làm thằng lãng tử đi đây đi đó chơi nhưng xui sao cứ bị thời tiết ngán chân. Uất ức lắm nha nhưng cũng phải chịu thôi, trời mà làm gì được bây giờ. Thành thử ra dạo này chỉ có niềm vui nho nhỏ là ngồi ở nhà đọc sách thôi. Và vì không đi đâu nên thứ duy nhất để tiếp cận với thế giới bên ngoài của tui là báo mạng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dạo này thấy xuất hiện nhiều cái lạ nhưng nói chung mọi sự lạ lúc này đều xung quanh cái gọi là "Đại lễ". Phải nói là trào lưu "Đại lễ" đã lấn át mọi thứ trong cuộc sống, người ta tung hô "Đại lễ" một cách ghê gớm. Và bên cạnh đó là trào lưu ăn theo&amp;nbsp;"Đại lễ" cũng ghê gớm không kém, điển hình là nhóm BSP Entertainment với "&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=VEg4ehlwpmk"&gt;những siêu phẩm đặc sắc&lt;/a&gt;". Thiệt ra với tui thì những người này sẽ ổn, không có gì đáng chê trách và thậm chí có thể tui còn thích họ nếu như họ chỉ hát dạng cây nhà lá vườn, hát trên bàn nhậu thì OK. Đằng này với một chiến dịch rầm rộ để quảng bá nhóm với những tính toán PR một cách kĩ lưỡng, đầu tiên là xuất hiện trên báo NLĐ với một bài viết khen ngợi nức mũi mà sau đó bị cộng đồng mạng chỉ trích dữ dội đã phải gỡ bài xuống nhưng thật ra không chỉ có vậy còn 1 việc nữa mà mọi người ít biết hơn đó là nhóm này đã xuất hiện trong bản tin thời sự buổi chiều của VTV9 với thời lượng gần 5 phút cũng với những lời khen ngợi không ngớt. Với những mục đích PR rõ ràng như vậy thì theo tui họ đáng phải bị dập như thế. Không thể bạn vừa muốn nổi tiếng được nhiều người biết đến, được truyền thông tung hô khen ngợi &amp;nbsp;mà lại đi làm ra những sản phẩm tệ hại như vậy cho mọi người thưởng thức được chưa kể là với tham vọng muốn tặng CD cho 1000 du khách nước ngoài nghe. Ôi trời! Mà chưa hết còn nhiều vụ nhảm hết sức dạng như &lt;a href="http://www.baomoi.com/Home/ThoiSu/www.phapluattp.vn/Linh-thieng-cu-Rua-noi-dung-ngay-dai-le/4944008.epi"&gt;cụ rùa linh thiêng nổi dịp&amp;nbsp;"Đại lễ"&lt;/a&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;(chưa biết đó là rùa thật hay giả, có thiêng hay không thiêng nhưng đi thành kính tin vào 1 con rùa là chuyện không chấp nhận được nhất là những người nào đang tự vỗ ngực nói mình theo đạo Phật nha, mấy đạo khác thì không biết hehe) hay &lt;a href="http://vietnamnet.vn/tinnhanh/201010/Rong-thieng-hien-len-troi-mung-thu-do-nghin-tuoi-938856/"&gt;rồng thiêng xuất hiện&lt;/a&gt; (chỉ là những đám mây bay trên trời rồi người ta nói giống rồng thời Lý, trời đất bao nhiêu tuổi rồi mà như con nít vậy!? Hồi nhỏ tui có thấy mấy cây kem với mấy con ngựa trên trời đó, thiệt không biết dịp gì mà cũng linh ghê nha)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thiệt ra thì tui thấy làm lễ hội cho mọi người cùng tham gia thì cũng vui vui ít nhất là nó cũng có được mặt tích cực là làm cho người ta có công ăn chuyện làm hơn là chỉ ngồi không ngáp ruồi chờ đến ngày lãnh lương. Nhưng so về tầm vóc, qui mô và số tiền mà người ta bỏ ra cho đến thời điểm này để làm "Đại lễ" (nghe đồn đâu gần 94.000 tỷ đồng tương đương 4.5 triệu USD) thì thật sự chương trình cho đến giờ phút này phải nói là dở tệ và chán òm. Có thể bữa cuối cùng 10/10 với màn trình diễn diễu binh của vài ngàn người (đông nhất từ trước đến nay) vào buổi sáng và màn trình diễn laser, nhạc nước, pháo hoa nghệ thuật vào buổi tối là ngày duy nhất đáng để xem trong suốt 10 ngày "Đại lễ" này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;À nhân tiện nói tới pháo hoa.&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=k414dXgR_uY"&gt;Vụ 2 cái container chứa pháo hoa vừa nổ ở Mỹ Đình&lt;/a&gt; đến h tui cũng không biết diễn tả sao về cảm xúc của tui lúc xem clip vụ nổ. Chỉ có thể nghĩ đến 1 điều, hồi nhỏ má tui đã dạy là CON NÍT KHÔNG NÊN CHƠI PHÁO. Cái đó đến bây giờ tui vẫn nhớ nằm lòng và thấy thiệt má tui dạy không sai, nhưng sao người ta không biết điều đó vậy cà hay má họ không có dạy ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng những ngày này không chỉ có&amp;nbsp;"Đại lễ"&amp;nbsp;không thôi. Làm ơn hãy để ý, hãy nhìn về miền Trung như cứ đến hẹn lại lên, mưa lũ lại cứ tràn về không ngừng ở vùng đất khốn khổ này. Mình có vài thằng bạn dân Quảng Bình, Hà Tĩnh. Câu chuyện về nước lũ và những thằng này là 1 câu chuyện dài. Đó là những câu chuyện thương tâm và đau buồn mà chính tụi nó đã phải trải qua mà cứ hễ mỗi dịp như thế này mình lại nhớ đến mấy câu chuyện đó. Chắc là để dành 1 dịp khác viết lại những câu chuyện đó vậy&amp;nbsp;còn lần này thôi để nói chuyện khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở trường phổ thông chắc ai mà hổng học qua mấy câu đại loại như "Bầu ơi thương lấy bí cùng/ Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn", "Lá lành đùm lá rách", "Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ" ... mấy câu đó là để dạy cho người ta hiểu về đạo đức, giá trị làm người, phải biết yêu thương đồng bào, đồng loại. Mà như năm nào cũng phải học đi học lại đúng hông. Bên cạnh đó người ta còn bắt mình phải học mấy cái gọi là tiêu chuẩn người thanh niên ưu tú, một người công dân tốt, về tính ưu việt của xã hội chúng ta đang sống, học về nếp sống văn minh, gia đình văn hóa ... à còn 1 cái cự kì quan trọng nữa là "học tập và làm theo tấm gương đạo đức HCM". Nhưng nói thiệt là tui ngán học mấy cái đó lắm nha. Tui tự hỏi học để chi vậy? Bộ học những cái đó sẽ giúp con người ta không suy đoài đạo đức à, bộ thuộc lòng như cháo, đứng lên trình bày vanh vách không sót 1 chữ nào về mấy cái được người ta nhồi nhét vào đầu đó sẽ giúp mình thành một công dân tốt sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui dám cá là không ai dám khẳng định việc học mấy cái đó là có hiệu quả nha. Nhưng tại sao không chắc có hiệu quả mà người ta cứ dạy? Có lẽ người ta nghĩ ít ra cứ dạy những lý thuyết viễn vông, vô bổ và ngán đến tận cổ đó trước đi đã để lỡ có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra trong đời sống thì còn có cái mà nói "Ê cái này tui dạy cho hết rồi nghen, lý thuyết đầy ra đó sao không chịu làm theo lời tui dạy. Thiệt đúng là xã hội ngày nay suy đoài quá thể".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;E hèm suy đoài thiệt hay không tui không biết, tui chỉ thử lấy một vài hình ảnh từ lĩnh vực tui xem là mình có hứng thú nhất để làm một kết luận cho riêng mình thôi. (nói cho rõ cái lĩnh vực yêu thích của tui nói nôm na dễ hiểu là tìm hiểu thói quen và xu hướng xã hội mạng)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu hỏi tui đặt ra là "Mọi người nghĩ xem vào những ngày này người ta quan tâm đến cái gì?". Và câu trả lời như sau:&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/TK3usHLEk1I/AAAAAAAAAM8/fms8fEMPIjU/s1600/VNN_1052071010.PNG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="200" src="http://3.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/TK3usHLEk1I/AAAAAAAAAM8/fms8fEMPIjU/s200/VNN_1052071010.PNG" width="90" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Đầu tiên nha báo mạng VNN lúc 10:52 pm ngày 7/10/2010 . Trong danh sách "Đọc nhiều nhất" thứ tự như sau:&lt;br /&gt;1.&amp;nbsp;&lt;a href="http://vietnamnet.vn/hcm/201010/Ho-henh-Thu-Thuy-tuot-khoa-quan-tren-san-khau-939967/"&gt;Thu Thủy tuột... khóa quần trên sân khấu&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="thongke_item"&gt;2.&amp;nbsp;&lt;a href="http://vietnamnet.vn/tinnhanh/201010/Chiem-nguong-dan-vu-khi-cuc-ki-loi-hai-cua-VN-939898/"&gt;Chiêm ngưỡng dàn vũ khí lợi hại của VN&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="thongke_item"&gt;3.&amp;nbsp;&lt;a href="http://vietnamnet.vn/tinnhanh/201010/Khong-nhap-khau-phao-hoa-Trung-Quoc-nhu-du-kien-940066/"&gt;Sẽ không nhập khẩu pháo hoa Trung Quốc&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="thongke_item"&gt;4.&amp;nbsp;&lt;a href="http://vietnamnet.vn/xahoi/201010/Ha-Noi-No-container-phao-hoa-4-nguoi-chet-939815/"&gt;Tướng Nguyễn Đức Nhanh: Nổ pháo hoa là tai nạn đáng tiếc!&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="thongke_item"&gt;5.&amp;nbsp;&lt;a href="http://vietnamnet.vn/bandocviet/201010/Mat-doi-con-gai-boi-anh-ho-939903/"&gt;Mất đời con gái... bởi anh họ&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="thongke_item"&gt;6.&amp;nbsp;&lt;a href="http://vietnamnet.vn/thethao/hautruong/201010/Soc-truoc-canh-Crouch-hon-bung-bau-cua-vo-939932/"&gt;Sốc trước cảnh Crouch hôn bụng bầu của vợ&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="thongke_item"&gt;7.&amp;nbsp;&lt;a href="http://vietnamnet.vn/tinnhanh/201010/Phan-no-cha-ruot-cuong-hiep-5-con-gai-939779/"&gt;Cha cưỡng hiếp 5 con gái ruột suốt 22 năm&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="thongke_item"&gt;8.&amp;nbsp;&lt;a href="http://vietnamnet.vn/xahoi/201010/Neu-thi-hoa-hau-Ha-Noi-bi-loai-phan-ung-xu-939998/"&gt;"Nếu thi hoa hậu, Hà Nội bị loại phần ứng xử..."&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="thongke_item"&gt;9.&amp;nbsp;&lt;a href="http://vietnamnet.vn/xahoi/201010/Mien-Trung-hoi-Ha-Noi-co-mua-khong-939960/"&gt;Miền Trung hỏi Hà Nội có mưa không?&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="thongke_item"&gt;10.&amp;nbsp;&lt;a href="http://vietnamnet.vn/giaoduc/201010/dien-thoai-hoc-tro-kho-sex-di-dong-940056/"&gt;Điện thoại học trò, "kho sex" di động&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Rồi tờ thứ 2. Tuổi Trẻ lúc11:00 p.m. ngày 7/10/2010&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/TK3wowzzinI/AAAAAAAAANA/8QDOqVx9uds/s1600/TTO_1100071010.PNG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="289" src="http://3.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/TK3wowzzinI/AAAAAAAAANA/8QDOqVx9uds/s320/TTO_1100071010.PNG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="MostbgItem"&gt;1.&amp;nbsp;&lt;a class="amostitem" href="http://tuoitre.vn/Kinh-te/404433/Ngan-hang-Nha-nuoc-cho-nhap-vang-gia-vang-giam-manh.html" target="_self"&gt;Ngân hàng Nhà nước cho nhập vàng, giá vàng giảm mạnh &lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MostbgItem"&gt;2.&amp;nbsp;&lt;a class="amostitem" href="http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/404423/Tiem-vang-dong-cua-xom-ngheo-lao-dao.html" target="_self"&gt;Tiệm vàng đóng cửa, xóm nghèo lao đao &lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MostbgItem"&gt;3.&amp;nbsp;&lt;a class="amostitem" href="http://tuoitre.vn/The-gioi/404406/20nbspphien-quannbspTaliban-bi-NATO-ha-guc.html" target="_self"&gt;20&amp;nbsp;phiến quân&amp;nbsp;Taliban bị NATO hạ gục &lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MostbgItem"&gt;4.&amp;nbsp;&lt;a class="amostitem" href="http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/404390/Tan-hoang-sau-lu-66-nguoi-chet-mat-tich.html" target="_self"&gt;Tan hoang sau lũ: 66 người chết, mất tích &lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MostbgItem"&gt;5.&amp;nbsp;&lt;a class="amostitem" href="http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/404399/Nonbspo-Nha-may-dien-Hiep-Phuocnbsp4-nguoi-bi-thuong.html" target="_self"&gt;Nổ&amp;nbsp;ở Nhà máy điện Hiệp Phước,&amp;nbsp;4 người bị thương &lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MostbgItem"&gt;6.&amp;nbsp;&lt;a class="amostitem" href="http://tuoitre.vn/The-gioi/404387/Michelle-Obama---nguoi-phu-nu-quyen-luc-nhat-the-gioi.html" target="_self"&gt;Michelle Obama - người phụ nữ quyền lực nhất thế giới &lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MostbgItem"&gt;7.&amp;nbsp;&lt;a class="amostitem" href="http://tuoitre.vn/The-gioi/404380/Kim-Jong-Un-cung-cha-di-xem-bieu-dien-am-nhac.html" target="_self"&gt;Kim Jong Un cùng cha đi xem biểu diễn âm nhạc &lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MostbgItem"&gt;8.&amp;nbsp;&lt;a class="amostitem" href="http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/404349/No-container-phao-hoa-4-nguoi-chet.html" target="_self"&gt;Nổ container pháo hoa, 4 người chết&amp;nbsp;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MostbgItem"&gt;&lt;br /&gt;Tờ thứ 3. VTC lúc 11:30 pm ngày 7/10/2010&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/TK34Seu101I/AAAAAAAAANE/Bueeyhznbxc/s1600/VTC_1130071010.PNG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://4.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/TK34Seu101I/AAAAAAAAANE/Bueeyhznbxc/s320/VTC_1130071010.PNG" width="147" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MostbgItem"&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="boxCt topView"&gt;&lt;div class="items"&gt;1.&amp;nbsp;&lt;a class="color_535353" href="http://vtc.vn/2-264264/xa-hoi/ba-me-con-tu-tu-de-lai-dong-chu-han.htm" id="ctl00_ContentPlaceHolder1_rptMostView_ctl00_hlOthersTitle"&gt;Ba mẹ con tự tử để lại dòng chữ hận&lt;/a&gt;                                 &lt;/div&gt;&lt;div class="items"&gt;2.&amp;nbsp;&lt;a class="color_535353" href="http://vtc.vn/2-264238/xa-hoi/giam-doc-ca-ha-noi-phat-ngon-vu-no-phao-hoa-tai-my-dinh.htm" id="ctl00_ContentPlaceHolder1_rptMostView_ctl01_hlOthersTitle"&gt;Giám đốc CA Hà Nội phát ngôn vụ nổ pháo hoa tại Mỹ Đình&lt;/a&gt;                                 &lt;/div&gt;&lt;div class="items"&gt;3.&amp;nbsp;&lt;a class="color_535353" href="http://vtc.vn/303-264194/gioi-tre/4-phut-mua-bung-day-quyen-ru-cua-ts-miss-teen-bao-ngoc.htm" id="ctl00_ContentPlaceHolder1_rptMostView_ctl02_hlOthersTitle"&gt;4 phút múa bụng đầy quyến rũ của TS Miss Teen Bảo Ngọc&lt;/a&gt;                                 &lt;/div&gt;&lt;div class="items"&gt;4.&amp;nbsp;&lt;a class="color_535353" href="http://vtc.vn/531-264300/kham-pha/chuyen-la/quai-ngu-da-bao-xuat-hien-tren-song-truong-giang.htm" id="ctl00_ContentPlaceHolder1_rptMostView_ctl03_hlOthersTitle"&gt;"Quái ngư" da báo xuất hiện trên sông Trường Giang&lt;/a&gt;                                 &lt;/div&gt;&lt;div class="items"&gt;5.&amp;nbsp;&lt;a class="color_535353" href="http://vtc.vn/394-264255/phong-su-kham-pha/ron-toc-gay-voi-ky-nhan-giet-ho-nuot-lua-can-sat-nung.htm" id="ctl00_ContentPlaceHolder1_rptMostView_ctl04_hlOthersTitle"&gt;Rợn tóc gáy với kỳ nhân giết hổ, nuốt lửa, cắn sắt nung&lt;/a&gt;                                 &lt;/div&gt;&lt;div class="items"&gt;6.&amp;nbsp;&lt;a class="color_535353" href="http://vtc.vn/308-264218/xa-hoi/doi-song/3-container-phao-hoa-tai-my-dinh-nhap-tu-dau.htm" id="ctl00_ContentPlaceHolder1_rptMostView_ctl05_hlOthersTitle"&gt;3 container pháo hoa tại Mỹ Đình nhập từ đâu?&lt;/a&gt;                                 &lt;/div&gt;&lt;div class="items"&gt;7.&amp;nbsp;&lt;a class="color_535353" href="http://vtc.vn/527-264261/kham-pha/bi-an-cuoc-song/ky-thu-nhung-sinh-vat-nhu-buoc-ra-tu-phim-gia-tuong.htm" id="ctl00_ContentPlaceHolder1_rptMostView_ctl06_hlOthersTitle"&gt;Kỳ thú những sinh vật như bước ra từ phim giả tưởng&lt;/a&gt;                                 &lt;/div&gt;&lt;div class="items"&gt;8.&amp;nbsp;&lt;a class="color_535353" href="http://vtc.vn/2-264296/xa-hoi/chuyen-vi-tri-tran-dia-ban-phao-hoa-tai-san-my-dinh.htm" id="ctl00_ContentPlaceHolder1_rptMostView_ctl07_hlOthersTitle"&gt;Chuyển vị trí trận địa bắn pháo hoa tại sân Mỹ Đình&lt;/a&gt;                                 &lt;/div&gt;&lt;div class="items"&gt;9.&amp;nbsp;&lt;a class="color_535353" href="http://vtc.vn/2-264342/xa-hoi/3-nguoi-nuoc-ngoai-tu-vong-trong-vu-no-phao-hoa-my-dinh.htm" id="ctl00_ContentPlaceHolder1_rptMostView_ctl08_hlOthersTitle"&gt;3 người nước ngoài tử vong trong vụ nổ pháo hoa Mỹ Đình&lt;/a&gt;                                 &lt;/div&gt;&lt;div class="items"&gt;10.&amp;nbsp;&lt;a class="color_535353" href="http://vtc.vn/144-264202/gioi-tre/tinh-yeu/hoang-thuy-linh-hai-long-voi-nguoi-dan-ong-hien-tai.htm" id="ctl00_ContentPlaceHolder1_rptMostView_ctl09_hlOthersTitle"&gt;Hoàng Thùy Linh hài lòng với người đàn ông hiện tại&lt;/a&gt;                                 &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Tất nhiên những báo này chưa hẳn đã đai diện cho toàn bộ báo mạng (và cách thức theo dõi như vầy cũng chưa thật chuẩn xác vì các thứ hạng này sẽ theo đổi theo từng khoảng thời gian trong ngày tùy theo từng báo). Nhưng tui cũng đã cố gắng chọn những tờ báo có độ rating cao (&lt;a href="http://www.alexa.com/topsites/countries;0/VN"&gt;theo thứ hạng của Alexa&lt;/a&gt;) và có mục "Đọc nhiều nhất" &amp;nbsp;cùng với sự lựa chọn ngẫu nhiên một mốc thời gian để làm cuộc thử nghiệm nho nhỏ cho riêng mình. Vậy đó để thấy điều mà người ta quan tâm đến nhất lúc này là cái khóa quần của ai đó bị tuột trên sân khấu, &amp;nbsp;chuyện giá vàng tăng giảm ra sao hay 3 mẹ con tự tử để lại chữ hận. Điều gì đã xảy ra?&lt;br /&gt;Thế còn những người dân đang trải qua cơn lũ khủng khiếp họ ở thứ bậc như thế nào trong lòng mọi người?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngàn năm Văn hiến của chúng ta lạ thật!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="Copyright Minh Quân" border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" style="float: right; height: 50px; margin-bottom: 10px; margin-left: 10px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; width: 50px;" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-1839610769728935400?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/1839610769728935400/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/10/la-that.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/1839610769728935400'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/1839610769728935400'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/10/la-that.html' title='Lạ thật!'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/TK3usHLEk1I/AAAAAAAAAM8/fms8fEMPIjU/s72-c/VNN_1052071010.PNG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-4526450424673056965</id><published>2010-07-24T12:07:00.002+07:00</published><updated>2010-10-08T19:39:15.112+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>What do you want from me !?</title><content type='html'>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/TEp2oHsVxTI/AAAAAAAAAMs/BM7MPBrQw8k/s1600/1269964888_1268463558_cafe2.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/TEp2oHsVxTI/AAAAAAAAAMs/BM7MPBrQw8k/s320/1269964888_1268463558_cafe2.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Mình nghe nhạc là do sở thích nhưng nhiều khi chỉ vì cảm xúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có bài mình thích nó vì giai điệu nó hay nó đẹp nhưng có bài dù cho giai điệu cũng bình thường không có gì đặc sắc nhưng vẫn thích vì ca từ của nó hay. Nói chung thích một bài hát yếu tố quyết định là hợp gu với dòng nhạc đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên vẫn có trường hợp ngoại lệ. Có thể bài hát chẳng thuộc cái gu vốn có của mình nhưng trong tình huống thích hợp đúng lúc tâm trạng của mình khi đó thì nghe đến nó mình có thể thấy rất hay. Và rồi sau này biết đâu sẽ ưa chuộng dòng nhạc đó không chừng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hehe nói dông dài là để dẫn nhập vô cái vụ này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài hát này do Adam Lambert thể hiện. Trong trí nhớ nhỏ nhoi của mình hình như có thấy anh chàng này. Hình như có thấy đâu đó. Hình như ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;i&gt;- Trữ tình ngoại đề -&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;Thật ra là mình không muốn nhớ hay không muốn nói ra đây. Đâu có ai biết mình đã phải tìm hiểu về nhiều thứ chỉ vì nó liên quan đến người khác. Chẳng ai biết mà cũng chẳng nên biết để làm gì. Đó là mình muốn được hiểu nhiều hơn về người khác. Chỉ vậy thôi. &lt;br /&gt;&lt;i&gt;- Hết -&lt;/i&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;Uhm, chưa từng là fan của dòng nhạc này. Nói theo bạn Cún của mình là dòng nhạc thị trường. Có lẽ vậy mà cũng có lẽ là không. Mà có thị trường hay không cũng chẳng sao miễn sao bây h mình thích là được rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mà tại sao mình thích bài hát này. Đơn giản bởi cả bài hát chỉ là một câu hỏi mà chính mình bây h cũng đang tự hỏi “Em cần gì nơi tôi?”. Và câu trả lời đến giờ phút này mình nhận được có lẽ là không gì cả. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi chỉ như một kẻ ngu ngơ trong hàng vạn kẻ ngu ngơ giữa đời này. Cố hy vọng vì một thứ tình cảm sẽ chẳng bao h người ta dành cho mình. Tôi hy vọng một ngày nào sẽ được em cho tôi bước vào thế giới của em là một phần nhỏ trong cuộc sống vui buồn hằng ngày của em. Nhưng không, em nào có cần đến tôi hay nói đúng hơn là "Không có tôi đời em nay vẫn vui".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em chưa bao giờ quan tâm đến tôi. Em nói tôi không hiểu gì về em, chẳng hiểu gì về tình cảm người khác. Em nói người ta có nhiều cách thể hiện tình cảm khác nhau, nếu người ta không biểu hiện tình cảm theo cái cách mà tôi muốn không có nghĩa là người ta không có tình cảm với tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật vậy ư? Tôi quả thật không thể hiểu nổi cái tình cảm thiêng liêng mà em (nếu có) đang dành cho tôi. Chẳng lẽ nó thiêng liêng đến nỗi em cứ mãi giữ cho riêng mình trong tận tâm hồn em ư. Và vì nó quá thiêng liêng quá cao đẹp mà tôi không có được cái vinh dự đón nhận hay được nhìn thấy nó sao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không biết mình có khác thường so với người khác không. Nhưng tôi nghĩ trên đời này tình cảm mà con người dành cho nhau phải được truyền tải qua hành động và lời nói. Sẽ khó có thể cảm nhận nếu không có 2 yếu tố đó. Em cũng từng nói em đã làm khá nhiều điều nhưng tôi không hề hay biết. Tôi tự hỏi nếu em làm vậy để được gì. Em làm nhưng rồi tôi chẳng biết chẳng hay chẳng cảm nhận đươc tình cảm của em. Hay tại tôi đã quá vô tâm?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu em có tình cảm với tôi thật sự sao em không một lần làm một việc gì đó dù nhỏ thôi nhưng có thể đủ để cho tôi cảm nhận tình cảm em dành cho tôi lớ đến chừng nào. Tôi chỉ cần có vậy dù chỉ 1 lần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em có đúng 1 lần nhắn tin chủ động hỏi thăm tôi, 1 lần chào tôi buổi sáng và chưa 1 lần nào chủ động chúc tôi ngủ ngon. Em cũng có đúng 1 lần duy nhất nhắn tin gửi cho tôi bài hát. Đó là tin nhắn duy nhất mà tới nay tôi còn có chút tình cảm. Nói như vậy chắc sẽ thấy rằng tôi là kẻ hay tính toán và chỉ nghĩ cho mình. Nhưng cái mà tôi muốn nói là tôi rất trân trọng những điều em dành cho tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tin nhắn của tôi và em từ trước đến nay có thể lên đến hàng trăm thậm chí có thể gần tới cả ngàn tin. Nhưng trong hàng trăm tin nhắn đó tôi chỉ có thể đếm được những thứ mà tôi gọi là quan tâm đến nhau từ em thì vẫn chưa hết được số đầu ngón tay. Vậy tôi có đòi hỏi quá không? Chắc là có. Vì cứ như em nói tôi với em chưa là gì với nhau cả. Phải chưa là gì cả. Nhưng tôi nghĩ dẫu khi chưa là gì nhưng nếu có chút tình cảm với nhau thì 1 tin nhắn chúc ngủ ngon cũng có gì làm quá đáng lắm đâu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em đâu biết tôi mong chờ tin nhắn của em như thế nào. Nhưng mỗi khi tôi nhận được tin nhắn của em thì tôi chỉ mong rằng đó không phải của em. Tôi không biết tại mình quá vô tâm hay không nhưng thật sự tôi không tài nào cảm nhận được bất cứ tình cảm gì từ những tin nhắn đại loại như "eh" , "nè" rồi sau đó là nói tôi làm cái này hay làm cái kia. Tại sao em không bắt đầu bằng việc hỏi tôi làm gì hay tôi đang như thế nào. Sau đó em muốn yêu cầu việc gì cũng được tôi luôn sẵn sàng làm cho em. Nhưng em chẳng bao giờ làm như vậy. Em luôn làm cho tôi có cảm giác tôi có nhiệm vụ phải làm như vậy không làm thì thôi coi như không có cơ hội nào với em. Coi như chấm hết! Và câu nói quen thuộc của em. "Ừh thôi không làm phiền nữa". Vậy ra em coi tất cả những gì tôi làm cho em và em làm cho tôi chỉ là làm phiền nhau mà thôi?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và lần cuối cùng em nhắn tin cho tôi. Em đã nhắn gì? "Eh quit rồi phải không?" và rồi sau đó "uh quit rồi thì thôi ko làm phiền nữa". Hay thật, ra tình cảm của tôi dành cho em chỉ như 1 kẻ đứng xếp hàng dài trong cái danh sách của em. Và rồi em cầm danh sách ấy lên mà điểm danh. KẺ nào còn thì em sẽ tiếp tục "làm phiền" kẻ nào hết thì thôi coi như không quen biết gì hết. Thì ra tất cả chỉ là chỉ để "làm phiền" nhau mà thôi sao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã từng muốn "declare my love to you". Tất cả chỉ cần một tín hiệu từ em nhưng đến h tôi vẫn không có được. Và rồi em luôn làm cho tôi phải tự hỏi "What do you want from me !?".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object height="385" width="640"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/BovthPByLTo&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/BovthPByLTo&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="640" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Lyrics:&amp;nbsp; &lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;What Do You Want From Me&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Artist: Adam Lambert&lt;/i&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hey, slow it down whataya want from me&lt;br /&gt;Whataya want from me&lt;br /&gt;Yeah I’m afraid whataya want from me&lt;br /&gt;Whataya want from me&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There might have been a time&lt;br /&gt;And I would give myself away&lt;br /&gt;Oooh once upon a time I didn’t give a damn&lt;br /&gt;But now, here we are so whataya want from me&lt;br /&gt;Whataya want from me&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Just don’t give up I’m workin it out&lt;br /&gt;Please don’t give in, I won’t let you down&lt;br /&gt;It messed me up, need a second to breathe&lt;br /&gt;Just keep coming around&lt;br /&gt;Hey, whataya want from me&lt;br /&gt;Whataya want from me&lt;br /&gt;Whataya want from me&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yeah, it’s plain to see (plain to see)&lt;br /&gt;that baby you’re beautiful&lt;br /&gt;And it’s nothing wrong with you&lt;br /&gt;(nothing wrong with you)&lt;br /&gt;It’s me, I’m a freak (yeah)&lt;br /&gt;but thanks for lovin’ me&lt;br /&gt;Cause you’re doing it perfectly&lt;br /&gt;(it perfectly)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;There might have been a time&lt;br /&gt;When I would let you step away&lt;br /&gt;I wouldn’t even try&lt;br /&gt;But I think you could save my life&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Just don’t give up I’m workin’ it out&lt;br /&gt;Please don’t give in, I won’t let you down&lt;br /&gt;It messed me up, need a second to breathe&lt;br /&gt;Just keep comin around&lt;br /&gt;Hey, whataya want from me (Whataya want from me)&lt;br /&gt;Whataya want from me (Whataya want from me)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Just don’t give up on me&lt;br /&gt;(uuuuuuh) I won’t let you down&lt;br /&gt;No, I won’t let you down&lt;br /&gt;(So I) just don’t give up&lt;br /&gt;I’m workin it out&lt;br /&gt;Please don’t give in, I won’t let you down&lt;br /&gt;It messed me up (It messed me up)&lt;br /&gt;Need a second to breathe&lt;br /&gt;Just keep coming around&lt;br /&gt;Hey, whataya want from me&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Just don’t give up I’m workin’ it out&lt;br /&gt;Please don’t give in, i won’t let you down&lt;br /&gt;It messed me up, need a second to breathe&lt;br /&gt;Just keep coming around&lt;br /&gt;Hey, whataya want from me (whataya want from me)&lt;br /&gt;whataya want from me (whataya want from me)&lt;br /&gt;whataya want from me&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="Copyright Minh Quân" border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" style="float: right; height: 50px; margin: 0pt 0pt 10px 10px; width: 50px;" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-4526450424673056965?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/4526450424673056965/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/07/what-do-you-want-from-me.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/4526450424673056965'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/4526450424673056965'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/07/what-do-you-want-from-me.html' title='What do you want from me !?'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/TEp2oHsVxTI/AAAAAAAAAMs/BM7MPBrQw8k/s72-c/1269964888_1268463558_cafe2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-2342918913714065598</id><published>2010-04-16T14:51:00.002+07:00</published><updated>2010-10-08T19:42:43.456+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='360'/><title type='text'>Who’ll stop the rain !?</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://files.myopera.com/Maylangthang2008/blog/rain3.gif" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Trời mới mưa được chút đã dứt. Lại nóng. &lt;br /&gt;Trong người nóng, bên ngoài nóng&lt;br /&gt;Vậy là đành phải đi tìm một chút gì đó mát mẻ từ tâm hồn vậy.&lt;br /&gt;Lục trong đống nhạc có bài này. Nghe cũng hay.&lt;br /&gt;Có thể nói nó cùng với bài &lt;b&gt;Rythm of the rain &lt;/b&gt;là 2 bài khá hay nói về mưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;***&lt;/div&gt;"Từ lâu anh luôn mong đợi bàn tay nào hứng cơn mưa&lt;br /&gt;Và mây đen như vô hình còn lấp che tia nắng ấm&lt;br /&gt;Hãy cố giứ trong tim những ánh sáng hi vọng&lt;br /&gt;Với tiến hát xua tan đêm dài mưa trong cuộc đời"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như một cánh chim hải âu báo hiệu đất liền, cơn mưa, tới sớm trước  bạn bè của nó gần một tháng. Bức màn trắng xóa và nặng hạt ập đến như  một điều bất ngờ đẩy tan đi bầu không khí ngột ngạt nóng bức cuối tháng  ba. Người dân Sài Gòn 2 bên đường vừa mừng vừa vội vã cuốn gói nhường  màn đêm lại cho cơn mưa đầu mùa. Cát bụi, nỗi niềm bị cuốn theo những  hạt mưa nặng và đau, để lại cho bầu trời một màu đen, thăm thẳm, trong  lành ...&lt;br /&gt;"Thời gian mang theo kỷ niệm&lt;br /&gt;bão tố vây quanh trong cơn mưa&lt;br /&gt;Đời ta trôi về bến bờ những ước mơ như sóng vỗ&lt;br /&gt;hãy cố giữ trong tim những ánh sáng hi vọng&lt;br /&gt;Với tiếng hát đây xua tan đêm dài mưa trong cuộc đời"&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;***&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;WHO'LL STOP THE RAIN&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Artist (Band):&amp;nbsp; Creedence  Clearwater Revival &lt;br /&gt;Compose: John Fogerty&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object height="385" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/3RNDNlhYl58&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/3RNDNlhYl58&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Long  as I remember, The rain been comin' down. &lt;br /&gt;Clouds of myst'ry pourin'  Confusion on the ground. &lt;br /&gt;Good men through the ages, Tryin' to find  the sun; &lt;br /&gt;And I wonder, Still I wonder, Who'll stop the rain. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I  went down Virginia, Seekin' shelter from the storm. &lt;br /&gt;Caught up in  the fable, I watched the tower grow. &lt;br /&gt;Five Year Plans and New Deals,  Wrapped in golden chains. &lt;br /&gt;And I wonder, Still I wonder Who'll stop  the rain. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Heard the singers playin', how we cheered for more. &lt;br /&gt;The  crowd then rushed together, Tryin' to keep warm. &lt;br /&gt;Still the rain  kept pourin', fallin' on my ears. &lt;br /&gt;And I wonder, Still I wonder  Who'll stop the rain.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;***&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Mưa trong cuộc đời&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Lời Việt: Atomega - Quang Thắng&lt;/i&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object height="270" width="300"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/tz1zzgvKGf" /&gt;&lt;param name="quality" value="high" /&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;&lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/tz1zzgvKGf" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="270"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ lâu Anh luôn mong đợi&lt;br /&gt;Bàn tay nào ngừng cơn mưa&lt;br /&gt;Và mây đen như vô hình&lt;br /&gt;Còn lấp che tia nắng ấm!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chorus:&lt;br /&gt;Hãy cố giữ trong tim&lt;br /&gt;Những ánh sáng hy vọng.&lt;br /&gt;Với tiếng hát này xua tan đêm dài,&lt;br /&gt;Mưa trong cuộc đời!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời gian mang theo kỷ niệm,&lt;br /&gt;Bão tố vây quanh trong cơn mưa!&lt;br /&gt;Đời ta trôi về bến bờ…&lt;br /&gt;Những ước mơ như sóng vỗ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ lâu anh luôn mong đợi ...&lt;br /&gt;Cùng nhau ta ngưng cơn mưa&lt;br /&gt;Cười vang trên bờ môi!&lt;br /&gt;Bình minh buông tia nắng ấm.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;***&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Hôm nay trong người hơi bực và không vui, mà khi không vui&amp;nbsp; thì con người mình lại rất  "tâm trạng" như vậy. Hừm ...&lt;/div&gt;&lt;img alt="Copyright Minh Quân" border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" style="float: right; height: 50px; margin: 0pt 0pt 10px 10px; width: 50px;" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-2342918913714065598?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/2342918913714065598/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/04/wholl-stop-rain.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/2342918913714065598'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/2342918913714065598'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/04/wholl-stop-rain.html' title='Who’ll stop the rain !?'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s72-c/Q+sign.gif' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-6474485819920684379</id><published>2010-04-02T23:23:00.004+07:00</published><updated>2010-10-11T20:46:11.794+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='trinh-cong-son'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Này em có nhớ</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://files.myopera.com/giodongvivu/blog/winter_story_by_nayein.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://files.myopera.com/giodongvivu/blog/winter_story_by_nayein.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;object height="270" width="300"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/W7szaIhF8o" /&gt;&lt;param name="quality" value="high" /&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;&lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/W7szaIhF8o" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="270"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Chúa đã bỏ loài người&lt;br /&gt;Phật đã bỏ loài người&lt;br /&gt;Này em xin cứ phụ người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Này em xin cứ phụ tôi,&lt;br /&gt;Đời sống quanh đây có vạn lời mời,&lt;br /&gt;Đời sống quanh đây tiếng người mừng gọi em vào.&lt;br /&gt;Đời đã quen với những kiếp xa nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúa đã bỏ loài người&lt;br /&gt;Phật đã bỏ loài người&lt;br /&gt;Này em xin cứu một người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Này em hãy đến tìm tôi&lt;br /&gt;Vì những con sông đã cạn nguồn rồi,&lt;br /&gt;Vì gió đêm nay hát lời tù tội quanh đời&lt;br /&gt;Về cùng tôi đứng bên âu lo này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúa đã bỏ loài người&lt;br /&gt;Phật đã bỏ loài người,&lt;br /&gt;Này em có nhớ cuộc đời.&lt;br /&gt;Này em có biết loài người.&lt;br /&gt;Này em có nhớ gì tôi.&lt;br /&gt;(TCS)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/S7dd02mSOnI/AAAAAAAAAMk/LVxtWaP_r7s/s1600/814b3362ec950260.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://3.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/S7dd02mSOnI/AAAAAAAAAMk/LVxtWaP_r7s/s320/814b3362ec950260.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;------&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: Verdana, sans-serif;"&gt; Kero:&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Tôi không tin vào Chúa cũng chẳng thích tôn thờ Phật&lt;br /&gt;Tôi là kẻ ngoại đạo với đức tin và niềm tin&lt;br /&gt;Thứ duy nhất tôi tôn thờ là một thứ tình yêu trần tục&lt;br /&gt;Nhưng có nó không dễ giữ nó lại càng khó&lt;br /&gt;Người ta cố tranh giành nhau vì muốn giữ lấy nó&lt;br /&gt;Theo tôi, hãy cứ để nó tự nhiên đến rồi đi&lt;br /&gt;Trôi chảy như một dòng nước&lt;br /&gt;Đừng cố bám giữ cũng đừng cố níu kéo&lt;br /&gt;Và một khi đã không còn&lt;br /&gt;Thì cũng xin đừng cố phỉ báng nhau vì lẽ đó&lt;br /&gt;Bởi lẽ &lt;br /&gt;Tình yêu đã, đang và sẽ là trò chơi dối trá cần thiết&lt;br /&gt;Để chúng ta hiểu về cuộc đời này và hiểu về mình hơn&lt;br /&gt;Và rồi một ngày nào đó ta phải ngậm ngùi thốt lên&lt;br /&gt;Này em em có phụ tôi? Này em cứ hãy phụ tôi ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(9 năm ngày mất Trịnh)&lt;br /&gt;&lt;img alt="Copyright Minh Quân" border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" style="float: right; height: 50px; margin: 0pt 0pt 10px 10px; width: 50px;" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-6474485819920684379?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/6474485819920684379/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/04/nay-em-co-nho.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/6474485819920684379'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/6474485819920684379'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/04/nay-em-co-nho.html' title='Này em có nhớ'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/S7dd02mSOnI/AAAAAAAAAMk/LVxtWaP_r7s/s72-c/814b3362ec950260.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-7252844810774260077</id><published>2010-02-19T06:00:00.066+07:00</published><updated>2010-10-11T20:53:34.455+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>18 tuổi!</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/S31hFT2BbjI/AAAAAAAAAMA/BcjvRHVJRss/s1600-h/18.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/S31f7uS4wwI/AAAAAAAAAL4/rmH1crwXogY/s320/warning_its_my_18th_birthday_greeting_card.jpg" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.............................................................................................................................................................&lt;br /&gt;.............................................................................................................................................................&lt;br /&gt;.............................................................................................................................................................&lt;br /&gt;.............................................................................................................................................................&lt;br /&gt;.............................................................................................................................................................&lt;br /&gt;..............................................................................................................................................................&lt;br /&gt;........................................&lt;br /&gt;...................&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=30316516&amp;amp;postID=7252844810774260077#" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="50" src="http://emo.huhiho.com/set/yoyocici/88.gif" width="50" /&gt;&lt;/a&gt;Đã định viết nhiều thứ nhưng nghĩ lại ngày này không phải để dành cho mình nói về mình. Tui muốn nghe người khác nói về tui. Vậy đi, những khoảng trống đó là dành cho ai muốn nói cho tui nghe, chúc mừng cũng được, không thích chửi chơi cũng được nói chung muốn viết gì tuỳ, mà không viết gì cũng không sao. I know what u want to say.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/S31hFT2BbjI/AAAAAAAAAMA/BcjvRHVJRss/s1600-h/18.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/S31hFT2BbjI/AAAAAAAAAMA/BcjvRHVJRss/s320/18.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Còn bây giờ&lt;a href="http://www.blogger.com/post-edit.g?blogID=30316516&amp;amp;postID=7252844810774260077#" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="50" src="http://emo.huhiho.com/set/yoyocici/175.gif" width="50" /&gt;&lt;/a&gt;hẹn gặp lại.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="Copyright Minh Quân" border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" style="float: right; height: 50px; margin: 0pt 0pt 10px 10px; width: 50px;" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-7252844810774260077?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/7252844810774260077/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/02/18-tuoi.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/7252844810774260077'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/7252844810774260077'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/02/18-tuoi.html' title='18 tuổi!'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/S31f7uS4wwI/AAAAAAAAAL4/rmH1crwXogY/s72-c/warning_its_my_18th_birthday_greeting_card.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-7512197379180032806</id><published>2010-02-14T03:25:00.004+07:00</published><updated>2010-02-15T16:30:42.650+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Michael Jackson'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>We Are The World 25 For Haiti</title><content type='html'>Đầu năm khai bút cho blog mình. Chưa biết viết gì nhưng có một clip muốn gửi đến mọi người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object height="340" width="560"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/Glny4jSciVI&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/Glny4jSciVI&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="560" height="340"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Đây là clip được mình chờ đợi nhất trong mấy bữa nay. "We are the world" được làm lại từ bản cách đây 25 năm của nhóm nghệ sĩ gây quỹ ủng hộ cho châu Phi - USA for Africa - và lần này bài hát lại được thực hiện để gây quỹ ủng hộ cho nạn nhân ở Haiti. Bài hát này quá nổi tiếng và nếu bạn muốn biết thêm về nó chỉ cần google hoặc vào &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/We_Are_the_World"&gt;wikepedia&lt;/a&gt; sẽ có rất nhiều thông tin cho bạn. Mình chỉ khuyên các bạn nào có khả năng hãy donate cho dự án này tại địa chỉ: &lt;a href="http://www.youtube.com/user/wearetheworld"&gt;http://www.youtube.com/user/wearetheworld&lt;/a&gt; hoặc &lt;a href="http://wearetheworldfoundation.org/"&gt;http://wearetheworldfoundation.org&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn đây bản cũ cách đây 25 năm với sự góp mặt của MJ. Clip này mình thích ở chỗ tác giả đã để subtitles kèm theo tên ca sĩ rất tiện cho bạn theo dõi nếu bạn không biết những người đang hát là ai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object height="344" width="425"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/D1Ufv65L39s&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/D1Ufv65L39s&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="Copyright Minh Quân" border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" style="float: right; height: 50px; margin: 0pt 0pt 10px 10px; width: 50px;" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-7512197379180032806?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/7512197379180032806/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/02/we-are-world-25-for-haiti.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/7512197379180032806'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/7512197379180032806'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/02/we-are-world-25-for-haiti.html' title='We Are The World 25 For Haiti'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s72-c/Q+sign.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-7340435713488718918</id><published>2010-02-13T10:32:00.004+07:00</published><updated>2011-02-04T01:35:34.098+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Ước mơ anh nhỏ bé thôi ...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object height="300" width="300"&gt;  &lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/96rAW8qMNz" /&gt;&lt;param name="quality" value="high" /&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;&lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/96rAW8qMNz" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Tết này không có gì nhiều để nói chỉ một câu thôi "Người tình ơi mơ gì?". Một câu hỏi không hề đơn giản nha, không dễ trả lời mà cũng không muốn ai trả lời hết hehe. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Helvetica Neue&amp;quot;,Arial,Helvetica,sans-serif; text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Cung chúc tân xuân!&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Chúc mọi người năm Dần&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Đời không còn lận đận&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Nhiều niềm vui bất tận &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Verdana,sans-serif; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Lộc đến phủ đầy sân.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;Thơ chúc tết của Kero&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;----&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="title"&gt;Người tình ơi mơ gì&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Bé ơi mơ gì thế em!&lt;br /&gt;Mà sao đôi mắt em trông vào xa xăm&lt;br /&gt;Cớ sao không nhìn thấy anh?!&lt;br /&gt;Từ lâu đang ngắm em xinh như một thiên thần!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ghét ghê ai cần biết anh&lt;br /&gt;Người ta đang ngắm muôn hoa vào mùa xuân&lt;br /&gt;Với bao nhiêu là ý thơ&lt;br /&gt;Bỗng anh làm tan ước mơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người yêu tôi hỡi xin đừng nói câu hờn dỗi&lt;br /&gt;Trong ánh xuân sang anh là gió em là nắng&lt;br /&gt;Bay khắp dương gian cho mùa đông kia lùi tan&lt;br /&gt;Để xuân huy hoàng … &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa xuân đang đến cho nghìn sắc hoa rực rỡ&lt;br /&gt;Cho đám em thơ vui đồ mới trong ngày mới&lt;br /&gt;Cho lứa đôi ta muôn nghìn năm ta không rời xa&lt;br /&gt;Và … tình càng thêm thiết tha ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngấy ngây trong tình đắm say,&lt;br /&gt;Người yêu em hỡi … ước mơ gì hôm nay&lt;br /&gt;Ước mơ anh nhỏ bé thôi&lt;br /&gt;Cầu cho thế giới vui trong yên bình muôn đời&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chắc em cũng từng ước ao&lt;br /&gt;Rồi đây ta sẽ đón xuân nơi mình trăng sao&lt;br /&gt;Ước mơ em thật lớn lao&lt;br /&gt;Mơ đôi mình đừng ... dỗi nhau.&amp;nbsp;                 &lt;b&gt;&lt;span class="title"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="Copyright Minh Quân" border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" style="float: right; height: 50px; margin: 0pt 0pt 10px 10px; width: 50px;" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-7340435713488718918?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/7340435713488718918/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/02/uoc-mo-anh-nho-be-thoi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/7340435713488718918'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/7340435713488718918'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/02/uoc-mo-anh-nho-be-thoi.html' title='Ước mơ anh nhỏ bé thôi ...'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s72-c/Q+sign.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-4452936491152456474</id><published>2010-02-02T21:42:00.001+07:00</published><updated>2010-02-02T21:43:20.191+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Sẽ là gì ...</title><content type='html'>&lt;div style="font-family: &amp;quot;Trebuchet MS&amp;quot;,sans-serif;"&gt;Sẽ là gì khi muốn nhìn một người nhưng lại phải nhìn về hướng đối diện.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Trebuchet MS&amp;quot;,sans-serif;"&gt;Sẽ là gì khi muốn nhắn tin cho 1 người nhưng lại phải tắt máy 18/24.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Trebuchet MS&amp;quot;,sans-serif;"&gt;Sẽ là gì khi muốn người ấy hiểu mình nhưng mình lại tỏ ra thờ ơ lạnh nhạt.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Trebuchet MS&amp;quot;,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Trebuchet MS&amp;quot;,sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Trebuchet MS&amp;quot;,sans-serif;"&gt;Sẽ là đôi mắt vô hồn ...&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Trebuchet MS&amp;quot;,sans-serif;"&gt;Sẽ là nụ cười chớm tắt ...&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: &amp;quot;Trebuchet MS&amp;quot;,sans-serif;"&gt;Sẽ là như thế khi không có ai ...&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="Copyright Minh Quân" border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" style="float: right; height: 50px; margin: 0pt 0pt 10px 10px; width: 50px;" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-4452936491152456474?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/4452936491152456474/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/02/se-la-gi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/4452936491152456474'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/4452936491152456474'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/02/se-la-gi.html' title='Sẽ là gì ...'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s72-c/Q+sign.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-8565416384511774170</id><published>2010-01-29T22:20:00.000+07:00</published><updated>2010-01-29T22:20:36.580+07:00</updated><title type='text'>Tự nguỵ biện!</title><content type='html'>Sai lầm lớn nhất đời mình là luôn quá tự tin vào bản thân để rồi khi không làm được lại làm tổn thương cho người khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Viết những dòng này để thấy mình như đang tự nguỵ biện với chính mình. Đồ thỏ đế!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="Copyright Minh Quân" border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" style="float: right; height: 50px; margin: 0pt 0pt 10px 10px; width: 50px;" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-8565416384511774170?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/8565416384511774170/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/01/tu-nguy-bien.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/8565416384511774170'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/8565416384511774170'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/01/tu-nguy-bien.html' title='Tự nguỵ biện!'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s72-c/Q+sign.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-7959347995388264842</id><published>2010-01-04T20:38:00.001+07:00</published><updated>2010-01-04T20:45:41.547+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Can't smile without You</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;object height="344" width="425"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/Qoi25XRDeeo&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/Qoi25XRDeeo&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/S0HwulpQKVI/AAAAAAAAALo/D2sDGWG3_Mk/s1600-h/barrymanilow.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/S0HwulpQKVI/AAAAAAAAALo/D2sDGWG3_Mk/s320/barrymanilow.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;h1 style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;Barry Manilow&lt;/i&gt;&lt;/h1&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;You know I can't smile without you&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;I can't smile without you&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;I can't laugh and I can't sing&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;I'm finding it hard to do anything&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;You see I feel sad when you're sad&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;I feel glad when you're glad&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;If you only knew what I'm going through&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;I just can't smile without you&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;You came along just like a song&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;And brightened my day&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Who would have believed that you were part of a dream&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Now it all seems light years away&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;And now you know I can't smile without you&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;I can't smile without you&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;I can't laugh and I can't sing&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;I'm finding it hard to do anything&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;You see I feel sad when you're sad&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;I feel glad when you're glad&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;If you only knew what I'm going through&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;I just can't smile&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Now some people say happiness takes so very long to find&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Well, I'm finding it hard leaving your love behind me&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;And you see I can't smile without you&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;I can't smile without you&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;I can't laugh and I can't sing&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;I'm finding it hard to do anything&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;You see I feel glad when you're glad&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;I feel sad when you're sad&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;If you only knew what I'm going through&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;I just can't smile without you&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="Copyright Minh Quân" border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" style="float: right; height: 50px; margin: 0pt 0pt 10px 10px; width: 50px;" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-7959347995388264842?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/7959347995388264842/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/01/cant-smile-without-you.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/7959347995388264842'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/7959347995388264842'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2010/01/cant-smile-without-you.html' title='Can&apos;t smile without You'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/S0HwulpQKVI/AAAAAAAAALo/D2sDGWG3_Mk/s72-c/barrymanilow.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-7047931778357983072</id><published>2009-12-23T21:39:00.004+07:00</published><updated>2011-03-02T23:33:10.422+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='feel'/><title type='text'>Lạy Chúa con là người ngoại đạo</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="Photobucket" border="0" src="http://i417.photobucket.com/albums/pp257/saomuadong132/christmas.jpg" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object height="300" width="300"&gt;  &lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/Gy_vwOz5rp" /&gt;&lt;param name="quality" value="high" /&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;&lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/Gy_vwOz5rp" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Trời Chưa Muốn Sáng&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;(Lạy Chúa Con Là Người Ngoài Đạo)&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Nhạc &amp;amp; Lời : Trần Thiện Thanh&lt;/div&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="Photobucket" border="0" src="http://i417.photobucket.com/albums/pp257/saomuadong132/chuacuuthe.jpg" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Lạy Chúa tôi con người không đạo&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Nhưng tin có Chúa ở trên cao&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Con nghe trong đêm Việt Nam tối tăm&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Những mìn bom hoen dấu&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Lạy Chúa trên cao Chúa ở nơi nào&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Lạy Chúa tôi tuy người không đạo&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Nhưng yêu nhớ lắm nhạc chuông khuya&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Khi con bơ vơ chắp tay nguyện cầu&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Cho người thương còn xa mãi xa&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Mà suốt đêm dài ánh sáng chưa qua&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Xác người nào trôi sông&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Quay đầu về biển Đông&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Những bước chân nào đi&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Có khi không trở lại&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Đứa nhỏ ngồi ôm em&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Không còn nghe đạn nổ&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Một người phơi tóc bạc&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Đếm thầm 20 năm&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Chúa ơi Chúa ơi con người không đạo&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Nhưng tin Chúa giúp đời thương đau&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Như con tin trong một lần đã lâu&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Những hờn đau thu ngắn&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Để đám mây hồng âu yếm giăng ngang&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;*** &lt;i&gt;Một thoáng cảm xúc &lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="https://lh5.googleusercontent.com/-MXQZKaHqMIM/TW5xO7sPXBI/AAAAAAAAAS8/ewWlaFAf9hc/s1600/a_lonely_night.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="https://lh5.googleusercontent.com/-MXQZKaHqMIM/TW5xO7sPXBI/AAAAAAAAAS8/ewWlaFAf9hc/s400/a_lonely_night.jpg" width="306" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đứng lặng câm trước tượng chúa Jesus &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nói gì đây khi là người ngoại giáo? &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Khi lỡ yêu một người trong đạo &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Con phải làm gì hỡi Chúa ơi? &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Con đã như người chết đuối giữa biển khơi &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Và nàng đến với đôi tay cứu vớt &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Con sống lại vì ánh nhìn bất chợt &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tình yêu kia cho con lại ngày mai. &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhưng nàng lại không muốn yêu ai &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Vì tim nàng đã trao về đức Chúa &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nàng không muốn yêu ai lần nữa &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Con gặp nàng như gặp một Ma Soeur… &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Sáng Chủ nhật con rảo bước đến nhà thờ &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Để được thấy nàng nguyện cầu cho thế giới &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Có một tên khờ vẫn hàng ngày chờ đợi &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Một tình yêu &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;…đơn giản thế &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;…Chúa ơi!&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;i&gt;Sài Gòn, 08/02/2006 &lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;img alt="Copyright Minh Quân" border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" style="float: right; height: 50px; margin: 0pt 0pt 10px 10px; width: 50px;" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-7047931778357983072?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/7047931778357983072/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/12/lay-chua-con-la-nguoi-ngoai-ao.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/7047931778357983072'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/7047931778357983072'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/12/lay-chua-con-la-nguoi-ngoai-ao.html' title='Lạy Chúa con là người ngoại đạo'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='https://lh5.googleusercontent.com/-MXQZKaHqMIM/TW5xO7sPXBI/AAAAAAAAAS8/ewWlaFAf9hc/s72-c/a_lonely_night.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-8452697439893110662</id><published>2009-12-20T20:19:00.000+07:00</published><updated>2009-12-20T20:19:19.682+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Vài dự tính trước giáng sinh</title><content type='html'>Vậy là hết tuần sau nữa là qua năm mới òi. Đang có vài dự tính cho năm mới. Vẫn còn đang si nghĩ tiếp, h chỉ ghi tạm ra đây vài dự tính trước giáng sinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://emo.huhiho.com/set/yoyocici/218.gif" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="50" src="http://emo.huhiho.com/set/yoyocici/218.gif" width="50" /&gt;&lt;/a&gt;- Tui đang muốn giải quyết cho xong mấy công việc lặt vặt cho dứt trong tuần này, tốt nhất là trước 24/12 để còn được hưởng không khí Noel với người ta chớ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://emo.huhiho.com/set/yoyocici/141.gif" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="50" src="http://emo.huhiho.com/set/yoyocici/141.gif" width="50" /&gt;&lt;/a&gt;- Cần phải giải quyết một số mối quan hệ phức tạp đang có vần đề trước năm mới. Ai lại đi để mấy chuyện đau thương, hiểu lầm qua năm mới vậy. Hổng có hên. Nhưng mà sao mọi chuyện vẫn cứ dậm chân tại chỗ hoài, không có gì tiến triển được hết. Chưa biết phải làm sao đây. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://emo.huhiho.com/set/yoyocici/156.gif" imageanchor="1" style="clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="50" src="http://emo.huhiho.com/set/yoyocici/156.gif" width="50" /&gt;&lt;/a&gt;- Tui đang rất muốn đi coi 2 phim Avatar và Bẫy Rồng. Coi phim nào trước cũng được, mặc dù một bên là siêu phẩm Hollywood mà đem đặt ngang vai với bên kia là một phim VN thì coi hổng được cân xứng lắm. Nhưng với tui vậy là hợp lí òi, vì tui trân trọng phim VN, tinh thần tự hào dân tộc mà. Nhưng cũng là dự tính thôi vì bây h đang hết tiền. Ai có nhã ý rủ tui đi coi thì rủ đi, tui rất sẵn lòng. Gợi ý luôn nha tui mê phim Avatar 3D lắm. Giá cỡ 80k-150k/vé hà. hehehe&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://emo.huhiho.com/set/yoyocici/177.gif" imageanchor="1" style="clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="50" src="http://emo.huhiho.com/set/yoyocici/177.gif" width="50" /&gt;&lt;/a&gt;- Muốn làm gì đó, cho một ai đó, trước ngày mà ai cũng biết là ngày gì đó, nhưng tới h vẫn chưa nghĩ ra được ý tưởng gì hết đó ... haizzz &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="Copyright Minh Quân" border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" style="float: right; height: 50px; margin: 0pt 0pt 10px 10px; width: 50px;" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-8452697439893110662?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/8452697439893110662/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/12/vai-du-tinh-truoc-giang-sinh.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/8452697439893110662'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/8452697439893110662'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/12/vai-du-tinh-truoc-giang-sinh.html' title='Vài dự tính trước giáng sinh'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s72-c/Q+sign.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-2611701261076263995</id><published>2009-11-17T18:58:00.000+07:00</published><updated>2009-11-17T18:58:54.415+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='politics'/><title type='text'>Obama's Speech in Shanghai (2009)</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object height="300" width="480"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.whitehouse.gov/sites/all/modules/swftools/shared/flash_media_player/player.swf"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="bgcolor" value="282828"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="flashvars" value="path_to_player=http://www.whitehouse.gov/sites/all/modules/swftools/shared/flash_media_player&amp;path_to_plugins=http://www.whitehouse.gov//sites/default/modules/wh_multimedia/wh_jwplayer&amp;path_to_captions=&amp;file=http://www.whitehouse.gov/videos/2009/November/111609_Shanghai.flv&amp;image=http://www.whitehouse.gov/sites/default/files/audio-video/video_thumbnail/town-hall.jpg&amp;controlbar=bottom&amp;frontcolor=AAAAAA&amp;plugins=http://www.whitehouse.gov//sites/default/modules/wh_multimedia/wh_jwplayer/captions,http://www.whitehouse.gov//sites/default/modules/wh_multimedia/wh_jwplayer/hat&amp;captions.file=&amp;stretching=fill&amp;menu=false"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.whitehouse.gov/sites/all/modules/swftools/shared/flash_media_player/player.swf" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="300" flashvars="path_to_player=http://www.whitehouse.gov/sites/all/modules/swftools/shared/flash_media_player&amp;path_to_plugins=http://www.whitehouse.gov//sites/default/modules/wh_multimedia/wh_jwplayer&amp;path_to_captions=&amp;file=http://www.whitehouse.gov/videos/2009/November/111609_Shanghai.flv&amp;image=http://www.whitehouse.gov/sites/default/files/audio-video/video_thumbnail/town-hall.jpg&amp;controlbar=bottom&amp;frontcolor=AAAAAA&amp;plugins=http://www.whitehouse.gov//sites/default/modules/wh_multimedia/wh_jwplayer/captions,http://www.whitehouse.gov//sites/default/modules/wh_multimedia/wh_jwplayer/hat&amp;captions.file=&amp;stretching=fill&amp;menu=false"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Lí do tui đăng bài này vì tui thường coi những gì mà người ta thường nói cho sinh viên, học sinh Trung Quốc thì nó cũng giống như nói cho Việt Nam mình đó nha. Tại vì tui thấy trong nhãn quan của mí bạn phương Tây thì hầu hết nhìn mí đứa nào Đông Á thì cứ là 1 - Tàu, 2 - Nhật, 3 - Hàn Quốc. Mà trong 3 bạn đó thì VN mình gần gũi, thân thiết, "môi hở răng lạnh" với bạn Tàu nhứt, nên cứ hễ nói gì cho mí bạn Tàu nghe là giống như nói cho mình nghe vậy đó nha.&lt;br /&gt;Nói chung để coi hết bài này thì cũng hơi nản nha tại cũng gần tiếng rưỡi. Kệ mấy bạn cứ coi như mình đang đi dự vậy đi ha.&lt;br /&gt;Bạn nào muốn đọc &lt;a href="http://www.whitehouse.gov/the-press-office/remarks-president-barack-obama-town-hall-meeting-with-future-chinese-leaders"&gt;transcript&lt;/a&gt; thì bấm vô ha. Còn hông thì có tóm lược bằng tiếng Việt của BBC &lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2009/11/091116_obama_shanghai_speech.shtml"&gt;ở đây&lt;/a&gt;. Nói chung cái nào cũng dài thướt thườn thượt đọc nản luôn nên ai nghe được là khoẻ nhất.&lt;br /&gt;&lt;img alt="Copyright Minh Quân" border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" style="float: right; height: 50px; margin: 0pt 0pt 10px 10px; width: 50px;" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-2611701261076263995?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/2611701261076263995/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/11/obamas-speech-in-shanghai-2009.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/2611701261076263995'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/2611701261076263995'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/11/obamas-speech-in-shanghai-2009.html' title='Obama&apos;s Speech in Shanghai (2009)'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s72-c/Q+sign.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-2366128681110263346</id><published>2009-10-29T23:36:00.001+07:00</published><updated>2009-10-29T23:40:45.258+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='liti'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Có những lúc ta muốn làm anh hùng!</title><content type='html'>&lt;img alt="Want to protect you" border="0" src="http://i319.photobucket.com/albums/mm474/minhquan_1902/51036948307a254fa4c.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="360" height="61"&gt;&lt;param name="movie" value="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?OC8yOC84MjgyZmUxNTRhODg3N2E5MzA2MTZlNTkwODkzMzY4Zi5cUIbaBmUsICDN8SGVyWeB3xUaGUgU2hpWeBmJpIChTaGldUngamkgLSBTWeB2xqaSl8fGZhWeBHNl" /&gt;&lt;param name="quality" value="high" /&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;&lt;embed width="360" height="61" src="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?OC8yOC84MjgyZmUxNTRhODg3N2E5MzA2MTZlNTkwODkzMzY4Zi5cUIbaBmUsICDN8SGVyWeB3xUaGUgU2hpWeBmJpIChTaGldUngamkgLSBTWeB2xqaSl8fGZhWeBHNl" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi chiều vừa bị xỉa xói về chuyện làm "người hùng". Đúng ra xài từ này cũng hổng chính xác lắm nhưng mình cứ xài tạm đỡ vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình thì không bức xúc gì nhiều khi bị xỉa xói như vậy thậm chí ngược lại mình còn thấy hơi.... mắc cười. Mình không ngờ là những suy nghĩ miên mang, lãng đãng, ảo tưởng hết sức của mình thì chỉ có trong mơ thôi không ngờ một vài trong số đó đã dần thành chuyện thật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quay lại chuyện làm anh hùng. Ở đời ai mà không muốn làm anh hùng chứ. Nhưng mỗi người muốn làm anh hùng vì những nguyên nhân khác nhau. Có người vì muốn "tự sướng" cá nhân, người thì muốn gây ấn tượng với một ai đó hay thậm chí có người dù không muốn nhưng khi sinh ra đã buộc phải làm anh hùng. Nói chung làm anh hùng có nhiều nguyên nhân, nhiều lí do từ cao cả đến lãng xẹt tất cả đều có thể biến một ai đó thành anh hùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi bây giờ đến phần tự vấn lương tâm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta có muốn làm anh hùng không? &lt;br /&gt;Làm anh hùng ta muốn lắm chứ. &lt;br /&gt;Ta cũng muốn được ngẩng cao đầu và dám nhìn vào sự thật.&lt;br /&gt;Ta cũng muốn được nhìn một ai đó mà không chút ngại ngùng.&lt;br /&gt;Ta cũng muốn gây ấn tượng với ai đó lắm chứ.&lt;br /&gt;Nhưng đâu phải lúc nào cũng có cơ hội làm anh hùng.&lt;br /&gt;Và cũng đâu phải lúc nào cơ hội đến ta cũng bắt lấy được nó.&lt;br /&gt;Ta cũng rất muốn làm việc gì đó &lt;br /&gt;Nhưng bởi đời không cho ta cơ hội như thế.&lt;br /&gt;Nên ta tiếp tục mãi làm một thằng hèn thôi.&lt;br /&gt;&lt;h3 style="padding-left: 0px;"&gt;&lt;i&gt;Lyrics&lt;/i&gt;: Hero - The Shinbi (Shinji - Solji)&lt;/h3&gt;&lt;br /&gt;There's a hero&lt;br /&gt;If look inside your heart&lt;br /&gt;You don't have to be afraid&lt;br /&gt;Of what you are&lt;br /&gt;There's an answer&lt;br /&gt;If you reach into your soul&lt;br /&gt;And the sorrow that you know&lt;br /&gt;Will melt away&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;And then a hero comes along&lt;br /&gt;With the strength to carry on&lt;br /&gt;And you cast your fears aside&lt;br /&gt;And you know you can survive&lt;br /&gt;So When you feel like hope is gone&lt;br /&gt;Look inside you and be strong&lt;br /&gt;And you'll finally see the truth&lt;br /&gt;That a hero lies in you&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;It's a long road&lt;br /&gt;When you face the world alone&lt;br /&gt;No one reaches out a hand &lt;br /&gt;For you to hold&lt;br /&gt;You can find love&lt;br /&gt;If you search within yourself&lt;br /&gt;And the emptiness you felt &lt;br /&gt;Will disappear&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;And then a hero comes along&lt;br /&gt;With the strength to carry on&lt;br /&gt;And you cast your fears aside&lt;br /&gt;And you know you can survive&lt;br /&gt;So When you feel like hope is gone&lt;br /&gt;Look inside you and be strong&lt;br /&gt;And you'll finally see the truth&lt;br /&gt;That a hero lies in you&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(ohhhhhh) Lord knows&lt;br /&gt;Dreams are hard to follow&lt;br /&gt;But Don't let anyone&lt;br /&gt;Tear them away (hey yea)&lt;br /&gt;Hold on&lt;br /&gt;There will be tomorrow&lt;br /&gt;In time You'll find the waaaaaaaaaaayyyyy&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;And the hero comes along &lt;br /&gt;With the strength to carry on&lt;br /&gt;And you cast your fears aside&lt;br /&gt;And you know you can survive&lt;br /&gt;So When You feel like hope is gone &lt;br /&gt;Look inside you and be strong&lt;br /&gt;And you'll finally see the truth&lt;br /&gt;That a hero lies in yooooooou&lt;br /&gt;That a hero lies innnnnnnnnnn&lt;br /&gt;.....yooooooooooooooooou.........&lt;br /&gt;Mmm That a hero lies in&lt;br /&gt;....yoooooooooooooooooou........     &lt;img alt="Copyright Minh Quân" border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" style="float: right; height: 50px; margin: 0pt 0pt 10px 10px; width: 50px;" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-2366128681110263346?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/2366128681110263346/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/10/co-nhung-luc-ta-muon-lam-anh-hung.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/2366128681110263346'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/2366128681110263346'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/10/co-nhung-luc-ta-muon-lam-anh-hung.html' title='Có những lúc ta muốn làm anh hùng!'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s72-c/Q+sign.gif' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-2615208278230438602</id><published>2009-10-03T20:20:00.006+07:00</published><updated>2009-10-04T20:37:23.798+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='saturday coffee'/><title type='text'>Giây phút êm đềm !</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SsdkiyfN76I/AAAAAAAAALg/TKJi05b3ZHo/s1600-h/binh+yen.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 297px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SsdkiyfN76I/AAAAAAAAALg/TKJi05b3ZHo/s400/binh+yen.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5388386028003127202" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;object height="61" width="300"&gt;&lt;param name="movie" value="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?OC8wMS84MDFiNDljNDdkNzA4OTE5ZWEzYzgwMWY0MzQwYjg0NS5cUIbaBmUsICDN8R2nDonkgUGjDdUngnQgw4pcUIbaBIMSQ4WeBdUngBWeBXxBa2lyYSBQaGFdUngfGZhWeBHNl"&gt;&lt;param name="quality" value="high"&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent"&gt;&lt;embed src="http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin4.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?OC8wMS84MDFiNDljNDdkNzA4OTE5ZWEzYzgwMWY0MzQwYjg0NS5cUIbaBmUsICDN8R2nDonkgUGjDdUngnQgw4pcUIbaBIMSQ4WeBdUngBWeBXxBa2lyYSBQaGFdUngfGZhWeBHNl" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" height="61" width="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:lucida grande;"&gt;&lt;span style="font-size:115%;"&gt;Có những lúc đang bỗng nhớ một người...&lt;br /&gt;thì ngay lập tức người đó lại xuất hiện.&lt;br /&gt;cảm giác lúc đó gọi là gì&lt;br /&gt;vui sướng !?&lt;br /&gt;chắc là vậy rồi.&lt;br /&gt;nhưng chắc sẽ là vui hơn&lt;br /&gt;nếu đó không phải là một sự nhầm lẫn&lt;br /&gt;nhưng chẳng sao&lt;br /&gt;đâu cần phải tham thế&lt;br /&gt;chính mình đã chọn cái sự cách trở đó thôi&lt;br /&gt;vậy nên mình phải vui&lt;br /&gt;không những chỉ có vậy mà còn phải hơn thế nữa&lt;br /&gt;bởi có lẽ vẫn còn gì đó&lt;br /&gt;đáng được gọi là hài lòng trong cuộc sống&lt;br /&gt;mong muốn là được thấy&lt;br /&gt;vậy nên mình phải vui&lt;br /&gt;nhưng đến mức nào thì mình chịu&lt;br /&gt;chỉ chắc chắn một điều&lt;br /&gt;nó tạo nên cho mình một cảm giác&lt;br /&gt;một chút giây phút êm đềm&lt;br /&gt;nhưng kèm theo sau đó&lt;br /&gt;lại là chút gì đó&lt;br /&gt;day dứt, nuối tiếc&lt;br /&gt;bởi không có gì là thật&lt;br /&gt;không có gì là của ta&lt;br /&gt;tất cả những gì đã đang và sẽ&lt;br /&gt;chỉ là ảo...&lt;br /&gt;ảo hết!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; width: 50px; height: 50px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" alt="Copyright Minh Quân" border="0" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-2615208278230438602?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/2615208278230438602/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/10/giay-phut-em-em.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/2615208278230438602'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/2615208278230438602'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/10/giay-phut-em-em.html' title='Giây phút êm đềm !'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SsdkiyfN76I/AAAAAAAAALg/TKJi05b3ZHo/s72-c/binh+yen.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-5355114821672223918</id><published>2009-09-26T13:31:00.000+07:00</published><updated>2009-09-27T13:34:18.761+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='saturday coffee'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='liti'/><title type='text'>Aline - Người tình bé nhỏ</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: 150%;"&gt;&lt;span style="color: rgb(64, 0, 255);"&gt;&amp;nbsp;&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/lifestory/A_DUFh6fGRk_7zgtLL2OYqj4Q3XJ_1/blog/ap_20090926021143614.jpg?lb_____DeebU2vOh"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br&gt;&lt;span style="font-size: 150%;"&gt;&lt;span style="color: rgb(64, 0, 255);"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;Tuần nay không đc khoẻ cho lắm. 1 tuần có 7 ngày mà hết 5 ngày bịnh rồi.&lt;br /&gt;hôm qua coi như là hết nhưng tới giờ vẫn còn thấy hơi đuối. cứ thấy sao sao. dạo này H1N1 lây lan đến kinh dị. mà mình thì cứ toàn ra vô vùng dịch không nên cũng hơi sợ có gì thì ... hehe chết chắc.&lt;br&gt;H cũng còn thấy hơi nản chưa biết phải làm gì. thôi tạm thời thư giãn bằng bài hát này vậy.mới nghe lại vào bữa sáng hôm trước khi vừa bước chân vô trường nghe radio ông bảo vệ mở đang hát bài này. lâu rồi không nghe lại, h nghe thấy có 1 cảm giác rất là ... tâm trạng và ... gì nữa không biết.&lt;img src="http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/4.gif"&gt; nghe đi rồi biết vậy thôi. nói chung bài này nổi tiếng quá rồi không cần phải nói nhiều về nó.&lt;br&gt;À mà chắc cũng không nổi tiếng lắm nếu như bạn chưa tưng nghe nhạc Pháp. &lt;img src="http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/39.gif"&gt; nếu vậy đó cũng có thể coi là thiếu sót nếu bỏ qua loại nhạc này. nói sao ta, nó là thứ nhạc du dương, lãng mạn, dễ đi vào lòng người và ... đặc sệt chất trữ tình (sến á). hehe nhiễm văn dễ sợ.&lt;br&gt;Trình độ tiếng Pháp của tui cũng thuộc dạng vỡ lòng thôi nên dịch bài này không được chỉnh cho lắm.đọc tạm để hiểu nội dung thôi.&lt;br&gt;Và rồi cuối cùng "Mình xin thân gửi  bài hát này cho bạn nào hiểu được tâm trạng của mình."&lt;img src="http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/1.gif"&gt;(nghe giống trong mấy chương trình quà tặng âm nhạc quá)&lt;br&gt;&lt;br&gt;P/S to bạn Blogger: quái sao cái blog kia của mình vô hoài mà không được đành post bài ở đây đỡ vậy.&lt;br&gt;&lt;br&gt;&lt;span style="font-size: 150%;"&gt;&lt;span style="color: rgb(64, 0, 255);"&gt;Aline &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 150%;"&gt;&lt;span style="color: rgb(64, 0, 255);"&gt;- Christophe&lt;br&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/OpSiRiICFT8&amp;color1=0xb1b1b1&amp;color2=0xcfcfcf&amp;hl=en&amp;feature=player_embedded&amp;fs=1"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowScriptAccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/OpSiRiICFT8&amp;color1=0xb1b1b1&amp;color2=0xcfcfcf&amp;hl=en&amp;feature=player_embedded&amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" allowScriptAccess="always" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Lời bài hát:&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br&gt; &lt;br&gt; &lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;table style="height: 593px;" border="1" cellpadding="1" cellspacing="1"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;J'avais dessiné sur le sable&lt;br&gt;Son doux visage qui me souriait&lt;br&gt;Puis il a plu sur cette plage &lt;br&gt;Dans cet orage, elle a disparu &lt;br&gt;&lt;br&gt;Et j'ai crié, crié : "Aline !", pour qu'elle revienne&lt;br&gt;Et j'ai pleuré, pleuré, oh ! j'avais trop de peine &lt;br&gt;&lt;br&gt;Je me suis assis auprès de son âme &lt;br&gt;Mais la belle dame s'était enfuie &lt;br&gt;Je l'ai cherchée sans plus y croire &lt;br&gt;Et sans un espoir, pour me guider &lt;br&gt;&lt;br&gt;Et j'ai crié, crié : "Aline !", pour qu'elle revienne &lt;br&gt;Et j'ai pleuré, pleuré, oh ! j'avais trop de peine &lt;br&gt;&lt;br&gt;Je n'ai gardé que ce doux visage &lt;br&gt;Comme une épave sur le sable mouillé &lt;br&gt;&lt;br&gt;Et j'ai crié, crié : "Aline !", pour qu'elle revienne&lt;br&gt;Et j'ai pleuré, pleuré, oh ! j'avais trop de peine &lt;br&gt;&lt;br&gt;Et j'ai crié, crié : "Aline !", pour qu'elle revienne&lt;br&gt;Et j'ai pleuré, pleuré, oh ! j'avais trop de peine &lt;br&gt;&lt;/td&gt; &lt;td&gt;Tôi vẽ trên cát&lt;br&gt;Khuôn mặt dịu dàng của em nhìn tôi mỉm cười&lt;br&gt;Thế rồi trời mưa trên bãi biển&lt;br&gt;Trong cơn giông em biến mất&lt;br&gt;&lt;br&gt;Và tôi  gào lên, kêu lên "Aline" để em quay lại&lt;br&gt;Và tôi khóc, tôi khóc! Tôi quá đau khổ&lt;br&gt;&lt;br&gt;Tôi ngồi gần tâm hồn em&lt;br&gt;Nhưng em xinh đẹp chạy trốn&lt;br&gt;Tôi tìm em không một niềm tin&lt;br&gt;Không một hy vọng chỉ lối&lt;br&gt;&lt;br&gt;Và tôi  gào lên, kêu lên "Aline" để em quay lại&lt;br&gt;Và tôi khóc, tôi khóc! Tôi quá đau khổ&lt;br&gt;&lt;br&gt;Tôi chỉ giữ lại khuôn mặt dịu dàng này&lt;br&gt;Như một di vật sót lại trên cát ướt&lt;br&gt;&lt;br&gt;Và tôi  gào lên, kêu lên "Aline" để em quay lại&lt;br&gt;Và tôi khóc, tôi khóc! Tôi quá đau khổ&lt;br&gt;&lt;br&gt;Và tôi  gào lên, kêu lên "Aline" để em quay lại&lt;br&gt;Và tôi khóc, tôi khóc! Tôi quá đau khổ&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="float:right; margin:0 0 10px 10px; width: 50px; height: 50px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" border="0" alt="Copyright Minh Quân"/&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-5355114821672223918?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/5355114821672223918/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/09/aline-nguoi-tinh-be-nho.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/5355114821672223918'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/5355114821672223918'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/09/aline-nguoi-tinh-be-nho.html' title='Aline - Người tình bé nhỏ'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s72-c/Q+sign.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-3159527658149612857</id><published>2009-09-04T11:45:00.007+07:00</published><updated>2009-09-04T13:17:33.615+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='360'/><title type='text'>Chúng ta bị ghét như thế nào !?</title><content type='html'>Dù không biết là bao nhiêu, nhưng tui dám cá là những ai đã và đang quan tâm đến tình hình VN hiện nay chắc chắn cũng phải ít nhiều có chung một nỗi niềm là ghét TQ bởi những hành động ngang ngược mà nước này đã và đang làm với VN. Nhưng tui không biết đã có ai từng tự hỏi xem liệu VN chúng ta có bị ai ghét giống như vậy không !? Chắc nhiều người bảo là không vì VN thân thiện là thế, hiền hoà là thế, con người VN đầy lòng nhân hậu, bao dung, vị tha ... blah blah blah những thứ khác thì người ta yêu không hết chứ làm gì có ai ghét. Nhưng nếu ai đang nghĩ thế thì bạn đã lầm, câu trả lời là có, và cũng không phải ai xa lạ chính là nước láng giềng của chúng ta Campuchia!&lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;Trong lúc tui tìm tòi và thống kê những trang web nào nổi bật nhất Đông Nam Á để làm một bài thống kê cùng ông anh, thì phát hiện ra một trang blog được lọt vào hàng top của Campuchia. Ngay tại những bài đầu tiên mình đã thấy ngay một entry viết nhân kỉ niệm quốc khánh VN với một thái độ xem ra hổng được hiền hoà cho lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SqCiaYKabmI/AAAAAAAAALI/2UKkY9V-A_w/s1600-h/KI+Media-+Vietnam+celebrates+its+national+day+on+Cambodian+territory+%5B-Hanoi+asserts+its+dominance+in+Cambodia.png"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 272px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SqCiaYKabmI/AAAAAAAAALI/2UKkY9V-A_w/s400/KI+Media-+Vietnam+celebrates+its+national+day+on+Cambodian+territory+%5B-Hanoi+asserts+its+dominance+in+Cambodia.png" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377476529126796898" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó chỉ là phần bản tin, nếu vẫn chưa hiểu chỉ cần bạn đọc thêm phần &lt;a href="http://ki-media.blogspot.com/2009/09/vietnam-celebrates-its-national-day-on.html"&gt;bình luận&lt;/a&gt; của những người vào blog này chắc bạn sẽ hiểu rõ hơn vấn đề.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui tiếp tục tìm hiểu thêm về blog này, tui chuyển sang tìm kiếm các bài theo label "&lt;a href="http://ki-media.blogspot.com/search/label/Vietnamese%20influence%20in%20Cambodia"&gt;&lt;b&gt;Vietnamese influence in Cambodia&lt;/b&gt;&lt;/a&gt;" lại tìm ra được một loạt bài khác trong đó có bài này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SqClIftLKiI/AAAAAAAAALQ/WEbM2J3Pm5M/s1600-h/KI+Media-+Vietnamese+influence+in+Cambodia.png"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 282px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SqClIftLKiI/AAAAAAAAALQ/WEbM2J3Pm5M/s400/KI+Media-+Vietnamese+influence+in+Cambodia.png" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377479520448883234" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và cũng từ entry này tui chuyển sang một blog khác đăng toàn hình biếm hoạ. Ở đây đúng là một cao trào về việc thù ghét VN. Nếu nhìn sơ qua các tranh biếm hoạ thì gần như hầu hết chúng đều có ít nhiều liên quan đến VN mà nếu nói theo một cách nào đó có thể gọi là "phản động"! Tui không dám đưa lên đây để mấy bạn "chiêm ngưỡng" được, ai thích thì tự tìm hiểu ha. Chỉ để lên đây 1 bức mà tui cho là có ý nghĩa nhất và tui cho là ít phần "phản động" nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SqCuQO-bWHI/AAAAAAAAALY/7ahQUj8v3pA/s1600-h/sacrava+noo+1499.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 306px; height: 400px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SqCuQO-bWHI/AAAAAAAAALY/7ahQUj8v3pA/s400/sacrava+noo+1499.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5377489549001447538" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui không thích bàn tới mấy chuyện chính trị , chính em gì ráo vì như vậy dễ vô trỏng ngồi bốc lịch như chơi. Nên tui muốn kết cái entry này bằng 1 si nghĩ hết sức nhỏ nhoi của cá nhân tui "bây giờ chúng ta đang có phong trào bài hàng  TQ vì những lí do "tế nhị", vậy nếu ta không thể thay đổi cách nhìn của người CPC về VN thì trong tương lai biết đâu đến lượt người CPC bài hàng VN thì sao!?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://minh-quan.blogspot.com/2009/09/chung-ta-bi-ghet-nhu-nao.html"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; width: 50px; height: 50px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" alt="Copyright Minh Quân" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-3159527658149612857?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/3159527658149612857/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/09/chung-ta-bi-ghet-nhu-nao.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/3159527658149612857'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/3159527658149612857'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/09/chung-ta-bi-ghet-nhu-nao.html' title='Chúng ta bị ghét như thế nào !?'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SqCiaYKabmI/AAAAAAAAALI/2UKkY9V-A_w/s72-c/KI+Media-+Vietnam+celebrates+its+national+day+on+Cambodian+territory+%5B-Hanoi+asserts+its+dominance+in+Cambodia.png' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-7318070099672430750</id><published>2009-08-29T12:24:00.005+07:00</published><updated>2009-08-29T13:24:03.533+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='saturday coffee'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='360'/><title type='text'>Nỗi buồn của ông tiến sĩ lái taxi</title><content type='html'>Người dân Singapore gọi ông là “tài xế taxi trình độ cao”. Ông trở nên nổi tiếng bởi là người có bằng tiến sĩ của Mỹ nhưng phải đi lái taxi kiếm sống.&lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="pBody"&gt;Ông tên Thái Minh Kiệt (Cai Ming Jie), là người Singapore gốc Hoa, đã lấy bằng tiến sĩ về sinh học phân tử của Đại học Stanford (Mỹ) năm 1990. Ông từng làm nghiên cứu sinh sau tiến sĩ trong khoảng hai năm cùng giáo sư Lee Hartwell, người đoạt giải Nobel y học năm 2001. Trong 20 năm làm khoa học (1989-2009), ông Thái Minh Kiệt đã có 16 năm cống hiến trong lĩnh vực gen di truyền tế bào ở Viện sinh học phân tử và tế bào (IMCB) thuộc Cơ quan Khoa học, kỹ thuật và nghiên cứu tại Singapore cho đến ngày bị chính cơ quan này sa thải và trở thành tài xế taxi vào đầu năm 2009.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Sự kiện ông tiến sĩ đi lái taxi được nhiều người biết đến và trở thành tâm điểm của cộng đồng dân cư mạng ở Singapore ngay khi ông bắt đầu viết blog từ ngày 6-4. Trang blog Nhật ký taxi của tiến sĩ Thái (&lt;a onclick="return onLinkClick(this)" href="http://taxidiary.blogspot.com/" height="800" resizable="yes" toolbar="yes" titlebar="yes" scrollbars="yes" menubar="yes" statusbar="yes" location="yes" width="1200"&gt;http://taxidiary.blogspot.com/&lt;/a&gt;) chẳng khác những câu chuyện hấp dẫn trong quyển tiểu thuyết hay.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table class="tLegend" style="border-collapse: separate;" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" width="40"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img src="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=357530" hyperlink="" border="1" hspace="0" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Tiến sĩ Thái Minh Kiệt (&lt;em&gt;ảnh nhỏ&lt;/em&gt;) đã trở thành tài xế taxi từ tháng 2-2009 cho Hãng SMRT -Ảnh: IMCB&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Ông đã ghi lại nhịp sống đời thường và mạch suy nghĩ của một người cả đời chỉ biết làm công tác nghiên cứu, bỗng nhiên bị mất việc và phải tham gia đội ngũ lao động phổ thông, suốt ngày ôm vôlăng rong ruổi trên đường phố để mưu sinh. “Tôi bị buộc phải rời khỏi công việc nghiên cứu khi đang ở độ chín của nghề nghiệp khoa học và không thể tìm được việc làm mới. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Có thể nói đó là “chuyện chỉ có ở Singapore”. Kết quả là tôi đang lái taxi để kiếm sống và viết lên những câu chuyện đời thường này để tạo thêm chút sinh khí cho nghề lái taxi của tôi. Tôi hi vọng những câu chuyện này sẽ gây hứng thú cho các bạn” - ông Thái mở đầu trang blog như thế.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Từ năm 2007, tiến sĩ Thái đã nhận được thông tin IMCB sẽ chính thức cắt hợp đồng lao động với ông khi hết hạn vào tháng 5-2008. Ông bộc bạch trên blog của mình về tâm trạng khi đi tìm một công việc mới ở tuổi trên 40. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;“Thất nghiệp ở độ tuổi của tôi là một cơn ác mộng tồi tệ nhất có thể xảy ra đối với bất kỳ một người bình thường nào khác... Tôi đã gửi nhiều hồ sơ xin việc đến các trường đại học, cơ quan chính phủ và công ty tư nhân ở Singapore. Tuy nhiên phần lớn đều không hồi âm, có một số nơi trả lời cho tôi nhưng tôi chưa bao giờ được nhận vào bất kỳ vị trí cụ thể nào. Rồi khủng hoảng kinh tế toàn cầu xảy ra đã dập tắt niềm hi vọng tìm việc cuối cùng của tôi. Tháng 11-2008, tôi quyết định học lái taxi để kiếm sống và nuôi gia đình”.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Nhật ký taxi đã trở thành diễn đàn bình luận sôi nổi cho nhiều giới như sinh viên, học sinh, người dân và cả các cơ quan truyền thông Singapore. Rất nhiều blogger đã lên tiếng chia sẻ, động viên. “Tôi thích đọc blog của anh và đánh giá cao sự thẳng thắn của anh. Nếu anh chuyển sang dạy học thì tôi tin kiến thức của anh sẽ giúp được nhiều người Singapore hơn là lãng phí tài năng vào việc lái taxi. Mong anh sớm trở lại với thế giới học thuật nơi mà sự đóng góp của anh sẽ lớn hơn” - blogger Albert nhắn nhủ. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Còn blogger Gia Dân động viên: “Đừng bỏ cuộc! Thật đáng kinh ngạc vì anh vẫn giữ được thái độ vững vàng, thậm chí khi đi làm một nghề không dính dáng gì đến nghề mà anh làm trước đây! Hãy cố lên!”.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Sự kiện tiến sĩ phải đi lái taxi cũng làm dấy lên những tranh luận về hiệu quả sử dụng nguồn lực của Singapore. Một blogger có biệt danh Alvinology II bức xúc: “Thật lãng phí khi mà nguồn lực, kỹ năng cũng như chất lượng học thuật không ăn nhập gì đến công việc mà người đó đang làm. Rõ ràng đây là một xu thế không lành mạnh nếu chúng ta cứ mãi chứng kiến ngày càng có nhiều người Singapore rơi vào tình trạng cam go như tiến sĩ Thái”. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Trong khi đó, blogger Kent Ridge thì ví von vị tiến sĩ lái taxi như cá bị bắt ra khỏi nước. “Singapore đang muốn trở thành trung tâm sinh hóa của thế giới, nhưng để làm được điều này, trước tiên chúng ta phải tạo ra môi trường cho các tài năng phát triển. Nếu môi trường ấy vẫn còn nhiều khó khăn như thế thì những giấc mơ của Singapore chỉ là giấc mơ ảo mà thôi!”.&lt;/p&gt; &lt;p class="pAuthor"&gt;MỸ LOAN&lt;br /&gt;(Theo Straits Times, Nhật báo Quảng Châu)&lt;/p&gt; &lt;p class="pAuthor"&gt; &lt;/p&gt;    &lt;p class="pBody"&gt;&lt;/p&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;p class="pBody"&gt;“Theo lý thuyết chưa được kiểm chứng của tôi, khi đi taxi nhiều người có khuynh hướng trút bỏ cái vỏ bọc bên ngoài mà họ thường mang trong những bối cảnh xã hội khác. Họ không phải áy náy để đóng giả làm một người khác. Chẳng hạn như họ không cần phải giả vờ tử tế hơn, trau chuốt hơn. Có nhiều nguyên nhân giải thích về điều này. Ngoài sự thật là có một số người xem tài xế taxi là tầng lớp thấp nhất trong xã hội, chẳng hơn cô giúp việc nhà là bao, thì còn có một lý do rất rõ ràng là ít người có dịp gặp lại một tài tế taxi từng chở họ”.&lt;/p&gt; &lt;p class="pAuthor"&gt;(Trích bài viết của tiến sĩ Thái trên blog ngày 12-4)&lt;/p&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Kero&lt;/span&gt;: Nhiều chuyện đáng nói quanh câu chuyện này. Không hẳn chỉ ở VN mới không biết trọng dụng nhân tài, một nước tiên tiến như Singapore vẫn có câu chuyện tương tự. Tất nhiên cũng có thể do người ta thấy hiệu quả công việc mà ông tiến sĩ này đem lại không cao và trong thời buổi kinh tế khó khăn này chuyện buộc phải sa thải là điều dễ hiểu. Nhưng đó không phải là toàn bộ điều mình quan tâm. Cái mình quan tâm là ông này có bà con với mình haha.&lt;img class="emoticon" src="http://emo.huhiho.com/set/onion/59.gif" alt="" title="" width="50" height="50" /&gt;&lt;br /&gt;Mà phải công nhận bà con với mình nổi tiếng toàn thứ gì đâu không hà&lt;img class="emoticon" src="http://emo.huhiho.com/set/onion/60.gif" alt="" title="" width="50" height="50" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; width: 50px; height: 50px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" alt="Copyright Minh Quân" border="0" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-7318070099672430750?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/7318070099672430750/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/08/noi-buon-cua-ong-tien-si-lai-taxi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/7318070099672430750'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/7318070099672430750'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/08/noi-buon-cua-ong-tien-si-lai-taxi.html' title='Nỗi buồn của ông tiến sĩ lái taxi'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s72-c/Q+sign.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-7716293064217666137</id><published>2009-08-22T23:09:00.002+07:00</published><updated>2009-08-22T23:15:06.474+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='howloveis'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='stories'/><title type='text'>Có một ngày ...</title><content type='html'>&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ngừng tay trên trang nhật ký, Quân ngẩng đầu ngắm bầu trời qua ô cửa sổ cũ, lốm đốm những mảnh sơn cũ, thỉnh thoảng lại rơi rụng lả tả khi gió về. Khung cửa đã ố vàng, màu sơn đã bạc và những ngôi sao trên kia nằm gọn trong một mẩu vuông bé tẹo. Thế giới của riêng Quân, trong một căn gác nhỏ đôi khi mất hút giữa lòng Paris tráng lệ… Quân yêu lắm cái nơi này! Nơi phố trải dài uốn lượn, nơi đá hộc quyện bước chân… nơi những bức tường rêu phong cổ kính, những cành dây leo mát dịu đan quyện vào nhau… và xa xa, thấp thoáng đâu đây tiếng chuông nhà thờ kinh kong mỗi chiều… Thanh thản và bình yên!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size:small;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt; &lt;br /&gt;&lt;img alt="" src="http://tapchiamnhac.net/home/images/stories/truyenngan_co1ngay.jpg" height="476" width="700" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="1pixelout"&gt;&lt;object type="application/x-shockwave-flash" data="http://tapchiamnhac.net/home/plugins/content/1pixelout/player.swf" id="audioplayer1" height="24" width="290"&gt;   &lt;param name="movie" value="http://tapchiamnhac.net/home/plugins/content/1pixelout/player.swf"&gt;   &lt;param name="FlashVars" value="bg=0xf8f8f8&amp;amp;leftbg=0xeeeeee&amp;amp;lefticon=0x666666&amp;amp;rightbg=0x00ff00&amp;amp;rightbghover=0x999999&amp;amp;righticon=0xffffff&amp;amp;righticonhover=0xffffff&amp;amp;text=0x666666&amp;amp;slider=0x666666&amp;amp;track=0xFFFFFF&amp;amp;border=0x666666&amp;amp;loader=0x9FFFB8&amp;amp;loop=no&amp;amp;playerID=1&amp;amp;soundFile=http://www.fileden.com/files/2008/5/10/1904919/truyenngan/Carol%20Kidd-When%20I%20dream.mp3"&gt;   &lt;param name="quality" value="high"&gt;   &lt;param name="menu" value="false"&gt;   &lt;param name="wmode" value="transparent"&gt;   &lt;/object&gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 191, 128);"&gt;Carol Kidd – When i dream&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 102, 255);"&gt;&lt;a linkindex="31" href="http://www.tapchiamnhac.net/leo/music/new_age/Carol_Kidd_-_When_I_dream.mp3"&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:x-small;"  &gt;&lt;span style="font-size:78%;"&gt;[.:download:.]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size:x-small;"&gt;&lt;span style="font-size:78%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;———- o O o ———- &lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:x-small;"&gt;&lt;span style="font-size:78%;"&gt;&lt;span style="text-decoration: underline;"&gt;Truyện ngắn&lt;/span&gt;:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size:x-large;"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;Có một ngày…&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;  &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Quân tự hỏi: “Đêm nay là đêm gì?”. Những câu chuyện cũng dần đến hồi kết… tiếng nói cười cũng chẳng còn vang vọng đâu đây. 20 năm có lẻ như một cuộn phim ngắn chầm chậm lướt qua. Gia đình, bạn bè thấp thoáng. Những tình cảm cũ mới chập chờn quyện vào nhau như một mớ cảm xúc hỗn độn rối rắm. Với tay đẩy tấm kính, gió mát ùa vào phòng, len lỏi đến từng ngõ ngách đồ đạc mang theo cái se lạnh của tiết trời chớm thu. Quân nhắm mắt, mặc cho gió mơn man trên tóc. Một cảm giác dễ chịu! Đêm nào cũng vậy… khi công việc bộn bề của ngày tạm lắng xuống cũng là lúc Quân trở về với mình trên từng trang nhật ký. Cô muốn viết… viết thật nhiều! Về con người, về cuộc sống hàng ngày với những trải nghiệm… Về những cảm xúc đã qua như 1 loại thuốc đắng để cảm nhận sự trưởng thành trong từng khoảnh khắc pause lại khi thời gian dần trôi. Không quá nhiều để trái tim trở nên xù xì chai sạn, nhưng cũng chẳng thiếu để chính mình có thể cảm nhận cuộc sống một cách bình thản hơn với những tốt xấu đan xen lẫn nhau. Nó như một tấm gương lớn, phản chiếu nhiều hình ảnh khác nhau của cùng một con người. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Có tiếng xe dừng trước ngõ. Mà cái tiếng vespa đặc trưng ấy thì không thể lẫn vào đâu được. Nó là lý do thường xuyên và duy nhất phá tan cái tĩnh lặng nơi Quân ở và kéo cô về hiện tại. Khẽ trèo lên bàn và rướn người qua cửa sổ, trước mắt Quân vẫn là một hình ảnh quen thuộc. Khắc đứng đó, đầu không hề ngẩng lên với ngón tay trỏ hướng về phía cô ngoắc ngoắc. Nhưng Quân biết, đằng sau hành động kỳ quặc đáng ghét ấy của anh là một nụ cười ấm áp. Phải, nó ấm đến mức Quân gần như bất động khi anh lần đầu bước chân vào cuộc sống cô – một hiệu bánh nhỏ, nơi Quân làm thêm sau mỗi giờ lên lớp! &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 191, 128);font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;oOo&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;- Xin lỗi, làm ơn cho hỏi ở đây có nhận thêm người không? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;- Xin lỗi… Phải đến lần thứ 2 anh hỏi, Quân mới giật mình &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;- Tôi không rõ, anh có thể hỏi chị quản lý ở kia, đằng sau quầy thu ngân ấy. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;- Cảm ơn bạn! &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size:small;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;em&gt;“Là Kiên… là Kiên ư?”&lt;/em&gt;… Quân bật cười. Không, không đời nào là Kiên ở cái nơi xa tít tắp này. Hay chí ít thì Kiên cũng đâu biết dùng hai từ “xin lỗi” và “cám ơn” đúng lúc, đúng chỗ như thế. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 191, 128);font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;oOo&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;- Em muộn 15 phút 28 giây. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;- Xin lỗi… tại cái váy này này. Em đã không định mặc, nhưng đến phút cuối, lại thấy nó dễ thương… &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;- Okie, lời xin lỗi được chấp nhận! &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Lần nào cũng vậy, Khắc chẳng bao giờ giận Quân dù có gì đi nữa. Và trong khi cô còn mải ba hoa nghĩ ra muôn vàn lý do ngộ nghĩnh thì anh chỉ mỉm cười: &lt;em&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 191, 128);"&gt;“Lời xin lỗi được chấp nhận”&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;. Nó như một câu “password” đặc biệt để hai người “login” vào những giây phút vui vẻ bên nhau. Khắc vui khi ở bên Quân! Cô biết. Còn Quân? Cô vui khi ở bên anh? Thực sự với anh? Chính cô nhiều khi cũng không thể trả lời. Người con trai đó là ai? Là Khắc hiện tại với sự dịu dàng ẩn trong cái gai góc đàn ông… hay là Kiên với cái trẻ con và bồng bột ngày xưa? Sao họ giống nhau đến vậy? Hàng trăm lần cái suy nghĩ ấy luẩn quẩn trong đầu, và hàng trăm lần cô phải tự gạt đi. Khắc là Khắc còn Kiên là Kiên. Khắc của hiện tại, còn Kiên là quá khứ… Lý trí bảo vậy nhưng cảm nhận của trái tim lại khác. Nó nhận ra ở anh những điểm không thể nào có được ở một người con trai khác… từ giọng nói, tiếng cười, cách gãi đầu gãi tai khi bối rối hay thậm chí đến cả cái mùi quen thuộc… Ngay như lúc này đây, sau lưng anh… Quân chỉ muốn ôm anh chặt, thật chặt… gục đầu vào vai để cảm nhận nó rõ hơn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;- Em còn nhớ lần đầu mình gặp nhau? Ở hiệu bánh ấy? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;- Em nhớ, có một đứa con trai ngổ ngáo mới chân ướt chân ráo sang Paris đã nằng nặc đòi đi làm thêm. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;- Sao em biết? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;- Anh trình bày thì, là, mà… với chị Louis thì bé lắm đấy. Nhưng phát âm tệ quá, đến giờ vẫn chẳng khá hơn! &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;- Láo toét – Khắc khẽ búng vào cánh mũi đang phập phồng của Quân! &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 191, 128);font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;oOo&lt;br /&gt;&lt;img class="aligncenter size-full wp-image-299" title="001" alt="001" src="http://seanle.files.wordpress.com/2007/09/001.jpg?w=398&amp;amp;h=320" height="320" width="398" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size:small;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;em&gt;“Thôi chết, sao lại quên chìa khoá trong phòng cơ chứ. Thế có khốn nạn không!”&lt;/em&gt;. Sáng vội vội vàng vàng lao đến trường cho kịp giờ vào lớp, Quân đã ngờ ngợ mình quên mất điều gì. &lt;em&gt;“Giờ biết thì đã muộn!”&lt;/em&gt; – cô ngán ngẩm thả mình xuống bệ cửa. Đêm Paris… tĩnh mịch và bình yên. Ánh đèn đường vẫn hiu hắt thả từng vệt sáng dài trên ngõ phố quen, những bông cúc dại bên hè thấp thoáng tình tự bên nhau. Gió từng cơn, lành lạnh. Khẽ rung mình, cô trùm thêm cái áo măng-tô và cuộn tròn như một con mèo nhỏ ngái ngủ. Quân muốn ngủ, muốn nhắm mắt cho qua thời gian… nhưng không tài nào ngủ được. Đầu óc cứ quay cuồng! Từ chuyện học hành, thi cử cho đến những điều vụn vặt nhất của cuộc sống… và Khắc! Đã hơn 6 tháng cùng làm một chỗ, nhưng cô vẫn chưa hề tiếp xúc hay trò chuyện với anh. Cô tự ngăn mình bằng một bức tường vô hình để rồi lảng tránh và xua đuổi mỗi khi anh đến gần, dù chỉ với tư cách bạn bè đồng nghiệp. Đến mức đôi khi trở thành thô lỗ và cộc cằn… &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:small;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;- Em làm sao thế? – &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Một bàn tay lắc nhẹ khiến Quân choàng tỉnh. Là Khắc! &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;- Tôi không sao? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;- Thế em định nằm đây cả đêm à? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;- Vậy anh bảo tôi phải làm gì khi không có chìa khóa nhà? Thuê nhà trọ với giá cắt cổ hay đập cửa chủ nhà ầm ĩ lúc nửa đêm? – cô chợt nổi cáu. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;- Hay… em đến chỗ anh? Dù sao ở đó vẫn ấm và tốt hơn thế này. Trời lạnh đấy, không khéo ốm mất! &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Khắc vẫn dịu giọng như thể anh chưa hề trông thấy thái độ củ chuối của cô. Chính điều đó khiến Quân chợt thấy bối rối. Và sau một thoáng lưỡng lự, cô gật đầu! Bởi suy cho cùng, cũng đâu thể nằm vạ vật ngoài đường cả đêm thế này… và càng không thể đáp lại sự dịu dàng như vậy bằng một ánh mắt mang hình viên đạn. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Nơi Khắc làm việc, một trạm trung chuyển rau quả trái cây. Hay đúng hơn thì đó là nơi tập trung trái cây từ các nơi đưa về rồi phân phối đến các cửa hàng trong thành phố. Cuộn tròn trên đống carton làm hộp còn thừa như một cái ổ con ấm áp, Quân mông lung dõi mắt theo mọi người. 3h sáng, cái giờ mà hàng nghìn người đã say ngủ, thì hóa ra đâu đó quanh ta vẫn còn những người đang lao động. Từng chồng hộp cao ngất chuyển ra rồi lại đưa vào. &lt;em&gt;“Mùi táo, lê… mùi dâu tây thơm quá!”&lt;/em&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Xa xa, Khắc vẫn làm việc. Mồ hôi chảy thành dòng, hăng say đến lạ! Quân đếm, nhưng rồi cô không tài nào nhớ hết được bao nhiêu chiếc hộp đã ở trên vai anh. &lt;em&gt;“Anh không thể là Kiên! Nhất định không. Kiên có bao giờ biết đến lao động khi đã quen với cuộc sống sung sướng được cơm bưng nước rót. Ngay cả đến trách nhiệm với bản thân còn không có thì lao động, đối với Kiên chỉ là một thứ xa xỉ phẩm”&lt;/em&gt;. Ngay giây phút này đây, Quân chợt nhận ra mình đã nhầm. Dù có những điểm trùng hợp, nhưng họ là hai con người khác nhau, hoàn toàn khác nhau!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 191, 128);font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;oOo&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;- Nhanh thật, mới đó đã hơn 10 tháng quen nhau. Sao thời gian đầu em ghét anh đến vậy? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;10 tháng… Phải, một năm đã gần trôi qua với bao thay đổi. Quân im lặng, dòng cảm xúc lẫn lộn. Đâu là thực, đâu là mơ? Đâu là Kiên và đâu là Khắc? Tất cả đan xen nhau như một mớ hỗn độn không thể gọi tên. Và trong cái mơ hồ ảo giác đó, cô thở nhẹ như gió thoảng. Tiếng thở dài từ một trái tim không-thuộc-về-hiện-tại. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;- … vì… anh giống người yêu cũ của em. Giống từ khuôn mặt, vóc người cho đến cả những điều nhỏ bé nhất. Đôi khi nhìn anh, em cứ ngỡ anh ấy. Những gì đã qua, em chỉ muốn quên nhưng anh cứ sờ sờ ra trước mắt khiến em nhiều lúc không thể! Em ghét anh cũng chỉ vì thế. Anh càng quan tâm em càng ghét, em chỉ muốn được yên!… &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Quân bất động… mạch cảm xúc trong cô như tuôn trào. Miên man… lúc thật lúc ảo khiến cô không còn biết mình đang làm gì, đang ở đâu… Chỉ đến khi Khắc khẽ lên tiếng, cô mới chợt giật mình! &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;- Em còn yêu anh ấy? &lt;/span&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;“Mình là con ngốc! Bao lâu nay tưởng chừng mọi chuyện đã kết thúc và mình đã quên… nhưng thực sự đã quên?… còn Khắc?” – Em… xin lỗi! &lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;p&gt; &lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;- Em đâu có lỗi gì! Thật tốt khi anh được biết điều đó… Khắc vẫn dịu giọng mỉm cười và ôm cô chặt hơn. Nhưng nụ cười lần này của anh… chưa bao giờ Quân cảm thấy ấm và lạ lùng đến vậy! &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 191, 128);font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;oOo&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;… “Em đi. Mong anh mọi điều tốt lành”. Em có nhớ? Đó là tin nhắn cuối cùng trước khi em off điện thoại lên máy bay. Để rồi anh nhận ra mình đã đánh mất điều quý giá nhất! Gần hai năm qua, anh đã nỗ lực để có thể sống tốt hơn, như em đã từng lo lắng cho anh! Trước đây, anh đã không thể thay đổi vì em… Nhưng giờ đây… khi không có em, anh lại muốn thay đổi. Anh đã nỗ lực để đến được Paris… vì lý do gì cũng chẳng rõ… Em chấp nhận anh hay không cũng không quan trọng… Anh chỉ muốn em biết rằng, anh đã thay đổi… vì em, và vì chính mình… Anh nhớ em… &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Tờ giấy nhỏ rời khỏi tay Quân… Rốt cuộc cô đang tỉnh hay mơ. Đây là thực hay ảo? Là thế giới nào đây?… Dường như chính cô cũng không thể trả lời được. Tất cả quay cuồng theo mảnh giấy nhỏ Khắc khẽ dúi vào tay lúc chiều. Tất cả thay đổi nhanh đến chóng mặt, ngay cả trực giác như cũng đùa bỡn bản than mình. Khi Quân lầm tưởng anh là Kiên, nó đã khẳng định: KHÔNG. Nhưng giờ đây, khi cô dần nhận ra mình yêu anh, yêu Khắc của ngày hôm nay thì… &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Tiếng vespa lại vang lên… Kiên hay Khắc, có lẽ điều đó chẳng còn quan trọng. Quân chỉ biết rằng mình yêu con người ấy dù họ có là ai hay tên gì… Cô chỉ biết mình đang yêu người đàn ông của hiện tại và đã yêu thằng bé của ngày xưa. Tất cả dịu lại, cảm giác bình yên như chưa bao giờ… Quân nhoẻn miệng cười ngắm mình trong gương… &lt;em&gt;“Sẽ mặc bộ váy nào đây? Nhanh nào, không anh lại phải đợi!”…&lt;/em&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;SG nắng… 04/2006 &lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: right;"&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;font-size:small;"  &gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;L.T.S&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; width: 50px; height: 50px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" alt="Copyright Minh Quân" border="0" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-7716293064217666137?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/7716293064217666137/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/08/co-mot-ngay.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/7716293064217666137'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/7716293064217666137'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/08/co-mot-ngay.html' title='Có một ngày ...'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s72-c/Q+sign.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-4880172776051745085</id><published>2009-08-16T11:43:00.002+07:00</published><updated>2009-08-16T12:57:53.456+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='360'/><title type='text'>Ta nói ... nó nản.</title><content type='html'>Hiện tại đang có nhiều việc mà phải ta nói ... nó nản. Trong mấy cái đó có cái vụ blog này. Vì đang viết blog nên nói vụ này thôi mấy vụ khác để ra quán café tám không để lên đây.&lt;img class="emoticon" src="http://emo.huhiho.com/set/onion/18.gif" alt="" title="" height="50" width="50" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Blog này h nó cũng thuộc hàng điên nặng. Sửa hoài, càng sửa càng hư. Nói chung tại mình có tài phá hơn sửa nên nó mới ra nông nổi vậy &lt;img class="emoticon" src="http://emo.huhiho.com/set/onion/54.gif" alt="" title="" height="50" width="50" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng thôi bỏ qua chuyện đó. Cái này quan trọng hơn. Hôm trước có đứa thấy mình học trên máy tính mấy bài học của HTV4 nó thấy mê quá xá. Hỏi ở đâu chỉ nó mua. Mình cũng bó tay, tại mình xái đồ chùa, download trên mạng về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là nó kiu mình chỉ nó trang đó để nó về học. Tưởng vậy là yên, xong chuyện ai dè mấy bữa sau nó la oai oái kiu mình giúp đỡ vì cái trang gì mà bài học lung tung, xếp lộn xộn từa lưa hột dưa, hột é ... hột mè luôn. Mình cũng nói nó đành chịu thôi vì mấy anh chị HTV là vậy. Luôn là người tiên phong trong công nghệ nha nhưng toàn là chơi giữa đường không hà (nhớ hồi thuở hoang sơ lập web ở VN, HTV là tiên phong chơi TV trực tuyến nha, mà hồi đó mạng chậm lắm coi cà giựt thấy pà) vậy đó nhưng òi rầm rộ đâu đc nửa năm gì đó òi tịt luôn. Trang web đó hổng có thay đổi gì cho tới giờ luôn. Bótay.&lt;img class="emoticon" src="http://emo.huhiho.com/set/onion/26.gif" alt="" title="" height="50" width="50" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi vậy mình mới nói HTV4 xui rủi là đứa con cũng giống như vậy. Bài học rất nhiều nhưng xếp lung tung. Mình cũng từng định làm một trang tổng hợp sắp xếp lại cho logic để dễ coi nhưng làm biếng nên thôi. Vì nghĩ làm phải cho nhiều người cần chớ cho có mình mình thì thôi hổng làm mắc công tốn thì giờ. H viết cái ý định đó ra đây để coi có ai có nhu cầu hông. Nếu có tui sẽ làm dứt nội trong tuần sau cho.&lt;br /&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; width: 50px; height: 50px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" alt="Copyright Minh Quân" border="0" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-4880172776051745085?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/4880172776051745085/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/08/ta-noi-no-nan.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/4880172776051745085'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/4880172776051745085'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/08/ta-noi-no-nan.html' title='Ta nói ... nó nản.'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s72-c/Q+sign.gif' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-6972940212480063300</id><published>2009-08-12T11:23:00.009+07:00</published><updated>2009-08-12T12:26:48.978+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='360'/><title type='text'>Mèo, chuột và ngoại ngữ</title><content type='html'>&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Chuyện vui con mèo khôn ranh học “ngoại ngữ gâu gâu” để vồ chuột, cũng đáng để con người ta, để ngành GD suy ngẫm.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt; &lt;br /&gt;&lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;Có câu chuyện ngụ ngôn kể về lũ chuột biết mèo đang rình nên cứ nằm im không chịu ra khỏi hang. Mèo nghĩ ra kế, rướn cổ rồi sủa: “Gâu…gâu”. Cho rằng mèo đã bị chó đuổi đi nên lũ chuột kéo ra kiếm ăn. Mèo lập tức vồ lấy một chú. Vừa ăn, mèo vừa gật gù tâm đắc: “Biết ngoại ngữ có hơn”!&lt;/p&gt; &lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;&lt;b&gt;Xứ người: Chính khách và ngoại ngữ &lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;&lt;table style="width: 100px;" align="left"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_mlMm0Bd96o8/SoJE9gXzaJI/AAAAAAAAAKA/5zJm0K-nAko/s288/meo.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;br /&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="color: rgb(165, 42, 42);font-size:80%;" &gt;Mèo: "Gâu...gâu". Ảnh minh họa: zazzle.com&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện ngụ ngôn trên hóa ra có nhiều trong đời thực. Trong thế chiến 2, nhiều người lính Nga bị bắt làm tù binh đã thoát lưỡi hái tử thần vì họ biết tiếng Đức. Thời nay, các chính khách thạo vài thứ tiếng, đôi khi có những cú “vồ” ngoạn mục.&lt;/p&gt; &lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;Hai năm trước đây (7-8-2007), Thủ tướng Australia, John Howard, vừa kết thúc diễn văn chào mừng ông Hồ Cẩm Đào trong một bữa tiệc chiêu đãi nhân hội nghị APEC thì ông Kevin Rudd đứng lên chào bằng tiếng Trung, không phải một câu mà phát biểu mấy phút liền. Khi đó ông Rudd thuộc Đảng Lao động đang tranh cử với Đảng Tự do Australia của đương kim Thủ tướng Howard.&lt;/p&gt; &lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;Một chính khách trẻ trung, mắt xanh mũi lõ, nói tiếng Trung lầu lầu, mới nghe cứ tưởng giọng của Giang Trạch Dân, đã gây ấn tượng rất mạnh cho tất cả khách đến dự. Thấy mông mình đang nóng trên ghế, John Howard hiểu đảng của mình dễ mất chiếc ghế Thủ tướng chỉ vì đối phương biết “nỉ hảo”(!)&lt;/p&gt; &lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;&lt;table style="width: 100px;" align="center"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;object width="320" height="266" class="BLOG_video_class" id="BLOG_video-4cddedf89ddd6062" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/get_player"&gt;&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF"&gt;&lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt;&lt;param name="flashvars" value="flvurl=http://v19.nonxt6.googlevideo.com/videoplayback?id%3D4cddedf89ddd6062%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329963806%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D27AAC241FEF8158F88E24628BDB9D809F992D57C.76DD87A9F2E8BB24C5D6F52B34B61FFFF6966702%26key%3Dck1&amp;amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3D4cddedf89ddd6062%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DhH0jQdAN_8oYJtkH7VdHEcVTaxs&amp;amp;autoplay=0&amp;amp;ps=blogger"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/get_player" type="application/x-shockwave-flash"width="320" height="266" bgcolor="#FFFFFF"flashvars="flvurl=http://v19.nonxt6.googlevideo.com/videoplayback?id%3D4cddedf89ddd6062%26itag%3D5%26app%3Dblogger%26ip%3D0.0.0.0%26ipbits%3D0%26expire%3D1329963806%26sparams%3Did,itag,ip,ipbits,expire%26signature%3D27AAC241FEF8158F88E24628BDB9D809F992D57C.76DD87A9F2E8BB24C5D6F52B34B61FFFF6966702%26key%3Dck1&amp;iurl=http://video.google.com/ThumbnailServer2?app%3Dblogger%26contentid%3D4cddedf89ddd6062%26offsetms%3D5000%26itag%3Dw160%26sigh%3DhH0jQdAN_8oYJtkH7VdHEcVTaxs&amp;autoplay=0&amp;ps=blogger"allowFullScreen="true" /&gt;&lt;/object&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="color: rgb(165, 42, 42);font-size:80%;" &gt;Kevin Rudd nói tiếng Trung thành thục. Nguồn: youtube&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;Đương nhiên, không phải do thạo ngoại ngữ mà Kevin Rudd đã thắng cử sau đó 4 tháng khi ông đúng 50 tuổi, nhưng riêng việc biết tiếng Trung- ngôn ngữ của một nước đông dân nhất thế giới, và rất khó học với người phương tây đã giúp ông Rudd nhiều lợi thế, nhất là trong mắt các cử tri có học vấn.&lt;/p&gt; &lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;Và đương nhiên, một nguyên thủ nói tiếng nước ngoài “như gió”, hẳn nền giáo dục đất nước ấy nói chung, việc dạy và học ngoại ngữ nói riêng trong nhà trường cũng không thể dở.&lt;/p&gt; &lt;br /&gt;&lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;&lt;b&gt;Ngoại ngữ: An ninh và sự phát triển của quốc gia&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;Một thời Anh, Pháp, Mỹ làm mưa gió trên thế giới nên nhiều người phải học thêm những ngoại ngữ này. Khối Đông Âu và cả Việt Nam ta khi theo Liên Xô thì phải biết tiếng Nga. Xứ Mặt trời mọc giỏi, mình cũng nên học tiếng Nhật.&lt;/p&gt; &lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;Ngày nay Trung Quốc đang trở thành cường quốc, đang gia tăng sức mạnh trong khu vực và trên thế giới. Chính khách nào hiểu văn hóa, lịch sử Trung Hoa và nếu biết tiếng Trung sẽ giúp xử lý những bất đồng dễ dàng hơn, đôi khi đạt được thế thượng phong trong ngoại giao.&lt;/p&gt; &lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;Vụ việc gần đây liên quan đến công ty Rio-Tinto thuộc Australia bị phía Trung Quốc cáo buộc vài nhân viên cao cấp Australia làm “gián điệp”. Lý do đứng sau vụ việc này dường như do công ty Rio-Tinto đã hủy bỏ hợp đồng 19,5 tỷ đô la với công ty khai khoáng Chinalco làm người Trung Quốc không hài lòng.&lt;/p&gt; &lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;Do thông thạo tiếng Trung, ông Kevin Rudd dùng lời lẽ nhẹ nhàng “kiểu Hoa” nhưng động thái dứt khoát “kiểu Tây” rằng, việc bắt giữ như thế sẽ làm tổn hại đến kinh tế và hậu quả khôn lường. Các nước tới Trung Hoa lục địa làm ăn lại dễ dàng bị buộc tội theo chỉ đạo của nhà nước. Ai còn dám hợp tác với chính thể như thế?&lt;/p&gt; &lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;Không biết do sợ Rudd “nghe” được tiếng Trung hay ông hiểu văn hóa dọa dẫm có từ ngàn đời của họ mà phía Trung Quốc đã thay đổi tội danh từ “gián điệp” sang “hối lộ”, dù mấy hôm nay họ tăng cường các cáo buộc tình báo. Đối đầu với một thủ tướng thạo tiếng Trung không phải dễ.&lt;/p&gt; &lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;Mới đây, anh David Dollar, Giám đốc Quốc gia của World Bank tại Bắc Kinh đã được Bộ Ngân khố Mỹ mời về làm đặc trách với Trung Quốc.  Lý do đơn giản, David “phang” tiếng Tầu như gió.&lt;/p&gt; &lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;Tổng thống Nga Putin thông thạo tiếng Đức, tiếng Anh, cũng làm cho các chính khách phương Tây nể trọng và phải đề phòng ông cựu KGB này. Để đối xử “ra môn ra khoai” với nước Nga, Tổng thống Bush không ngần ngại chọn nữ Ngoại trưởng Condi Rice từng du học ở Nga. Mỗi lần bà viếng thăm Moscow đều làm các anh Ivan bối rối vì Condi sắc sảo và yêu kiều nghe được cả tiếng lóng của đám ngư ông “kak vada – vada do kolana”.&lt;br /&gt;Rồi cũng mới đây, mấy tỉnh Trung Quốc gần biên giới Việt Nam đã lệnh cho các quan chức địa phương học ngoại ngữ. Mỗi cán bộ phải biết khoảng 100 từ tiếng Việt. Chúng ta biết rằng, với vốn 300 từ có thể nghe hầu hết các đối thoại hàng ngày, nên khi đã biết 100 từ thì việc học thêm vài trăm từ nữa chỉ còn là vấn đề thời gian. Còn chúng ta thì sao?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;...Xứ ta: Cải cách GD và chiến lược ngoại ngữ&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;&lt;table align="right"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_mlMm0Bd96o8/SoJEemhghdI/AAAAAAAAAJ4/-7JF9inDpBI/s288/about_speaking.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="color: rgb(165, 42, 42);font-size:80%;"&gt;Ảnh minh họa: mybrain.co.uk&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;Ở nước ta, hiếm vị nguyên thủ nào như Cụ Hồ. Cụ biết tiếng Trung như tiếng mẹ đẻ, làm thơ bằng tiếng Hán, hiểu sâu sắc nền văn hóa đặc sắc quốc gia này. Vì thế, chuyện đối nhân xử thế với người hàng xóm phương Bắc tương đối thuận buồm xuôi gió. Trong suốt thời gian mặn nồng, hai quốc gia đã từng sống theo đúng nghĩa “Việt Nam Trung Hoa, núi liền núi, sông liền sông, chung một biển Đông mối tình hữu nghị”.&lt;/p&gt; &lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;Nhưng tiếng Trung trong các trường học, tiếc thay vị thế lại “nhẹ tênh”. Những năm 60, các thế hệ sinh viên chỉ thiên về học tiếng Nga, sau này là tiếng Anh hoặc tiếng Pháp, rất ít người để ý học tiếng Trung. Rồi những năm sau xảy ra chiến tranh biên giới, có lẽ do ý thức hệ cứng nhắc, do cái nhìn “lệch lạc” của ngành GD, tiếng Trung hầu như biến khỏi các trường học. Các khoa tiếng Trung lèo tèo, rất ít sinh viên theo học.&lt;/p&gt; &lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;Những năm gần đây, ngành GD bắt đầu nói đến chiến lược dạy và học ngoại ngữ. Các kỳ thi, học sinh đều bắt buộc phải thi ngoại ngữ (hệ 3 năm hoặc 7 năm), trừ một số ít vùng thi môn thay thế. Thế nhưng, chất lượng dạy và học ngoại ngữ, trong đó có tiếng Trung không mấy khả quan.&lt;/p&gt; &lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;Trong 85 triệu người chúng ta, ai là người hàng ngày mở internet và vào đọc website tiếng Trung? Hay tất cả bắt đầu là BBC tiếng Việt, VietnamNet, Tuổi Trẻ, giỏi hơn thì sang các trang tiếng Anh CNN hay Washington Post.&lt;/p&gt; &lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;Mới có chuyện một website do Việt Nam quản lý nhưng lại được Trung Quốc giới thiệu về Biển Đông “của họ”, lưu trên server mấy tháng mới có người phát hiện ra. Kết quả dân Việt Nam ta không “nghe” được họ phát thanh những gì. Khi phát hiện biển Đông là cái lưỡi bò hay chân gà đã quá muộn. Biển không còn hữu nghị, sông núi vẫn liền, nhưng lòng người đã đổ vỡ.&lt;/p&gt; &lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;Thêm một ngoại ngữ là có cơ may hiểu thêm một nền văn hóa, “sống” thêm một cuộc đời. Còn “bài trừ” ngoại ngữ, coi là văn hóa “ngoại lai”, là kẻ thù nên không thèm học tiếng của họ như quan niệm trong quá khứ, phải chăng đó là một sai lầm lớn, một cách nhìn thiển cận? Trong thế giới này, thông thạo ngoại ngữ cũng làm cho “phông” văn hóa của chính khách được nâng lên, hẳn sẽ giúp nhiều cho sự thay đổi mối bang giao.&lt;/p&gt; &lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;Ngành GD đang hướng tới cải cách giáo dục. Đừng quên việc dạy và học ngoại ngữ, trong đó có tiếng Trung có tầm quan trọng đặc biệt. Muốn hợp tác và làm bạn một cách bình đẳng, phải hiểu người ta, bắt đầu từ việc hiểu và nắm được ngôn ngữ của họ.&lt;/p&gt; &lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;Hiểu trực tiếp người ta nói gì qua những ngôn từ ngoại giao ẩn ý chắc hành xử dễ hơn là phải đợi phiên dịch bận ra nhà vệ sinh. Quan hệ bền vững nhất vẫn là quan hệ dựa trên sự hiểu biết lẫn nhau. Nhưng để đạt được điều đó thì chính khách phải biết đọc và nghe bài phát biểu gốc. Đó mới là thách thức lớn của người lãnh đạo những nước nhỏ thời nay. Nếu một vị nguyên thủ  biết làm thơ tiếng Hán, đọc diễn văn tiếng Anh và phát biểu bằng tiếng mẹ đẻ không cần…“phao”, hẳn vị thế quốc gia đó sẽ khác nhiều.&lt;/p&gt; &lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;An ninh và phát triển quốc gia trong tâm thế hội nhập, xét cho cùng còn là chuyện GD có tầm nhìn xa, có chiến lược hợp thời không.&lt;/p&gt; &lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;Chuyện vui con mèo khôn ranh học “ngoại ngữ gâu gâu” để vồ chuột, cũng đáng để con người ta, để ngành GD suy ngẫm.&lt;/p&gt; &lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt; &lt;p style="margin-left: 0in; margin-right: 0in;" align="justify"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;Hoa Lư&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một bài viết mình cho là hay trên tuanvietnam.net sợ bị delete nên đem về đây lưu trữ.&lt;br /&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; width: 50px; height: 50px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" alt="Copyright Minh Quân" border="0" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-6972940212480063300?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='enclosure' type='video/mp4' href='http://www.blogger.com/video-play.mp4?contentId=4cddedf89ddd6062&amp;type=video%2Fmp4' length='0'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/6972940212480063300/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/08/meo-chuot-va-ngoai-ngu.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/6972940212480063300'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/6972940212480063300'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/08/meo-chuot-va-ngoai-ngu.html' title='Mèo, chuột và ngoại ngữ'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh4.ggpht.com/_mlMm0Bd96o8/SoJE9gXzaJI/AAAAAAAAAKA/5zJm0K-nAko/s72-c/meo.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-5834813939657911682</id><published>2009-08-05T11:16:00.005+07:00</published><updated>2009-08-05T12:48:18.836+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='saigon-mylove'/><title type='text'>Tiếng lóng Sài Gòn (p.1)</title><content type='html'>&lt;img src="http://i319.photobucket.com/albums/mm474/minhquan_1902/787337-1.jpg" alt="Chợ Bến Thành" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Tiếng lóng vốn là tiếng của…vỉa hè, chợ búa, là thứ tiếng của đám đông. Có lẽ chỉ các bậc tu hành mới không có (chứ đôi khi các ngài cũng dùng) tiếng lóng chuyên dùng. Thoạt kỳ thủy đó là tiếng của một giới nào đó (ăn chơi, mánh mung, lính tráng…), là con đẻ của một ngoại cảnh nào đó, không phải “tiếng lòng” tức không phải của nội tâm, càng không là ngôn ngữ của tư duy. Định nghĩa thật khó, cách giản tiện nhất là… nói tiếng lóng.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;Sài Gòn là đất trẻ, nhiều dân tứ xứ (Trung Nam Bắc chen vai thích cánh với Hoa, Ấn, Tây, Mỹ v.v. Chủ yếu là thành phố công thương nghiệp tạo thành lớp cư dân nhiều sắc thái, cá tính, hơi “bốc”, trọng nghĩa khí mang tính giang hồ, thích sống thoáng, khoái hoạt. Hơn nhiều nơi khác, sức ma sát ở đây rất mạnh theo dạng chung của những thành phố cảng, càng mạnh càng bén nhạy trở thành đắc địa của tiếng lóng. Dân chơi rủ nhau xuống xóm phải tránh &lt;em&gt;bị bể ống khói&lt;/em&gt; ( hoặc uống café đen tiểu ra &lt;em&gt;café sữa&lt;/em&gt;) muốn thế nhớ &lt;em&gt;mặc áo mưa&lt;/em&gt;. Cái dụng cụ dùng cả lúc nắng đổ lửa này đang đắc thời đắc thế thì bỗng… thân bại danh liệt. Số là vào năm 1963, khi một vị đại sứ cạnh chính quyền Sài Gòn sang nhậm chức thì không chậm trễ, dân chơi lúc xuống xóm đã có &lt;em&gt;ông đại sứ &lt;/em&gt;đi kèm ! Chả là vì ngài đại sứ họ tên là Henri Cabot Lodge, trong đó cabote theo tiếng Pháp là… cái áo mưa thứ thật. Dân ăn chơi không phải ai cũng sòng phẳng, nhiều kẻ hay tìm &lt;em&gt;bạn bò mộng&lt;/em&gt; ( khá giả) để &lt;em&gt;bắt địa &lt;/em&gt;(kiếm tiền). Ông chủ quán cà phê La Pagode nếu giờ còn sống mà trí nhớ tốt liệu còn thắc mắc vì sao có mấy chàng sinh viên ngày nào cũng kéo đến kêu cà phê lát rồi bỏ đi, chỉ có một người ngồi lại…đọc sách cả tiếng đồng hồ? Không đâu thưa ông chủ quán, ngồi &lt;em&gt;làm va li &lt;/em&gt;chờ bạn đi kiếm tiền đến …chuộc đó! Nhớ hồi 56-57 gì đó, có cô ca sĩ nổi tiếng, một lần đi chơi… Nhà Bè (hồi ấy còn rất hoang vu) hai người làm gì trong xe hơi chẳng biết nhưng bất ngờ bị tuần cảnh xét hỏi, bèn nói em với anh đi …ăn chè, dù tại Nhà Bè thuở đó mua cả chỉ vàng cũng không có thứ gọi là chè ấy. Thế là trong từ điển tiếng lóng, &lt;em&gt;ăn chè &lt;/em&gt;ra đời, dùng làm gì thì cứ thử ắt biết. Cũng khoảng đầu những năm 60, Sài Gòn có một nhà báo chuyên viết bài “&lt;em&gt;nâng bi&lt;/em&gt;”, ca tụng đám tai to mặt bự, chủ bút một tờ báo do chính quyền tài trợ. Có lẽ vì mặc cảm bị anh em dè chừng, nhà báo bỗng nổi hứng viết một bài ngôn ngữ rõ là “nâng bi” nhưng bị ai đó đâm thọc mà thành ra “bóp dế”, mà là “mó dế ngựa”nên nhà báo bị xộ khám nhốt chung với du đãng. Đã mang thân tù tội, mà còn khoe mẽ nên mới bị bạn tù tẩn cho một trận mất trắng một mảng tóc. Từ đấy “&lt;em&gt;mông Thẩm Thuý Hằng&lt;/em&gt;” (diễn viên điện ảnh) được dành riêng ám chỉ cho cái đầu ông cộng với “Hít tô phe” (hút thuốc phiện) mà anh có từ trước.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;“&lt;em&gt;Dân chơi cầu ba cẳng&lt;/em&gt;” khi đã ngồi với nhau thế nào cũng phải chăm phần chăm (100%). Số là thời chính quyền cũ đó, mỗi khi tình hình an ninh có vấn đề thường có lệnh cấm lính xuất trại, ngoài cổng treo tấm bảng “cấm trại 100%”. Không được ra phố, ở lại trại 100% thì…100% là hợp nhất! Dân nhậu thấy 100% vừa “đã” vừa hết mình với nhau thế là con số này sống mãi với thời gian. Gặp mồi lạ hoặc mồi chế biến cầu kỳ khoái khẩu, bèn kêu “bá chấy” hoặc “ve kêu”, chẳng ai hiểu thực nghĩa là gì nhưng từ đấy, học sinh bị điểm thấp hay bài khó, người lớn gặp chuyện vui, chuyện buồn “tàn canh bí đao” cũng xài luôn, tiếng lóng vốn là của đám đông mà. Nhậu nhiều lỡ mà &lt;em&gt;lên dầu sống &lt;/em&gt;khẩn cấp, không kịp chạy ra ngoài bèn cứ ngồi tại chỗ &lt;em&gt;cho chó ăn chè&lt;/em&gt;. Lúc ấy ai lỡ xài Đức Mã (đồng mark- ĐM) còn gọi là xài giấy lớn thì hãy coi chừng. Sang tới giới công chức, thời xưa không có lệ họp bình bầu kiểm điểm, anh nào từ phòng sếp ra mặt hơi bị không vui thì biết anh ta được &lt;em&gt;mời lên uống trà&lt;/em&gt;, hoặc… &lt;em&gt;uống cà phê đen&lt;/em&gt;! Nếu thấy anh ta mệt mỏi hãy thông cảm vì trong phòng sếp anh đã phải&lt;em&gt; làm đèn cầy &lt;/em&gt;(đứng ngay đơ) cho sếp “&lt;em&gt;xát xà bông&lt;/em&gt;”. Tiếng lóng sinh ra rất nhanh từ một giới nào đó và đời tiếng lóng cũng ngắn. Khi lính Mỹ ào ạt sang miền Nam, chập choạng tối là những &lt;span style="font-style: italic;"&gt;cây than&lt;/span&gt; (Mỹ đen) hay lảng vảng và đám dắt mối chế ngay ra OK Salem làm ngôn ngữ tiếp thị dù hàng chẳng hề là thuốc lá Salem và dù ngôn ngữ bất đồng nhưng &lt;span style="font-style: italic;"&gt;than&lt;/span&gt; nghe không hiểu chết liền!&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Đất nước thống nhất, người Sài Gòn làm quen - dĩ nhiên rất nhanh, tiếng lóng mà – những &lt;em&gt;đánh quả, con phe, một vé hai vé , bôi trơn , mắt thứ hai tai thứ bảy, phao &lt;/em&gt;v.v. đã trở nên quen thuộc. Ngày nay có hai thứ không phải ngôn ngữ nhưng rất… biểu cảm: &lt;em&gt;Cục gạch cắm miếng giấy&lt;/em&gt; và cái..&lt;span style="font-style: italic;"&gt;. p&lt;/span&gt;&lt;em&gt;hong bì&lt;/em&gt;, không biết có nên cho chúng vào từ điển tiếng lóng thông dụng không? Còn ngày hôm nay thì &lt;em&gt;lô cốt &lt;/em&gt;là biểu tượng của một cách gọi là chống ngập của thành phố.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhắc đến tiếng lóng mà quên nhà văn quá cố Nguyên Hồng là một sự thất lễ. Trước năm 45 cụ đã lên đời loại tiếng vỉa hè này, đưa nó vào văn chương hẳn hoi. Tiểu thuyết “Bỉ vỏ”- nội cái nhan đề đã là một tiếng lóng (chỉ người đàn bà móc túi) - của cụ đọc thật “&lt;em&gt;bá chấy&lt;/em&gt;”. Lần đầu tiên người đọc được nghe tiếng của giới giang hồ đất cảng Hải Phòng: &lt;em&gt;Mõi&lt;/em&gt; (móc túi); &lt;em&gt;kỳ bẽo &lt;/em&gt;(cờ bạc); &lt;em&gt;sò quỷnh&lt;/em&gt; (người nhà quê); &lt;em&gt;đông địa &lt;/em&gt;(nhiều tiền) v.v. Một dân móc túi thuộc loại trinh sát theo dõi một người nhà quê có vẻ có tiền, khi thấy ông ta vào quán cơm bụi, đã báo cho đàn anh biết một cách gần như công khai : “&lt;em&gt;Sò quỷnh đông địa tranh vòm&lt;/em&gt;” (vào quán)! Trong khi chưa tìm ra ai khác nhà văn Nguyên Hồng, xin cứ tôn xưng cụ là …vua tiếng lóng. Vì nhân vật của cụ nói nguyên một câu bằng tiếng lóng, còn đám hậu sinh chỉ đệm được vài từ là cùng . &lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Một loạt bài khá hay. Nên đọc qua cho biết.&lt;br /&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; width: 50px; height: 50px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" alt="Copyright Minh Quân" border="0" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-5834813939657911682?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/5834813939657911682/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/08/tieng-long-sai-gon-p1.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/5834813939657911682'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/5834813939657911682'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/08/tieng-long-sai-gon-p1.html' title='Tiếng lóng Sài Gòn (p.1)'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s72-c/Q+sign.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-1073716132302717207</id><published>2009-08-01T22:31:00.007+07:00</published><updated>2009-08-01T23:16:46.452+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='trinh-cong-son'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='liti'/><title type='text'>Đôi Khi Ta Lắng Nghe Ta</title><content type='html'>&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 398px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SnRkPaft_LI/AAAAAAAAAJY/8h1CwB92Jsw/s400/2373875975.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5365023272078277810" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed src="http://tools.baamboo.com/musicmessage/EmbedPlayer.swf?autoPlay=false&amp;amp;repeat=false&amp;amp;skin=http://tools.baamboo.com/musicmessage/skin/skin2.swf&amp;amp;bai_hat=T%C3%ACnh%20Xa&amp;amp;ca_si=Quang%20D%C5%A9ng&amp;amp;url=http://www.albumvang.com/files/mp3full/20070910051859633.mp3&amp;amp;blast=%C4%90%C3%B4i%20khi%20ta%20l%E1%BA%AFng%20nghe%20ta%20...&amp;amp;logo=http://tools.baamboo.com/musicmessage/logo/baamboo.png" type="application/x-shockwave-flash" wmode="transparent" width="300" height="30"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="Section2"&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color:green;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Ngày tháng nào đã ra đi khi ta còn ngồi lại&lt;br /&gt;Cuộc tình nào đã ra khơi ta còn mãi nơi đây&lt;br /&gt;Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ&lt;br /&gt;Ôi những dòng sông nhỏ lời hẹn thề là những cơn mưa...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi bước chân ta về, đêm khuya nhìn đường phố,&lt;br /&gt;Thành phố hoang vu như một lần qua cuộc tình&lt;br /&gt;Làm sao em biết đời sống buồn tênh...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi khi ta lắng nghe ta,&lt;br /&gt;Nghe sóng âm u dội vào đời buốt giá&lt;br /&gt;Hồn ta gió cát phù du bay về...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đôi khi trên mái tình ta nghe những giọt mưa,&lt;br /&gt;Tình réo tình âm thầm,&lt;br /&gt;Sầu réo sầu bên bờ... vực sâu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn thấy gì sáng mai đây thôi ta còn bạn bè&lt;br /&gt;Giọt rượu nào mãi chua cay trong tình vẫn u mê...&lt;br /&gt;Từ một ngày tình ta như núi rừng cúi đầu&lt;br /&gt;Ôi tiếng buồn rơi đều, nhìn lại mình đời đã xanh rêu....&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(Trịnh Công Sơn - Tình Xa) &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;Chẳng ai  nắm bắt được thời gian!  Chẳng ai giữ được người muốn đi!  Tình yêu như trò chơi  cút bắt, gần đó nhưng thật xa, xa vời vợi nhưng lại gần gũi thân thương!  Nào ai  dám chắc khi nào tình ở, lúc nào tình đi!  Nhưng khi tình thực sự vuột khỏi tầm  tay thì lòng người mới cảm thấy hụt hẫng, chới với!  Ngày tháng nào đã ra đi,  cuộc tình nào đã ra khơi, từng người tình bỏ ta đi…. tất cả đã xa rồi, chỉ còn  lại lời hẹn thề, những cơn mưa…. những gì mà con người không thể mang theo được,  những gì không thể xóa nhoà của một thời yêu thương nồng cháy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn lại một mình  trong cô quạnh, với nỗi trống vắng của người bị tình phụ, bước chân lang thang  trong đêm khuya giữa lòng thành phố ồn ào xôn xao, mà nay sao thật hoang vu lạnh  lẽo như lòng người…..  Người nhạc sĩ họ Trịnh giờ đây mới thấm thía cảnh&lt;i&gt;&lt;span style="color:purple;"&gt;“từng  người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ...”&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;  người này nối tiếp  bước chân người kia, lại thêm một lần dở dang trong cuộc tình, trái tim thêm một  lần rách nát.  &lt;i&gt;&lt;span style="color:purple;"&gt;“Ôi những dòng sông nhỏ, lời hẹn  thề là những cơn mưa...”,&lt;/span&gt;&lt;/i&gt; lòng người thêm một lần ngán ngẩm, núi cao  biển rộng lại một lần chứng kiến những lời thề non hẹn biển như những cơn mưa  vội vã chảy ào xuống không đủ thấm đất rồi trôi nhanh vào quên lãng.  &lt;i&gt; &lt;span style="color:purple;"&gt;“Làm sao em biết đời sống buồn tênh...?”, &lt;/span&gt; &lt;/i&gt;lời nhạc thoáng nghe như một lời trách móc nhẹ nhàng nhưng hàm ý thách đố  của nhạc sĩ với người xưa.  Phải chăng&lt;i&gt;&lt;span style="color:purple;"&gt; “dòng sông  nhỏ” &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;bỏ bến xưa ở lại để tìm ra đại dương vì chê đời nghệ sĩ buồn  chán, không còn gì hấp dẫn lôi cuốn?  Phải chăng cuộc đời dưới mắt em là nhàm  chán vô vị, được lập đi lập lại những nhịp đập đều đều vô hồn?  &lt;i&gt; &lt;span style="color:purple;"&gt;“Dòng sông nhỏ” &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;tiếp tục chảy mãi biết  đâu là bến đỗ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 266px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SnRnan5UKEI/AAAAAAAAAJo/yIZ5xU0dew0/s400/Listen_by_TheMadChemist.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5365026763188742210" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;Sau mỗi lần vấp  ngã là thêm một kinh nghiệm sống.  Tuy trái tim mang thêm thương tích nhưng cặp  mắt người nhạc sĩ đã bừng mở để nhìn ra một chân lý sống cho mình và &lt;i&gt; &lt;span style="color:purple;"&gt;“dòng sông nhỏ”&lt;/span&gt;&lt;/i&gt; vội bỏ đi: &lt;i&gt; &lt;span style="color:purple;"&gt;“Đôi khi ta lắng nghe ta”.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;  Có cần không  những khoảnh khắc &lt;i&gt;&lt;span style="color:purple;"&gt;“ta lắng nghe ta”&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;  trong cuộc đời bon chen bận rộn này?  &lt;span style="color:purple;"&gt;“&lt;i&gt;Ta lắng  nghe ta”&lt;/i&gt;&lt;/span&gt; có là một chuyện vô ích mất thời gian trong cuộc sống tốc độ  của thời đại hiện kim này không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với&lt;i&gt;&lt;span style="color:purple;"&gt;“đôi  khi ta lắng nghe ta” &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;tác giả đã nghe ra tiếng&lt;i&gt;&lt;span style="color:purple;"&gt;  “sóng âm u dội vào đời buốt giá” &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;mà mải mê với tiếng động ồn ào của  cuộc đời không phải ai cũng nghe được.  Tiếng sóng tuy &lt;i&gt; &lt;span style="color:purple;"&gt;“âm u”&lt;/span&gt;&lt;/i&gt; nhưng thức tỉnh lòng người, tuy  lạnh &lt;i&gt;&lt;span style="color:purple;"&gt;“buốt giá”&lt;/span&gt;&lt;/i&gt; nhưng thấm thía.  Chỉ  vài phút &lt;i&gt;&lt;span style="color:purple;"&gt;“ta lắng nghe ta” &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;tác giả mới  ngỡ ngàng nhìn ra &lt;i&gt;&lt;span style="color:purple;"&gt;“hồn ta gió cát phù du bay  về....” &lt;/span&gt;&lt;/i&gt; Ôi, tất cả chỉ là phù du thôi sao?  Kể cả tình yêu, tuổi  trẻ, tiền tài và danh vọng.......?  Nếu không có những giây phút thiêng liêng &lt;i&gt; &lt;span style="color:purple;"&gt;“ta lắng nghe ta”, &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;không hiểu người nghệ  sĩ có cái nhìn thoáng đạt ra ngoài chân trời vật chất như thế không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://i319.photobucket.com/albums/mm474/minhquan_1902/Listen____by_Ciril.jpg" alt="Listen____by_Ciril" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;Với &lt;i&gt; &lt;span style="color:purple;"&gt;“đôi khi ta lắng nghe ta”&lt;/span&gt;&lt;/i&gt; , mình &lt;i&gt; &lt;span style="color:purple;"&gt;“nhìn lại mình” &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;tác giả mới giật mình  nhìn ra&lt;i&gt;&lt;span style="color:purple;"&gt; “đời đã xanh rêu....”&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;   Tất cả  những giành giựt bon chen của hôm qua, hôm nay trở nên vô nghĩa.  Tất cả những  mối tình rượt đuổi của thời trai trẻ, nay trở nên rỗng tuếch.  &lt;i&gt; &lt;span style="color:purple;"&gt;“Còn thấy gì sáng mai đây thôi ta còn bạn bè”,&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;  bây giờ nhìn lại, chẳng còn ai bên đời!  Người tình bỏ đi, bạn bè quay lưng,  cuộc sống gió cát phù du…. còn lại gì?  Có chăng chỉ là &lt;i&gt; &lt;span style="color:purple;"&gt;“Tình réo tình âm thầm”, “sầu réo sầu bên bờ... vực  sâu”.  &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;Ôi cuộc sống, là những &lt;i&gt;&lt;span style="color:purple;"&gt;“tiếng  buồn rơi đều”&lt;/span&gt;&lt;/i&gt; mãi sao?  Ôi, tình yêu, chẳng lẽ chỉ có một thứ tình  duy nhất trên đời?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để nghe được  tiếng nói thiêng liêng thầm kín trong tâm hồn, ta phải tách mình ra khỏi dòng  đời xô bồ đầy những tiếc động đinh tai nhức óc để đi vào trong sa mạc cõi lòng  mới nghe được những âm thanh diệu kỳ của cuộc sống.  Để hiểu rõ ta hơn, con  người cần có những phút giây &lt;span style="color:purple;"&gt;“t&lt;i&gt;a lắng nghe ta”.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;   Để hiểu rõ người hơn, cũng cần có những khoảnh khắc &lt;i&gt; &lt;span style="color:purple;"&gt;“ta lắng nghe ta”.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;  Làm sao có thể hiểu  rõ ý nghĩa cuộc sống nếu thiếu những giây phút lắng đọng&lt;i&gt;&lt;span style="color:purple;"&gt;“ta  lắng nghe ta”&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="color:purple;"&gt;?&lt;/span&gt;  Nếu em biết lắng  nghe em, lắng nghe nhịp đập thổn thức của con tim thì chưa chắc &lt;i&gt; &lt;span style="color:purple;"&gt;“đời sống buồn tênh”&lt;/span&gt;&lt;/i&gt; như em vội đoán.   Tiếc thay cho em là người vội vã hấp tấp không biết thưởng thức hương vị cuộc  sống mà tạo hoá đã ban tặng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 269px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SnRmYruIEqI/AAAAAAAAAJg/6tvcPTsxtmc/s400/Listen_To_The_Sky_by_Hantenshi.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5365025630344188578" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;Trong ngày sống  bận rộn, nếu dành ra đôi ba phút&lt;a name="OLE_LINK1"&gt; lắng đọng để &lt;i&gt;&lt;span style="color:purple;"&gt;“ta  lắng nghe ta” &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/a&gt;trong thinh lặng của bình minh hay trong ánh hoàng  hôn dần buông, ta sẽ nghe được những đói khát thiêng liêng ẩn kín trong sâu xa  tâm hồn.  Chắc chắn trong những giây phút huyền nhiệm &lt;i&gt; &lt;span style="color:purple;"&gt;“ta lắng nghe ta&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style="color:purple;"&gt;”&lt;/span&gt;,  không những chỉ được nghe, mà ta sẽ nhìn được &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color:blue;"&gt; chiều sâu đời sống nội tâm&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; mà Thượng Đế ban tặng cho con người.   Khi có cơ hội nhìn lại mình với mọi thứ tình đều được lấp đầy:  tình yêu nam nữ,  tình vợ chồng, cha mẹ, gia đình, tình bạn hữu, quê hương……, mọi thứ tình ta đã  một thời nếm thử hương vị và đã có đủ…. nhưng sao con người vẫn cảm thấy &lt;b&gt;&lt;i&gt; &lt;span style="color:blue;"&gt;khát khao chưa đủ?&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;  Có chăng một thứ  tình nào đó thiêng liêng hơn, cao qúy hơn những thứ tình ở cõi phàm trần này?   À, thì ra cái loại “động vật có lý trí” đó không chỉ có cơm bánh, danh vọng….  lấp đầy là xong!  Tấm hình hài này không chỉ cần những chiếc áo đẹp, đi xe mới,  ở nhà lầu…… là đủ.  Cuộc sống không chỉ có tình yêu nam nữ, vợ chồng, gia đình,  bạn hữu, quê hương….. là hết.  Trong sâu thẳm của cái ta kia còn &lt;b&gt;&lt;i&gt; &lt;span style="color:blue;"&gt;thao thức khát khao&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; một thứ tình nào đó &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color:blue;"&gt;thiêng liêng hơn, mãnh liệt hơn, vĩnh hằng hơn&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;  đang réo gọi âm thầm trong đáy lòng của những  tạo vật bé nhỏ &lt;span style="color:purple;"&gt;“&lt;i&gt;bên bờ... vực sâu” &lt;/i&gt;&lt;/span&gt;mà chỉ trong thinh  lặng&lt;i&gt;&lt;span style="color:purple;"&gt; “ta lắng nghe ta” &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;mới nghe ra  được.&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="color:purple;"&gt;Lang Thang  Chiều Tím (08/2007)&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;p&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; width: 50px; height: 50px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" alt="Copyright Minh Quân" border="0" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-1073716132302717207?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/1073716132302717207/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/08/oi-khi-ta-lang-nghe-ta.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/1073716132302717207'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/1073716132302717207'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/08/oi-khi-ta-lang-nghe-ta.html' title='Đôi Khi Ta Lắng Nghe Ta'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SnRkPaft_LI/AAAAAAAAAJY/8h1CwB92Jsw/s72-c/2373875975.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-7586998593917435873</id><published>2009-07-21T21:46:00.003+07:00</published><updated>2009-07-21T21:57:44.569+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='360'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='eng-viet'/><title type='text'>Lý sự từ một cuộc di dân</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Quibbbling from an emigrant&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;From 13-7-2009 Yahoo!360 will be officially closed. The inhabitants in Yahoo!360 community are trying to find one (or more) other social network to build new houses. Until now, that community is divided into five and seven, one chooses this, others prefer that, they all argue in a strident gibber. The arguments and advices are arising like mushroom after rain on forums, around the two main issues:&lt;br /&gt;- What social network should we choose to replace Yahoo!360?&lt;br /&gt;- What would we think about the closing of Yahoo!360?&lt;br /&gt;As for Hai Au, with my high viewpoint, I would like to take advance of this event to make a conclusion about Vietnamese’s nature: Firstly, Vietnamese has the crow psychology and likes to form groups. Secondly, Vietnamese people have the psychology for happy settlement. Thirdly, Vietnamese like to be talkative.&lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;Tình hình là thế này: Từ ngày 13-7-2009, Yahoo!360 sẽ chính thức đóng cửa. Các cư dân trong cộng đồng Yahoo!360 đang tứ tán bốn phương tìm một (hoặc nhiều) mạng xã hội khác để xây nhà mới. Cho đến nay, cái cộng đồng ấy bị chia năm xẻ bảy, người chọn chỗ này, kẻ thích chỗ kia, cãi nhau chí chóe.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Những cuộc tranh luận, những lời tư vấn mọc lên như nấm trên các diễn đàn, trên  báo, xoay quanh 2 nội dung chính:&lt;br /&gt;- Nên chọn mạng xã hội nào để thay thế Yahoo!360?&lt;br /&gt;- Nhìn nhận sự việc Yahoo!360 dẹp tiệm như thế nào?&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Là một kẻ nhiều chuyện, làm sao Hai Ẩu thoát ra khỏi cuộc tranh luận, bình luận nhộn nhịp, đông vui về cuộc tháo chạy tán loạn ấy chứ! Đây là những lời hùng hồn của Hai Ẩu tại một quán cà phê:&lt;br /&gt;Qua vụ việc này, mọi người cứ tha hồ bình loạn, riêng tui, với tầm cao của mình, tui xin nhân sự kiện mà rút ra được những vấn đề về bản chất của người Việt Nam.&lt;br /&gt;(vỗ tay)&lt;/p&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;img src="http://www.mediazone.vn/home/images/stories/sts/2009-so32/b13-4.jpg" border="0" /&gt; &lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;em&gt;Minh họa: Hoàng Tố Diệu&lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="left"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Thứ nhất&lt;/span&gt;: &lt;strong&gt;Người Việt Nam có tâm lý bầy đàn, thích kéo bè kết  cánh&lt;/strong&gt;. Có nhiều mạng rất hay, rất prồ, thế giới người ta rất ưa chuộng, nhưng cộng đồng mạng ở ta chê, không thèm vô, lý do là vì ở đó có ít bạn quá. Ngay cả việc cộng đồng 360!Yahoo từng là cộng đồng blogger đông nhất ở Việt Nam, dù rằng nó không phải là mạng xã hội hay nhất trên thế giới, cũng là vì lý do đó. Chỗ nào đông, dzui thì mới tới, đã đông dzui thì sẽ càng đông dzui hơn!&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="left"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Thứ hai&lt;/span&gt;: &lt;strong&gt;Người Việt Nam có tâm lý thích an cư lạc nghiệp&lt;/strong&gt;. Có nghĩa là sao? Nghĩa là ở đâu thì muốn ở yên đó để được an cư. Khi đã chọn 360!Yahoo rồi thì cho dù có những mạng khác hay hơn cũng làm biếng, hổng muốn qua. Không giống như ở nước ngoài, người ta sẵn sàng từ bỏ cái cũ, tìm ngay đến cái mới nếu nó đáp ứng được nhiều yêu cầu hơn. Đối với 360!Yahoo, dù rằng hơn cả năm nay đã rục rịch có thông tin sẽ giải tỏa nhưng hầu hết các blogger đều lưu luyến với khu đất này, dù rằng nó lắm khi cà rịch cà tang khiến cho họ phải chửi um lên!&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="left"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Thứ ba&lt;/span&gt;: &lt;strong&gt;Người Việt Nam thích nhiều chuyện&lt;/strong&gt;. Nói nôm na là thích làm bà Tám. Cứ coi cái cách các blogger chọn mạng mới của mình là rõ. Có những mạng rất chuyên nghiệp, có chiều sâu, nhưng không dành nhiều chỗ (và tạo sự thuận lợi) để blogger bà Tám với nhau thì họ chẳng mặn mà! Quick comment của 360!Yahoo hay Guest Book của Multiply là những thí dụ. Cứ dạo qua các blog thì rõ, nội dung các entries (blog post) không bao nhiêu, nhưng những lời bà Tám với nhau, kiểu như: Ăn cơm chưa? Vui quá! Buồn quá!... thì nhiều hơn nấm sau mưa!&lt;br /&gt;(vỗ tay, và xin phát biểu ý kiến)&lt;br /&gt;- Anh Hai nói hay quá, đúng quá. Anh Hai đúng là người Việt Nam tiêu biểu!&lt;br /&gt;Hai Ẩu vênh râu: Hay chứ sao không hay! Nhưng tớ tiêu biểu ra sao?&lt;br /&gt;- Tiêu biểu ở chỗ &lt;strong&gt;nhiều chuyện&lt;/strong&gt;, anh Hai nhiều chuyện quá!&lt;br /&gt;Hai Ẩu vớt vát: Ừ, thì tớ nhiều chuyện thiệt đó! Nhưng những điều tớ nói cũng có ích chớ bộ. Nó cũng giúp cho các nhà làm mạng xã hội biết tâm lý người tiêu dùng để làm ra sản phẩm được ưa chuộng hơn chớ bộ! &lt;/p&gt; &lt;p align="right"&gt;&lt;strong&gt;HAI ẨU&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; width: 50px; height: 50px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" alt="Copyright Minh Quân" border="0" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-7586998593917435873?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/7586998593917435873/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/07/ly-su-tu-mot-cuoc-di-dan.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/7586998593917435873'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/7586998593917435873'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/07/ly-su-tu-mot-cuoc-di-dan.html' title='Lý sự từ một cuộc di dân'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s72-c/Q+sign.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-5445121964218650626</id><published>2009-07-15T20:05:00.003+07:00</published><updated>2009-07-15T20:05:00.239+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='360'/><title type='text'>Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất</title><content type='html'>Hôm trước tự nhiên bị nghe câu này. Nghe qua không hiểu nên thấy khó chịu sao á. &lt;img class="emoticon" src="http://emo.huhiho.com/set/onion/87.gif" alt="" title="" height="50" width="50" /&gt;&lt;br /&gt;Vì tính tui hay tò mò nên cái gì không hiểu tui quyết định tìm hiểu cho bằng được. Và cuối cùng tui cũng biết đươc ý nghĩa của nó, coi qua cũng thấy thú vị, hay hay .&lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;"Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất" -(不怕一萬只怕萬一)- hay "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Bất úy nhất vạn, duy úy vạn nhất&lt;/span&gt;" là 1 câu thành ngữ dân gian Trung Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhất vạn (一萬) : là chỉ số 10.000. Người Việt Nam vẫn còn dùng chữ vạn, từ này có ý chỉ số lượng lớn.&lt;br /&gt;Vạn nhất (萬一) : là 1 phần của 10.000 ý chỉ rất nhỏ, có thể tạm dịch theo tiếng Việt là "lỡ", "xui thay", "rủi thay" ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất": "Không sợ thất thoát những cái lớn chỉ sợ không may", nó có nghĩa nôm na là không sợ việc to tát, chỉ sợ việc không may xảy ra bất ngờ. Đây cũng là một lối chơi chữ, luyến láy 2 từ nhất vạn (10.000) và vạn nhất (1/10.000).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu này theo tui nghiên cứu có thể xuất phát từ trong mấy vụ cờ bạc.&lt;img class="emoticon" src="http://emo.huhiho.com/set/onion/118.gif" alt="" title="" height="50" width="50" /&gt; Vì khi chơi bài người Hoa thường có quan niệm tin vào khí vận của người chơi (cái này bạn tui hay nói vậy chứ tui thì không tin). Do đó dù cho bạn có bài sáng cỡ nào chăng nữa mà đang gặp giờ hay vận xui thì cũng thua rách túi, lý do là vì bạn quá tin, quá ỷ lại vào những cây bài đang sáng của mình mà quên là đối phương cũng có khả năng cầm giữ những lá bài sáng hơn, dù khả năng này chì có 1/10.000.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bên cạnh đó cũng có thể hiểu là  chúng ta không sợ đối phương cầm bài tốt &lt;img class="emoticon" src="http://emo.huhiho.com/set/onion/63.gif" alt="" title="" height="50" width="50" /&gt;(vì lúc đó tâm lý của ta là đề phòng và cẩn trọng, cho nên không dại gì đặt ra 1 món tiền lớn hay đi những nước cờ nguy hiểm) mà chỉ sợ rằng ta bị thua trong lúc nắm đến 99% thắng cuộc, tức là mình thua trong tình trạng rất là bất ngờ, thua như vây thường rất là tồi tệ, vì ta có thể bỏ hết  số vốn  rất lớn vào một canh bạc như vậy (với tâm lý chắc thắng của mình).&lt;img class="emoticon" src="http://emo.huhiho.com/set/onion/17.gif" alt="" title="" height="50" width="50" /&gt;&lt;br /&gt;Câu này suy diễn rộng ra thì có thể áp dụng cho mọi lãnh vực chứ không riêng gì cờ bạc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn nào coi phim bộ HongKong nhiều chắc sẽ có nghe qua câu này. Tui đoán là vậy vì tui cũng được nghe qua do một bạn luyện phim bộ thứ dữ nói. &lt;img class="emoticon" src="http://emo.huhiho.com/set/onion/62.gif" alt="" title="" height="50" width="50" /&gt;Coi vậy xem những phim bộ như vầy cũng coi như một cách học hỏi tốt nói chung mấy câu nào của người Hoa cũng đều có những ý nghĩa thâm thuý rất đáng để học. Nhưng dù sao tui cũng không ưa coi phim Tàu vẫn thích coi phim Mỹ hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; width: 50px; height: 50px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" alt="Copyright Minh Quân" border="0" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-5445121964218650626?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/5445121964218650626/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/07/khong-so-nhat-van-chi-so-van-nhat.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/5445121964218650626'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/5445121964218650626'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/07/khong-so-nhat-van-chi-so-van-nhat.html' title='Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s72-c/Q+sign.gif' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-5406732812700654935</id><published>2009-07-12T22:03:00.007+07:00</published><updated>2009-07-12T22:38:15.583+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoa'/><title type='text'>Kim Ngân Hoa</title><content type='html'>&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 268px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/Sln_KnB_OII/AAAAAAAAAHE/WT8xcEQA4WA/s400/hoakimngan.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5357593789475010690" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;Hồi chiều vô tình được cho uống một thứ hoa làm trà có vị ngọt đắng. Nghe quảng cáo là uống vào giúp thanh nhiệt, giải độc ... nói chung là rất tốt. Mình thì thường không quan tâm hoa cỏ nhưng vì cái tên nó nghe khá thú vị với mình nên khi về mình cũng đã thử tìm hiểu về loại thảo mộc này.&lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 309px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SloArfEmwCI/AAAAAAAAAHM/X-dU6dLWyyg/s400/hkimngan.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5357595453785817122" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;Kim Ngân còn có tên gọi là Kim Ngân Hoa, song hoa, nhị bảo, nhân đông. Tên khoa học Lonicera Japonica Thunb thuộc họ cơm cháy (caprifliaceae).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoa buổi sáng có màu trắng bạc, chiều hoặc một hai ngày sau chuyển màu vàng kim. Trên một cây lúc nào cũng có hoa vàng, hoa bạc nên có tên Kim Ngân (vàng bạc).&lt;br /&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 314px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SloA_45pvtI/AAAAAAAAAHU/anRoZRtRxjs/s400/hkimngan2.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5357595804316581586" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;Kim Ngân có mùi thơm ngát. Trời đang nắng, mùi hoa tự nhiên thơm nức lên là sẽ mưa sau 7 - 10 giờ đồng hồ. Hoa nở vào mùa hè, cây mọc hoang ở các vùng núi đá cũng được trồng làm cây hoa leo vì có mùi thơm dễ chịu và màu hoa đẹp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thể &lt;a href="http://www.thaythuoccuaban.com/vithuoc/kimnganhoa.htm"&gt;xem ở đây&lt;/a&gt; một số công dụng của Kim Ngân Hoa.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img class="emoticon" src="http://emo.huhiho.com/set/onion/57.gif" alt="" title="" height="50" width="50" /&gt; Hoa này nói chung cũng đẹp, có điều vị của nó không hoàn toàn ngọt mà có pha chút đắng đắng. Nói chung là hoa giống người hehe ...&lt;br /&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; cursor: pointer; width: 50px; height: 50px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" alt="Copyright Minh Quân" border="0" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-5406732812700654935?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/5406732812700654935/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/07/kim-ngan-hoa.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/5406732812700654935'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/5406732812700654935'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/07/kim-ngan-hoa.html' title='Kim Ngân Hoa'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/Sln_KnB_OII/AAAAAAAAAHE/WT8xcEQA4WA/s72-c/hoakimngan.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-6313315656051955537</id><published>2009-06-30T07:02:00.008+07:00</published><updated>2009-07-22T12:53:22.148+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='360'/><title type='text'>R.I.P Huỳnh Phúc Điền</title><content type='html'>&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 303px;" src="http://i319.photobucket.com/albums/mm474/minhquan_1902/1244463975img.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;Cách đây 4 ngày 26/6 là  sinh nhật tuổi 39 của anh. Và 2h45' sáng nay 30/6 nụ cười này đã ra đi mãi mãi.&lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;****&lt;br /&gt;&lt;h2 class="post-title"&gt;Tôi ơi đừng tuyệt vọng&lt;/h2&gt; &lt;p class="pHead"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table style="border-collapse: separate;" align="right" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" width="40"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img src="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=344795" hyperlink="" onclick="return showImage(this.src)" class="lImage" border="1" width="150" height="200" hspace="0" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;Đạo diễn Huỳnh Phúc Điền đã vĩnh viễn ra đi sáng qua, để lại sự tiếc thương trong lòng bạn bè, đồng nghiệp và người thân.  &lt;p class="pBody"&gt;Ca khúc &lt;em&gt;Tôi ơi đừng tuyệt vọng&lt;/em&gt; của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã được Phúc Điền chép lại từng lời và ghi chú cho bạn bè, gia đình với ước nguyện trong tang lễ của mình mọi người sẽ cùng hát lên.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Tôi phục Phúc Điền ở vai trò đạo diễn bởi anh là một đạo diễn dám nghĩ dám làm, dám mạo hiểm, dám quyết đoán và dám chịu những áp lực căng thẳng giữa thành công và thất bại. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Anh luôn làm những điều mà người trong nghề hay nói là “tự mình làm khó mình”, những yêu cầu của anh luôn vượt giới hạn của cái công nghệ “không chuyên nghiệp” mà ai vốn làm nhiều và có kinh nghiệm đều phải biết “liệu cơm gắp mắm”. Anh rõ ràng là người đầy kinh nghiệm và thừa hiểu mức độ chuyên nghiệp của nền sân khấu âm nhạc VN, bởi vì anh luôn là cái tên thường được chọn đầu tiên và xuất hiện trong hầu hết chương trình ca nhạc lớn của thị trường biểu diễn âm nhạc: Duyên dáng Việt Nam, Làn sóng xanh, các cuộc thi hoa hậu... &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Anh luôn tìm cái mới, cái bất ngờ cho khán giả. Tôi từng đứng trước rạp hát Hòa Bình và nghe những bà bán vé chợ đen rao: “Mua vé đi anh/chị ơi, chương trình do Huỳnh Phúc Điền làm đạo diễn”. Rõ ràng cái tên của anh ảnh hưởng đến phòng vé và là một thương hiệu để chương trình bán vé, điều đó rất ít người làm được. Tôi cảm tưởng anh luôn như một người đi “trên dây” trong những ý tưởng thực hiện một sô diễn. Đối với tôi, anh là người chịu áp lực giỏi và vượt qua được những giây phút khó khăn quá giỏi.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt; &lt;/p&gt;&lt;table class="tLegend" style="border-collapse: separate;" align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" width="40"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img src="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=344806" hyperlink="" border="1" hspace="0" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;Đạo diễn Huỳnh Phúc Điền (phải) nhận giải Mai vàng 2008 ở hạng mục đạo diễn ca nhạc. Chương trình lễ trao giải cũng do chính anh đạo diễn - Ảnh: Gia Tiến&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Chắc cũng vì tính cách trong nghề nghiệp mà khi bệnh, anh cũng là một bệnh nhân đặc biệt đối với các bác sĩ. Thật ra hai năm trước anh đã biết mình bị ung thư gan thời kỳ cuối. Các bác sĩ đã chẩn đoán anh có lẽ chỉ còn sống khoảng... ba tháng. Nhưng anh không chấp nhận điều đó. Anh đã cố gắng chữa trị, cố gắng làm việc, cố gắng vui vẻ với mọi người. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Trong thời gian điều trị bệnh, anh luôn biết cách tạo niềm tin cho mình, cho những người xung quanh. Anh nói đùa nhiều hơn. Anh nói về các dự án tương lai nhiều hơn... Chính những điều đó đã là nguồn năng lượng, nguồn sống cho anh suốt hai năm qua. Và trong khoảng thời gian khó khăn nhất đó, anh vẫn không quên đóng góp cho làng giải trí nhiều sô diễn hấp dẫn mỗi khi có thể.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Ngày 28-5, Huỳnh Phúc Điền đau nặng và phải vào cấp cứu. Bác sĩ thông báo cho gia đình sức khỏe anh rất yếu và cuộc sống của anh đang tính từng ngày. Linh cảm điều chẳng lành, anh đã nói thẳng với bác sĩ rằng anh cần nghe sự thật. Anh nói anh không ngại điều đó, anh nói anh là người cần biết sự thật nhất để có thể có sự sắp xếp cho mình. Và sau đó anh viết di chúc dặn dò gia đình, bạn bè từng chi tiết rất nhỏ, rất rõ ràng trong thời điểm mà anh mất. Anh cần một không khí ấm áp, cần một niềm tin. Tôi đã không kịp có mặt bên cạnh anh ngay khi anh mất. Nhưng tôi sẽ mãi nhớ lời anh: “Điền muốn nghe bạn bè hát bài &lt;em&gt;Tôi ơi đừng tuyệt vọng&lt;/em&gt;”.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Tôi và bạn bè mình không biết trong giây phút thương tiếc đó có cất lên được lời bài hát “tôi ơi đừng tuyệt vọng” không. Nhưng tôi tin là câu hát đó là tính cách, là lối sống của Phúc Điền khi anh sống và làm việc, cả khi mất đi anh cũng cần niềm tin đó dành cho mình, gia đình, bạn bè và những người cùng cảnh ngộ như anh.&lt;/p&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Nguyễn Quang Dũng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;h2 class="post-title"&gt;Vì cuộc đời này quá ngắn&lt;/h2&gt;&lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://www.phanxineblog.com/wp-content/uploads/2009/06/hpdtien.jpg"&gt;&lt;img class="aligncenter size-full wp-image-2663" title="hpdtien" src="http://www.phanxineblog.com/wp-content/uploads/2009/06/hpdtien.jpg" alt="hpdtien" width="350" height="350" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Hồi chiều Klinh báo tin anh Huỳnh Phúc Điền qua đời xong rồi bỏ lớp về phòng…&lt;br /&gt;Tui không nhớ lần cuối gặp anh Điền khi nào. Tui chỉ nhớ những lần đi cafe ở Nguyễn Trung Trực và Apocalypse, anh Điền hay bảo tui với A. hai đứa nhìn hợp nhau ghê dù những người khác đều bảo hai đứa này chẳng có gì giống nhau cả. Tất cả những gì tui nhớ về anh Điền là thế. Một nụ cười sảng khoái. Anh Điền giống cậu của tui, nên lúc nào thấy anh Điền tui cũng thấy vui và gần gũi, dù không có nói chuyện nhiều lần.&lt;br /&gt;Lúc chiều khi Klinh báo tin, thấy buồn. Nhưng phải đến khi ngồi mở web lên nhìn hình của anh thì mới thấy buồn khủng khiếp. Cứ như mới gặp hôm qua đây nay đã biết rằng không bao giờ còn gặp lại.&lt;br /&gt;Cuộc đời này quá ngắn.&lt;br /&gt;Nhiều khi tự hỏi cuộc đời này có gì kỳ lạ mà buộc mình phải bám víu và luyến tiếc?&lt;br /&gt;Có một thời gian tui còn nghĩ rằng, chúng ta có những giấc mơ và chúng ta thức tỉnh để biết rằng mình mơ không chỉ để biết được mình đang mơ, mà thật ra đó là một sự chuẩn bị để khi ta chết đi sẽ không bỡ ngỡ khi thức dậy trong một thế giới khác, một cuộc sống khác, vì đơn giản cuộc đời chỉ là một giấc mơ rất dài. Nhưng mà, phải chăng chúng ta sợ thức giấc sớm - như ta luôn sợ thức dậy khi đang mơ những giấc mơ đẹp?&lt;br /&gt;Vì cuộc đời này quá ngắn, nên bỗng dưng thấy quý báu mọi giây phút mình đang sống hơn.&lt;br /&gt;Tạm biệt anh Điền. Hy vọng rằng khi tỉnh dậy bên thế giới bên kia, anh có một cuộc đời tươi đẹp hơn giấc mơ mà anh vừa trải qua vậy…&lt;/p&gt;&lt;a href="http://www.phanxineblog.com/?p=2662"&gt;PhanXine's Blog&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-6313315656051955537?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/6313315656051955537/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/06/rip-huynh-phuc-ien.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/6313315656051955537'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/6313315656051955537'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/06/rip-huynh-phuc-ien.html' title='R.I.P Huỳnh Phúc Điền'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-361552248748220763</id><published>2009-06-26T09:39:00.018+07:00</published><updated>2009-07-22T13:05:03.841+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Michael Jackson'/><title type='text'>Michael Jackson</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 252px; height: 320px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SkQ5aV6RiXI/AAAAAAAAAGY/gDRkkv9_HkI/s320/003.jpeg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5351465381943937394" border="0" /&gt;Michael Jackson - Ông vua nhạc Pop&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Tuy tôi lớn lên không phải được sống trong những giây phút chói sáng nhất của Michael Jackson. Mà ngược lại tôi biết đến ông đầu tiên qua những thông tin trên báo chí về một con người với những vấn đề đơi tư mang một màu sắc xám xịt. Lúc đó tôi tự hỏi một con người như vậy sao có thể trở thành một ông vua nhạc pop và được nhiều người ngưỡng mộ. Và những điều đó đã không làm ngăn cản tôi mà còn thôi thúc tôi tìm đến với những bước nhảy mầu nhiệm của ông.&lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object height="344" width="425"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/cC1TTz2bMmM&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/cC1TTz2bMmM&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" height="344" width="425"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SkREneJDEjI/AAAAAAAAAGo/zxuRhjPx798/s1600-h/MJT.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Nhớ lại lần đầu tôi nghe Michael đó là một cảm giác khó chịu. Bởi trước đó tôi đã được nuôi dưỡng trong những ca từ nhẹ nhàng,  êm ái và trong trẻo đến thuần khiết của Céline Dion. Nhưng khi tôi càng bước vào âm nhạc của Michael tôi lại dần bị lôi cuốn và rồi đắm mình trong nó bởi những ca từ tuy có vẻ sần sùi ấy nhưng nó lại ẩn chứa trong đó rất nhiều thông điệp cảm xúc mà ta khó lòng tả nỗi.&lt;br /&gt;&lt;img src="http://3.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SkREneJDEjI/AAAAAAAAAGo/zxuRhjPx798/s400/MJT.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5351477702119592498" style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 400px;" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;Michael Jackson đã tạo ra được một dòng nhạc riêng mang đậm phong cách của mình mà ở đó mọi sự sáng tạo của ông đều có những sự đầu tư trau chuốt kĩ càng để đem đến cho khán giả một sự choáng ngợp và đắm mình trong một thứ âm nhạc kì diệu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với những ai luôn mong muốn được nhìn thấy một cái gì đó thật toàn vẹn chắc có lẽ họ sẽ rất tiếc cho Michael bởi những hành động cá nhân không mấy tốt đẹp đã góp phần làm lu mờ đi hình ảnh của một huyền thoại. Nhưng đó lại mới chính là cuộc sống. Không ai hoàn hảo cả dù đó là một vĩ nhân. Nhưng dẫu cho có làm gì thì không ai trong chúng ta có thể phủ nhận được tài năng và sự cống hiến của MJ cho nền âm nhạc thế giới nửa thế kỉ qua. Đó là một con người phi thường.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;object height="344" width="425"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/E4Hcd60VoRM&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1&amp;amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" height="344" width="425"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Tôi còn nhớ trước đây với cái chết bất ngờ của một ngôi sao lừng danh khác là Elvis Presley, Tổng thống Mỹ lúc đó là Jimmy Carter trong một thông điệp của mình tới dân chúng đã nói "With Elvis Presley a part of our country died as well." Và giờ đây có lẽ ông Obama cũng nên làm một việc tương tự để tôn vinh Michael Jackson bởi đó không đơn giản chỉ là một sự mất mát của một quốc gia mà đó còn là sự mất đi của cả thế giới về một tài năng - một huyền thoại của nhạc Pop.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:verdana;"&gt;We will remember you - Today is a world mourning&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 304px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SkQ6h9O1YfI/AAAAAAAAAGg/lyWUWLBpcqw/s400/004.jpeg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5351466612269867506" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;Và rồi chiếc vương miệng này sẽ còn phải đợi rất lâu nữa để tìm người chủ mới có thể chinh phục hàng triệu con tim khán giả.&lt;br /&gt;&lt;img style="margin: 0pt 0pt 10px 10px; float: right; width: 50px; height: 50px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SlNamht-A5I/AAAAAAAAAG0/cMPCdXuvmK4/s400/Q+sign.gif" alt="Copyright Minh Quân" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-361552248748220763?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/361552248748220763/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/06/michael-jackson.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/361552248748220763'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/361552248748220763'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/06/michael-jackson.html' title='Michael Jackson'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_mlMm0Bd96o8/SkQ5aV6RiXI/AAAAAAAAAGY/gDRkkv9_HkI/s72-c/003.jpeg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-6093036691614509366</id><published>2009-06-01T22:39:00.005+07:00</published><updated>2009-06-23T11:29:47.064+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='360'/><title type='text'>1/6</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/7og-b_TT9vY&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/7og-b_TT9vY&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div style="padding-left: 0px; display: none;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="padding-left: 0px; display: none;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Ai bảo chỉ có người lớn mới biết châm biếm vậy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;**** &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Nguồn:&lt;/span&gt;&lt;a href="http://www.aohaiday.com/2009/06/nhat-ky-vang-anh-cua-hoc-sinh-lop-7/"&gt; aohaiday&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;h2&gt;Chào mừng Ngày Quốc Tế Thiếu Nhi&lt;/h2&gt;     &lt;div class="entry"&gt;       &lt;div class="snap_preview"&gt;&lt;p&gt;&lt;img src="http://dotchuoinon.files.wordpress.com/2009/05/childrenday.jpg?w=300&amp;amp;h=199" alt="childrenday" title="childrenday" class="alignleft size-medium wp-image-9153" width="300" height="199" /&gt;&lt;br /&gt;Chào các bạn,&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ngày Quốc tế Thiếu Nhi 1 tháng 6 là ngày lễ hội vui cho các em thiếu nhi, nhưng lại có nguồn gốc không mấy vui. Ngày lễ này có nguồn từ hai cuộc thảm sát thiếu nhi trong thế chiến thứ hai–Lidice, Tiệp Khắc, và Oradour sur Glaine, Pháp. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;a linkindex="74" rel="#someid6" href="http://www.lidice-memorial.cz/history_en.aspx"&gt;&lt;strong&gt;Lidice, Czechoslovakia&lt;/strong&gt;&lt;/a&gt;: 27.5.1942, Reinherd Heydrich, trưởng an ninh của Đức ở Czecholosvalia (Tiệp Khắc) bị ám sát. Để trả thù, rạng sáng 10 tháng 6 năm 1942, lính Đức vào làng Lidice, ngọai ô thủ đô Prague của Tiệp, nhân số 503 người, bắt tất cả đàn ông, đàn bà, trẻ em. Tất cả 197 người đàn ông bị xử bắn tại chổ. Phụ nữ bị đưa vào trại tập trung và nhiều người chết trong trại tập trung. 82 trẻ em bị giết bằng hơi ngạt. Lính Đức đốt làng thành bình địa, Tồng kết sau chiến tranh: 340 người bị giết, trong đó có 82 trẻ em.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Video về đền tưởng niệm các em bị thảm sát tại Lidice&lt;br /&gt;.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="text-align: center; display: block;"&gt;&lt;div style="padding-left: 0px; display: none;" ontop="true"&gt;&lt;/div&gt;&lt;object width="425" height="350"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/QoXtP4sRE7M&amp;amp;rel=1&amp;amp;fs=1&amp;amp;showsearch=0&amp;amp;hd=0"&gt;&lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/QoXtP4sRE7M&amp;amp;rel=1&amp;amp;fs=1&amp;amp;showsearch=0&amp;amp;hd=0" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" wmode="transparent" width="425" height="350"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;a title="" linkindex="76" rel="#someid8" href="http://www.scrapbookpages.com/Oradour-sur-Glane/index.html"&gt;&lt;strong&gt;Oradour sur Glane, Pháp&lt;/strong&gt;&lt;/a&gt;: 2 giờ chiều ngày 10 tháng 6 năm 1944, 4 ngày sau khi quân Đồng minh đổ bộ Normandy, lính Đức bao vây làng Oradour sur Glane ở Pháp, giết hết mọi người giả trẻ lớn bé trong làng, tổng cộng 642 người. Và đốt làng thanh bình địa.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Video của Oradour sur Glane trước và sau ngày thảm sát.&lt;br /&gt;.&lt;br /&gt;&lt;span style="text-align: center; display: block;"&gt;&lt;div style="padding-left: 0px; display: none;" ontop="true"&gt;&lt;/div&gt;&lt;object width="425" height="350"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/GEvlXlCDUAc&amp;amp;rel=1&amp;amp;fs=1&amp;amp;showsearch=0&amp;amp;hd=0"&gt; &lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt; &lt;param name="wmode" value="transparent"&gt; &lt;embed src="http://www.youtube.com/v/GEvlXlCDUAc&amp;amp;rel=1&amp;amp;fs=1&amp;amp;showsearch=0&amp;amp;hd=0" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" wmode="transparent" width="425" height="350"&gt;&lt;/embed&gt; &lt;/object&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Để xác nhận ý chí các bà mẹ và mọi người quan tâm đến trẻ em, tháng giêng năm 1949 Liên đoàn phụ nữ dân chủ thế giới tại Moscow đã nhận ngày 1 tháng 6 làm &lt;a linkindex="78" rel="#someid10" href="http://en.wikipedia.org/wiki/Children%27s_Day"&gt;Ngày Quốc tế Thiếu nhi&lt;/a&gt;.  Ngày nay nhiều quốc gia trên thế giới có lễ hội 1 tháng 6.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;img src="http://dotchuoinon.files.wordpress.com/2009/05/childrenday2.jpg?w=300&amp;amp;h=199" alt="childrenday2" title="childrenday2" class="alignleft size-medium wp-image-9154" width="300" height="199" /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 20 tháng 11 còn là kỷ niệm Liên Hợp Quốc công bố Tuyên Ngôn Quốc Tế về Quyền Thiếu Nhi năm 1949 (&lt;a title="" linkindex="79" rel="#someid11" href="http://en.wikipedia.org/wiki/Declaration_of_the_Rights_of_the_Child"&gt;Declaration of the Rights of a Child&lt;/a&gt;) và &lt;a linkindex="80" rel="#someid12" href="http://en.wikipedia.org/wiki/Convention_on_the_Rights_of_the_Child"&gt;Hiệp Ước Quốc Tế về Quyền Thiếu Nhi &lt;/a&gt;năm 1989 (Convention on the Rights of a Child).  &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Liên Hợp Quốc còn có &lt;a linkindex="81" rel="#someid13" href="http://www.unicef.org/"&gt;UNICEF&lt;/a&gt; (United Nations International Children’s Emergency Fund – Quỹ Quốc Tế Khẩn Cấp cho Thiếu Nhi của LHQ).&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Năm 2000 đại diện rất nhiều quốc gia trên thế giới họp tại trụ sở LHQ ở NY, ký chấp thuận mục tiêu phát triển thiên niên kỷ (&lt;a title="" linkindex="82" rel="#someid14" href="http://www.endpoverty2015.org/"&gt;Millennium Development Goals)&lt;/a&gt;, gồm 8 mục tiêu: 1. Xoá đói, 2. giáo dục phổ thông, 3. bình đẳng giới tính, 4. quyền thiếu nhi, 5. sức khoẻ tâm thần, 6. chống HVI/AIDS, 7. môi trường bền vững, 8. hợp doanh toàn cầu. Sáu mục tiêu đầu trong số này đều liên hệ đến trẻ em.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Sau đây mời các bạn xem vài video vui, nhân ngày thiếu nhi.&lt;br /&gt;.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;Thử thách&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="text-align: center; display: block;"&gt;&lt;div style="padding-left: 0px; display: none;" ontop="true"&gt;&lt;/div&gt;&lt;object width="425" height="350"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/6klS6mZUfm0&amp;amp;rel=1&amp;amp;fs=1&amp;amp;showsearch=0&amp;amp;hd=0"&gt; &lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt; &lt;param name="wmode" value="transparent"&gt; &lt;embed src="http://www.youtube.com/v/6klS6mZUfm0&amp;amp;rel=1&amp;amp;fs=1&amp;amp;showsearch=0&amp;amp;hd=0" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" wmode="transparent" width="425" height="350"&gt;&lt;/embed&gt; &lt;/object&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;.&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;Em bé cười&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="text-align: center; display: block;"&gt;&lt;div style="padding-left: 0px; display: none;" ontop="true"&gt;&lt;/div&gt;&lt;object width="425" height="350"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/kGA7MEPfO-4&amp;amp;rel=1&amp;amp;fs=1&amp;amp;showsearch=0&amp;amp;hd=0"&gt; &lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt; &lt;param name="wmode" value="transparent"&gt; &lt;embed src="http://www.youtube.com/v/kGA7MEPfO-4&amp;amp;rel=1&amp;amp;fs=1&amp;amp;showsearch=0&amp;amp;hd=0" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" wmode="transparent" width="425" height="350"&gt;&lt;/embed&gt; &lt;/object&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;.&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;Bản nhạc “Tootin’ Bathtub Baby cousins”&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="text-align: center; display: block;"&gt;&lt;div style="padding-left: 0px; display: none;" ontop="true"&gt;&lt;/div&gt;&lt;object width="425" height="350"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/zBbMAJgBymA&amp;amp;rel=1&amp;amp;fs=1&amp;amp;showsearch=0&amp;amp;hd=0"&gt; &lt;param name="allowfullscreen" value="true"&gt; &lt;param name="wmode" value="transparent"&gt; &lt;embed src="http://www.youtube.com/v/zBbMAJgBymA&amp;amp;rel=1&amp;amp;fs=1&amp;amp;showsearch=0&amp;amp;hd=0" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" wmode="transparent" width="425" height="350"&gt;&lt;/embed&gt; &lt;/object&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Nguồn&lt;/span&gt;: &lt;a href="http://dotchuoinon.com/2009/05/31/lich-s%E1%BB%AD-ngay-qu%E1%BB%91c-t%E1%BA%BF-thi%E1%BA%BFu-nhi/"&gt;dotchuoinon&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-6093036691614509366?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/6093036691614509366/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/06/16.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/6093036691614509366'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/6093036691614509366'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/06/16.html' title='1/6'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-7333674629932890653</id><published>2009-05-28T20:57:00.008+07:00</published><updated>2011-02-07T00:10:08.457+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='liti'/><title type='text'>Truyền Thuyết Phong Linh</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object height="300" width="300"&gt;  &lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/zVq0zsAh4b" /&gt;&lt;param name="quality" value="high" /&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;&lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/zVq0zsAh4b" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="300"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện diễn ra cách nay đã rất lâu, từ thời còn các kiếm khách và các ca nữ. Tại một ngôi làng nhỏ ở một vùng quê có một chàng trai tên Thiện Toàn, chàng là con trong một gia đình cũng khá giả. Thiện Toàn rất chăm chỉ và siêng năng, anh học rất giỏi và là một người cũng giống như tên gọi của mình Thiện Toàn.&lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;Trong làng có Sương một cô gái xinh đẹp như hoa, thướt tha như lụa, nàng có đôi mắt đen nhánh như hai hòn ngọc trai đen, với đôi gò má xinh xinh như hai trái đào nhỏ, hồng hào, tươi tắn. Một cô gái đẹp nhất trong vùng. Nàng còn được trời phú cho một giọng hát ngọt ngào như mật, quyến rũ như chim sơn ca.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="chuong gio" border="0" src="http://i319.photobucket.com/albums/mm474/minhquan_1902/8451821.jpg" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Ánh Sương và Thiện Toàn là một đôi thanh mai trúc mã từ nhỏ. Hai người có một mối tình tuyệt đẹp mà người đời ai cũng ghen tị. Họ yêu thương nhau thật thấm thiết. Có những ngày họ cùng nhau vui chơi trong vườn hoa thượng uyển ngào ngạt hương hoa, những chú bướm đủ màu sắc như trộn lẫn vào nhau tạo nên một mối tình thần tiên chốn nhân gian.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong ngày sinh nhật lần thứ mười tám của nàng sắp tới, Thiện Toàn muốn tặng nàng một món quà thật đặc biệt và đầy ý nghĩa nào đó. Suy nghĩ mãi nhưng vẫn không tìm ra được… Trong một lần đi dạo trong rừng trúc, những cành trúc va đập vào nhau cùng với tiếng lá xào xạc tạo cho chàng một cảm giác thật êm ái, độc đáo. Chàng chợt nảy ra một ý định và … từ những cành trúc bé nhỏ, cùng với một chút tài hoa của mình chàng đã làm nên một chiếc phong linh (chuông gió) thật xinh xắn và đầy ý nghĩa. Trên chiếc phong linh có treo tấm giấy nhỏ một mặt ghi tên của nàng, một mặt ghi tên của chàng cùng một lời chúc thật dễ thương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi ngày sinh nhật của nàng cũng đến, gia đình nàng tổ chức một buổi tiệc thật lớn để mừng cho con gái. Vào đêm hôm đó, chàng đã lén dẫn nàng ra cánh đồng trống ở sau nhà. Dưới ánh trăng sáng, chàng đã trao cho nàng món quá của mình. Chiếc chuông gió trong tay này rung động theo từng cơn gió nhẹ thổi qua, mang mùi hương của cánh đồng hoa đang chín rộ. Chàng tặng chiếc phong linh cho nàng với ước muốn rằng tình yêu của hai người sẽ mãi trong trẻo, sẽ mãi du dương trầm bổng như tiếng chuông gió. Và chàng cũng muốn mỗi khi nàng nghe thấy tiếng chuông sẽ nhớ đến chàng… Nàng ngồi trong vòng tay thương yêu của chàng, trong tiếng chuông, dưới ánh trăng sáng, hai người yêu nhau nhìn về phía xa chân trời trong hạnh phúc mà có biết ngày sau …&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kinh thành năm ấy tổ chức kỳ thi trạng nguyên, chàng phải từ giã cha mẹ và người yêu mình, hẹn ngày đỗ đạt trở về. Trong cuộc chia ly đầy nước mắt nàng tặng chàng một con hạc giấy, mong chàng đừng thay lòng đổi dạ… nàng vẫn mãi chờ đợi chàng . Chàng từ biệt ra đi, trong không gian vang vọng tiếng chuông gió ngày nào …&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="Chuong gio" border="0" src="http://i319.photobucket.com/albums/mm474/minhquan_1902/1208693039.jpg" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Trong những ngày Thiện Toàn đi thi, một biến cố đã xảy ra tại ngôi làng nhỏ bé này. Vào ngày đại thọ của cha nàng, có quan tri phủ Dương Thường Trực là bạn củ của cha nàng tham dự. Nàng chúc thọ cha mình bằng một bài hát và một điệu vũ tuyết trần. Ai nấy đều tán thưởng, chàng trai nào cũng phải chết mê chết mệt. Nàng đã lọt vào tầm mắt quan tri phủ và ông ta ngỏ lời cầu hôn nàng cho con ông ta là Dương Thường Xuyên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thường Xuyên là một công tử hoà hoa rất đẹp trai nhưng lại có tính xấu hễ thấy cô gái nào đẹp là hắn quyết “cưa” cho bằng được. Và … Ánh Sương cũng không ngoại lệ… trước vẻ hoà hoa của hắn nàng đã ngã gục và quên đi mối tình nồng thắm ngày nào với chàng Thiện Toàn. Nàng lên xe hoa (xe ngựa !!!) để lại sau lưng đầy ấp kỷ niệm …&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về nhà làm dâu qua tháng ngày nàng thấy rõ bộ mắt thú vật của Thường Xuyên, hắn ngày càng dữ dằn hơn, cứ đi chồn lầu xanh đàng điếm say sưa, về nhà lại quát tháo đánh đập nàng. Cuộc đời giờ sống còn hơn chết, không còn những ảo mộng tốt đẹp như nàng đã từng mơ …&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không chịu nổi nữa nàng đã trốn về nhà cha mình. Nhưng Thường Xuyên không buôn tha, hắn sai người đi bắt nàng về. Khi nàng về tới nhà, trở lại căn phòng cũ hôm nào … nàng ứa nước mắt nhìn lại những đồ vật cũ, lại thương cho số phận của mình. Nàng một mình bước đi trên cánh đồng hoa, dưới cơn gió nhẹ và ánh trăng vằng vặc. nàng chợt nhớ đến Thiện Toàn và nàng lại khóc. Nàng khóc vì thương cho một cuộc tình, nàng khóc cho mình vì đã thay lòng đổi dạ …Nàng cứ đi cứ khóc rồi lạc đến rừng trúc khi nào không biết. Nghe tiếng những cành trúc va đập vào nhau, tiếng lá xào xạc rơi đầy trên nền đất, nàng như lặng đi, nghe âm thanh như tiếng chuông gió ngày nào Thiện Toàn đã tặng, vừa du dương và tha thiết, vừa trầm lắng và cảm thông … nghe như tiếng nói chàng ngày nào vẫn đang vang vọng, quan tâm nàng, những cành trúc như thay chàng hỏi rằng vì sao nàng lại khóc … Nước mắt nàng lúc này nhưng càng nhiều hơn càng tha thiết hơn …&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chợt tiếng vó ngựa phá tan không gian , bọn thuộc hạ chồng nàng đã đuổi theo tới nơi… Nàng lại chay chạy chạy mãi, tiếng vó ngựa cứ dồn dập sát theo sau, ngày càng gần hơn… rồi chúng dồn nàng đến bên bờ một vựa thẩm. Chúng mời nàng về nhưng nàng không nghe, chúng cứ dồn lại ngày càng gần nàng hơn … nàng quay lưng lại nhìn xa về phía chân trời, nhìn lên ánh trăng, … nàng ứa những giọt nước mắt cuối cùng, nàng nguyện kiếp sau mình sẽ trả món nợ đối với Thiện Toàn , nàng ước mong sẽ luôn được ở bên chàng … Nàng buôn mình rơi xuống vực thẳm sâu hút, nàng chết đi dưới một thung lũng hoa, miệng vẫn nở một nụ cười tươi thắm … Hồn này bay ra nhập vào chiếc phong linh ngày nào …&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn về chàng Thiện Toàn thì đã đạt được ước nguyện của mình, chàng đã đổ đầu kỳ thi và được phong làm trạng nguyên. Chàng rất vui mừng và háo hức trở về quê nhà xưa gặp lại phụ mẫu và người yêu cũ…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng về đến làng được mọi người chào đón nồng nhiệt, được gặp lại người thân chàng rất vui mừng, nhưng sao vẫn không thấy Ánh Sương ra đón chàng. Chàng tìm khắp mà không gặp được nàng. Khi hay hung tin nàng đã qua đời chàng như không tin được, nghe như một tiếng sét bên tai, chàng chết lặng đi…Ánh Sương đã chết&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ánh Sương đã xa chàng mãi mãi, không, chàng không thể tin được điều này … chàng chạy đi bỏ lại người thân nhìn theo trong nước mắt, chàng chạy đến rừng trúc và một mình ở đó. Chàng ở đó nhớ thương nàng, nhặt lá trúc mà nhớ nàng, nghe tiếng gió vi vu như nàng đang trở lại … Chàng ở đó lẳng lặng trong bảy ngày bảy đêm … Rồi chàng chỉ biết đến lại căn phòng của nàng, nhìn vật nhớ người …Chợt tiếng chuông gió ở đâu vang lên , thật quen thuộc … Chàng tìm khắp và thấy chiếc phong linh ngày nào chàng tặng cho nàng đang được treo trên một cây trúc ở sau nhà nàng … Chàng nhìn ngắm, hình như có bóng hình nàng trong đó, tiếng nhạc du dương như tiếng nàng đang trò chuyện với chàng … Chàng ngồi chỗ đấy, dần chìm vào giấc ngủ … trong mơ chàng đã gặp nàng, ấm lại mối tính thuở ấy … Chàng mất đi …&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hy vọng hai người sẽ có một mối tình đẹp hơn trong kiếp sau …&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;****&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="Chuong gio" border="0" src="http://i319.photobucket.com/albums/mm474/minhquan_1902/1208692984.jpg" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;Nếu được làm một đồ vật, tôi sẽ là chuông gió – âm thầm cất giữ mọi cỗi cằn của thời gian, đợi một cơn gió thoáng qua sẽ cất lên những tiếng reo lạ lùng trong trẻo.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;---- &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Chuông gió &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Sáng tác: Võ Thiện Thanh &lt;br /&gt;Trình bày: Thu Minh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe rất mơ hồ cây lá lặng lờ, có tiếng chim xa mờ ... xa mờ ... &lt;br /&gt;Bóng nắng qua thềm, cánh bướm im lìm, nghe tiếng chuông thoang thoảng ... thoang thoảng ... &lt;br /&gt;Lời chuông như đưa tôi đến miền rất lạ, miền cổ tích dịu kỳ &lt;br /&gt;Lời chuông như đưa tôi đến miền đất thanh bình, miền cổ tích thần tiên ... thần tiên ....  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ĐK: &lt;br /&gt;Chuông ngân lên, cỏ cây rung lên.  &lt;br /&gt;Làn gió ban mai tung bay lá khô. &lt;br /&gt;Rồi chuông rung lên một ngày mới đến &lt;br /&gt;Ngày mới cho tôi tìm lại con đường. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi chuông rung lên, rồi người cũng đến. &lt;br /&gt;Người tình cổ tích đến mang hạnh phúc cho tôi &lt;br /&gt;Và mỗi sáng chỉ mình tôi thôi  &lt;br /&gt;Ngồi nghe tiếng chuông gió reo bên thềm ru hồn tôi.&amp;nbsp;                  &lt;span class="fullpost"&gt;&lt;span style="font-family: lucida grande;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-7333674629932890653?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/7333674629932890653/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/05/truyen-thuyet-phong-linh.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/7333674629932890653'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/7333674629932890653'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/05/truyen-thuyet-phong-linh.html' title='Truyền Thuyết Phong Linh'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-4979416795215804026</id><published>2009-05-21T23:19:00.007+07:00</published><updated>2009-06-23T11:42:48.699+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='liti'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='biếtyêu'/><title type='text'>Tình yêu không vị kỷ</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;em&gt;Một cô bé trông lam lũ , đứng tần ngần trước cửa một trường học Chủ nhật của Nhà Thờ. Cô bé muốn được vào học mà không có đủ tiền. Vị Mục sư nhìn thấy thương cảm cầm tay em bước vào và nói với Thày giáo hãy cho em được học như các Trẻ em khác. &lt;/em&gt;&lt;/p&gt; &lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;Khoảng hơn năm sau, một lần đi thăm làng Xứ nghèo, Mục sư bước vào căn nhà tồi tàn, nhìn thấy cô bé đó đang nằm hấp hối trên giường bệnh vì bệnh ung thư máu. Hai tháng sau đó cô bé qua đời. Người bố mang đến cho Mục sư một cái ví đã sờn rách, trong đó có 57 xu và một tờ giấy nhỏ với nét chữ trẻ thơ : “ &lt;span style="color: rgb(0, 0, 255);"&gt;Xin gửi đến Cha số tiền tiết kiệm của con góp mở trường cho lớn hơn, để nhiều trẻ em có thể đến trường học Chủ nhật &lt;/span&gt;”. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;img style="width: 130px; height: 206px;" alt="" src="http://files.chungta.com/Image.ashx/image=pjpeg/87939797ae004a508aa88da471797539-1931059179.jpg/1931059179.jpg" align="right" border="0" hspace="5" /&gt; Vị Mục sư đọc mảnh giấy, ông đã khóc. Ông luôn mang theo người mảnh giấy và chiếc ví cũ, và nhiều lần kể cho những con chiên đến nhà thờ câu chuyện về tình cảm cao cả của cô bé nhỏ tuổi. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cứ như thế đã lâu, một Nhà báo biết được câu chuyện này và đăng nó lên báo. Một người kinh doanh bất động sản đọc được, cảm động và quyết định “bán” cho nhà thờ một lô đất trị giá hàng nghìn dollar, nhưng ông chỉ lấy số tiền là 57 xu. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Không chỉ thế, tiền quyên góp được gửi tới từ khắp các nơi. Trong 5 năm, số tiền được gửi đến đã tăng lên đến 250.000 dollar- một số tiền khổng lồ vào thời đó. Tình yêu không vị kỉ của cô bé dành cho mọi người đã được đền đáp. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Khi đến thăm một căn phòng của trường học Chủ nhật, mọi người có thể nhìn thấy bức ảnh đáng yêu của cô bé nhỏ tuổi – cô bé mà 57 xu của cô đã làm nên một lịch sử đáng nhớ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cạnh đó là chân dung của vị mục sư tốt bụng : Tiến sĩ Russel.H.Conwell, tác giả cuốn sách “ &lt;em&gt;Những Cánh đồng Kim cương &lt;/em&gt;“ &lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;b&gt;Nguyễn Tất Thịnh&lt;/b&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;p align="center"&gt;  &lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="overflow: visible; display: block; position: relative; width: 0px; height: 0px; left: 0px; top: 0px; z-index: 65535; opacity: 0.5;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="display: none;" ontop="true"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="padding-left: 0px; display: none;" ontop="true"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed pluginspage="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer" src="http://files.chungta.com/File.ashx/application=x-shockwave-flash/4234bf54641740e7ad4ca6b05959f34d-37%20xu.swf/37%20xu.swf" type="null" wmode="opaque" play="false" quality="high" loop="false" contenteditable="false" width="400" height="332"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;p&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-4979416795215804026?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/4979416795215804026/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/05/tinh-yeu-khong-vi-ky.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/4979416795215804026'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/4979416795215804026'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/05/tinh-yeu-khong-vi-ky.html' title='Tình yêu không vị kỷ'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-1023326417025854795</id><published>2009-05-15T21:08:00.007+07:00</published><updated>2011-04-04T16:17:31.911+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><title type='text'>Dằm trong tim</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="390" src="http://www.youtube.com/embed/6N0wtZCyPzY" title="YouTube video player" width="480"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;Cuộc sống hiện tại của chúng ta rất náo nhiệt và hiện đại, để làm ra những yếu tố đó thì con người cũng thật sự tất bật , phải chạy theo nhịp sống nhộn nhịp đầy đua chen và những lo toan về gia đình không khó tránh khỏi những cảm xúc vui, buồn, đau khổ, tuyệt vọng hay vui sướng tột đỉnh.Ngay trong lúc đó thì sao, lúc cảm giác đang ngự trị hoặc là bạn có người để tâm sự cùng chia sẻ hay bạn chỉ có 1 mình , bạn biết làm sao với cuộc sống biết bao điều đang đến và như thế chỉ có âm nhạc sẽ đưa chúng ta đến những cảm giác thật tuyệt vời nhất, nó phù hợp với mọi tâm trạng cuả con người khi cần đến. Nó giống như màu sắc của cuộc sống, thêm vào 1 chút thì bức tranh nó sẽ đẹp và sinh động hơn rất nhiều. Đó là những điều mở đầu mà mình muốn nói với các bạn về sự cảm nhận âm nhạc của mình.&lt;/div&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;Đối với mình thì chẳng có ca khúc nào không hay cả bởi vì 1 ca khúc hay hay không là do người trình bày có cảm xúc hay không? Và người cảm nhận nó thế nào? Tùy vào trường hợp và tâm trạng của mọi người khi nghe 1 bài hát vui, hay buồn thì cảm xúc mình sẽ theo cái đó.Mình thì thấy mỗi ca khúc đều hay và có ý nghĩa riêng của nó mang đến người nghe những cảm nhận khác nhau và điều mới lạ lý thú. Mỗi ca khúc như 1 quả trứng gà, khi chỉ mới ăn thì sẽ không có gì lạ nhưng khi bạn thật sự muốn cảm thụ nó thì bạn sẽ biết được lòng trứng gà rất ngon và bổ ích, ca khúc cũng vậy , khi chỉ mới nghe thì chẳng có gì cả nhưng khi đã hiểu và phù hợp với tâm trạng thì nó giống như 1 chiếc chìa khóa mở trái tim của bạn vậy. Có rất nhiều ca khúc hay nhưng trong đó mình rất thích ca khúc “Dằm trong tim” của nhạc sĩ Thu Hà do Lương Bích Hữu trình bày với lý do như hồi nãy giờ mình đã nói là mình cảm thấy thật tuyệt vời vì nó rất phù hợp tâm trạng hiện có của mình.&lt;br /&gt;Lời ca khúc thật hay và chứa nhiều cảm xúc giống như mình bây giờ. Và không chần chờ mình xin nói 1 chút cảm nhận về ca khúc này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn có khi nào bị dằm đâm vào tay không? Đó là 1 miếng xước nhỏ của gỗ và do không cẩn thận bạn đã bị đâm, nó rất nhỏ và nằm trong lớp da của bạn, vì thế mà bạn khó thấy để có thể lấy nó ra, vì vậy mà mỗi khi hoạt động mạnh trúng vào đó và cảm giác rất nhức, khó mà diễn tả . Bạn biết không? bị dằm vào tay thì tuy không nghiêm trọng nhưng nó nhức rất khó chịu mà tựa ca khúc lại là “Dằm trong tim” thì bạn có cảm nghĩ gì? Nó lại lớn gấp nhiều lần dằm trong tim, thì nó càng đau đớn hơn biết bao nhiêu?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bị như thế chắc chắn là bạn phải mất mạng thôi chứ không thể sống nổi đâu? Khi nói đến đây mình cảm thấy nhạc sĩ rất hiểu tâm trạng bị dằm trong tim là thế nào? Nên mới mạnh dạn đem những cảm xúc thật tinh tế đó vào ca khúc này. Dằm trong tim, 3 từ ngữ đó thật là đầy tâm trạng của 1 người con gái đang yêu, dằm lại ở ngay chính trong trái tim, nó đau nhức mà bạn không thể nào lấy ra được cứ phải chịu đựng cho cơn đau qua khỏi. Trái tim 1 người con gái thật nhỏ bé nhưng nó đầy cảm xúc, bạn đừng bao giờ làm tổn thương vì nó sẽ rất lâu khỏi. Bạn biết không ? tâm trạng của mình hiện giờ cũng như dằm trong tim đấy, nó cứ nhức nhối hàng ngày, muốn quên nhưng không thể nào quên, muốn quên thì nó lại càng thêm nhớ da diết.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;img alt="Dam trong tim" border="0" src="http://i319.photobucket.com/albums/mm474/minhquan_1902/broken_heart.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;Tình yêu thật là khó hiểu nó đến khi nào cũng không hay, khi mình hay thì đã không kịp chế ngự rồi. Mình có 1 dịp đi cắm trại ở trường với lớp , thật tình cờ mình gặp 1 anh chàng cao ráo , thật dễ thương cho bạn mình mượn xe để thi honda chậm, sau đó thì mình và anh có dịp karaoke cùng nhau bài “Những mùa dấu yêu” anh hát hay, và 2 người hát thật hợp nhau, mình cũng để ý anh nhiều. Sau đó cả trường cùng ngồi xung quanh giao lưu và thầy giới thiệu anh tên Nghiệp, du học từ California về, mình khâm phục lắm, rồi chơi phạt trúng ai sẽ phải hát 1 bài, tới mình thì mình hát và anh giơ tay như người hâm mộ lúc đó khuôn mặt anh làm trái tim mình rất vui.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó thì mình lo vừa đi làm vừa đi học nên cũng không nghĩ gì cả nhưng thời gian đi học vào trường thì lại gặp anh đôi lần, và lúc đó mình nghĩ anh cũng chẳng còn nhớ gì mình nên không quan tâm nhưng khi đến khi tình cờ mình đứng trước trường chờ mưa tạnh thì gặp anh và anh nói “ chờ ai vậy” và bỏ đi , làm mình nhớ và dường như biết anh nhớ mình và mình thích anh. Sau đó anh đôi khi vào lớp sửa máy vi tính, mình muốn hỏi anh làm quen nhưng ngại là con gái, và như thế mình hỏi nhiều người và đến khi can đảm hỏi thầy thì mới biết số di động của anh. Có được số điện thoại , mình nhắn tin cho anh vài lần và anh có nhắn lại, 1 lần anh đã gọi lại, mình nói chuyện với anh mà cảm giác vui lắm, biết anh chưa có bạn gái mình thêm vui, nhưng khi biết anh cố tình lãng tránh mình đã nhắn tin nói thật với anh về tình cảm của mình và anh nhắn lại giải thích vì sự hiểu lầm và xin lỗi vì làm mình buồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình nói với anh là mình sẽ không nhắn và nhá máy anh nữa nhưng tình cảm con gái mà nói được nhưng nỗi nhớ cứ không cho phép mình làm đúng như thế, mình gọi và nói chuyện với anh mấy lần rất vui nhưng mình biết anh sẽ cho mình phiền phức mặc dù khi nói chuyện rất vui vẻ, anh nói “máy hết tiền nhưng chắc là không nạp nữa” là mình biết anh cố tình lảng tránh, vì từ đó tới giờ chỉ toàn mình chủ động gọi cho anh, mình biết là anh không thích rồi, thế là mình đã gọi 1 cuộc để nói với anh là không gọi làm phiền anh nữa, thế là đã kết thúc, mình là người chủ động bắt đầu và cũng chính mình chủ động kết thúc. Mình nhiều khi tự ti vì mình không xứng với anh về gia canh, ngoại hình hay học vấn, mình chỉ đập vào anh có giọng hát mà thôi nên đôi khi mình muốn quên nhưng quên thì lại nhớ. Mình mong có 1 dịp thể hiện phần tốt đó trong 1 dịp lễ để anh có thể có 1 chút đối với mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tâm sự của mình được chia sẻ với 1 người bạn thân nhưng làm sao có thể vơi, ngày nào mình cũng nhớ học hành thì chẳng có tâm trí , mình đau lắm muốn quên đi nhưng không thể quên. Và thật tình cờ mình nghe 1 ca khúc “Dằm trong tim” do Lương Bích Hữu trình bày, lúc đó tâm trạng buồn lắm, nghe những lời ca khúc mình cảm thấy thật sâu sắc và cứ nghe mãi.Thật sự mình kết ca khúc này lắm vì tâm trạng giống như vậy, lời ca khúc “nỗi nhớ như dằm trong tim” , đúng như thế nỗi nhớ đó thật không thể tả nỗi , nó cứ nhức nhối như mình bị mất dằm nhưng không phải ở đâu mà ngay chính trong trái tim, làm sao có thể gỡ nổi miếng dằm này chứ, nó cứ làm mình đau mà không thể chữa chỉ có thể cho nó lành theo năm tháng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;“Bao ngày qua dù tình yêu đã xa&lt;br /&gt;Đêm từng đêm nỗi nhớ chẳng phai nhòa&lt;br /&gt;Bao ngày qua từng lời anh nói yêu vẫn còn đây&lt;br /&gt;Thật lòng không thể quên” &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nỗi nhớ mà dù đã cố quên nhưng đêm đến thì nó cứ tăng dần , vẫn mãi cố nhớ những lời anh nói thật đẹp và vui biết bao, thật không thể nào quên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;“Khi tình yêu đến em không nhận ra&lt;br /&gt;Để ngày hôm nay nỗi nhớ như dằm trong tim” &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình yêu thật là ngộ nghĩnh nó muốn đến khi nào mà ta không thể biết, đến khi nhận ra thì đã  “nỗi nhớ như dằm trong tim”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;“Vì một tình yêu không thể nói&lt;br /&gt;Vì một hình dung không thể quên&lt;br /&gt;Vì dằm trong tim em cứ khẽ nhói đau khi đợi chờ&lt;br /&gt;Chờ một ngày anh sẽ lại đến&lt;br /&gt;Và em sẽ không để lần nữa mất anh vì không biết yêu anh &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Quá dại khờ&lt;/i&gt;”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một bóng hình mà ta không thể quên và làm sao có thể nói hết tình yêu trong trái tim khi mình chẳng có gì là xứng với anh chẳng tự tin mà bước tới để rồi nỗi nhớ cứ mãi trong trái tim làm ta nhức nhối và đau đớn hơn hết bởi lý lẽ trái tim đã biết rõ “ không biết yêu anh quá dại khờ “.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình thật cảm ơn nhạc sĩ và ca sĩ đã cho mình 1 ca khúc hay và đúng với tâm trạng mình như thế! Một ca khúc với tựa đề lấy từ 1 nỗi đau nhỏ ở ngoài, để trong tưởng tượng và tìm cảm giác như thật và đưa vào thành những giai điệu tuyệt đẹp bộc lộ 1 trái tim bé nhỏ của 1 người con gái khi yêu thật mãnh liệt , tha thiết qua cảm xúc chân thật là nỗi nhớ như dằm trong tim.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tâm trạng và âm nhạc khi đan xen vào nhau nó đã trở thành 1 cái gì đó ươm trồi nảy lộc, cùng nhau hòa quyện để tìm cho mình 1 cảm giác như chỉ là 1 để tự xoa dịu nỗi đau hay dâng cao niềm vui, niềm cảm xúc bất tận. Âm nhạc thật là 1 chất men cay của rượu, nó làm cho mọi người khi cảm nhận dường như thêm nhiều cảm xúc và con người lại có nhiều tình cảm hơn , sống với nhau chan hòa và ấm áp tình người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;Trong lúc tìm kiếm để giải quyết một số rắc rồi của mình bỗng vô tình xem lại cái flash này. Tuy lúc này ko có tâm trạng giống hoàn toàn như bài hát nhưng vẫn có một vài cái gì đó thấp thoáng. Chẳng hiểu sao nữa.&lt;br /&gt;À mà thú vị với cái flash này, nhạc việt, ca sĩ Hoa, phụ đề tiếng Anh. Một cái clip hợp chủng quốc.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-1023326417025854795?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/1023326417025854795/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/05/dam-trong-tim.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/1023326417025854795'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/1023326417025854795'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/05/dam-trong-tim.html' title='Dằm trong tim'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/6N0wtZCyPzY/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-7183009841337399109</id><published>2009-05-04T17:55:00.003+07:00</published><updated>2009-05-07T17:41:47.106+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='liti'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='feel'/><title type='text'>Hoa nắng</title><content type='html'>&lt;a href="http://www.viahe.org/2009/04/hoa-nang/"&gt;http://www.viahe.org/2009/04/hoa-nang/&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc sống của trẻ em khiếm thị trong trường Nguyễn Đình Chiểu. Bộ ảnh được thực hiện vào tháng 4, nhân kỉ niệm ngày người tàn tật Việt Nam. Xin coi đây làm một món quà nhỏ gửi tặng các bạn nhỏ của trường.&lt;p&gt;Hà Nội, 4/2009.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;P.S: (Cám ơn em Bộ đã thực hiện giúp chúng tôi nhiều đoạn ghi âm thú vị)&lt;/p&gt;&lt;div class="clear"&gt;&lt;/div&gt;Photographers: &lt;a href="http://www.viahe.org/author/fridaycafe/" title="Posts by Đặng Quang Hiếu"&gt;Đặng Quang Hiếu&lt;/a&gt; and &lt;a href="http://www.viahe.org/author/choet/" title="Posts by Trần Mạnh Hoàng"&gt;Trần Mạnh Hoàng&lt;/a&gt;&lt;a href="http://www.viahe.org/tag/multimedia/" rel="tag"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="postmetadata alt"&gt;&lt;small&gt;  &lt;br /&gt; &lt;/small&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-7183009841337399109?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/7183009841337399109/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/05/hoa-nang.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/7183009841337399109'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/7183009841337399109'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/05/hoa-nang.html' title='Hoa nắng'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-8716657248373117441</id><published>2009-05-03T17:44:00.005+07:00</published><updated>2009-06-23T11:51:12.151+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='politics'/><title type='text'>"Nhất châu Á"</title><content type='html'>Cuối cùng, chúng ta cũng có một cái gì đó được thiên hạ &lt;img class="emoticon" src="http://emo.huhiho.com/set/onion/23.gif" alt="" title="" width="50" height="50" /&gt;(cụ thể là Tổ chức tư vấn về rủi ro chính trị và kinh tế - PERC*) đánh giá là nhất châu Á! Và đó là... cái sự "khó tính và gây trở ngại" của đội ngũ công chức (Tuổi trẻ chủ nhật số 13-2004, ngày 4/4/2004, tr. 9).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là một sự nổi tiếng ngang ngửa với tai tiếng, một "giải thưởng Mâm xôi vàng" cho các công chức Việt Nam.&lt;img class="emoticon" src="http://emo.huhiho.com/set/onion/16.gif" alt="" title="" width="50" height="50" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;Về nguyên tắc, chúng ta có thể phản bác "giải thưởng" này và kiên quyết không chịu nghe ý kiến của PERC. Tuy nhiên, chúng ta không nghe thì thiên hạ (mà đặc biệt là các nhà đầu tư) vẫn cứ nghe. Và nhiều nhà đầu tư đang rút các dự án của họ ra khỏi nước ta. Vậy thì, thay vì tìm cách che giấu sự nổi tiếng của mình, chúng ta có thể làm một việc có ích hơn là tìm hiểu xem tại sao đội ngũ công chức của chúng ta lại nổi tiếng đến như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước hết, sở dĩ đội ngũ này có thể "khó tính và gây trở ngại" vì họ rất ít phụ thuộc vào dân. Từ chuyện tuyển chọn, cất nhắc, đề bạt đến những chuyện khác như tăng lương, khen thưởng, huân chương, huy chương v.v... và v.v... tất cả đều nằm ngoài sự ảnh hưởng trực tiếp của những người dân. Thực ra, người dân chỉ có mỗi một cách tác động là khiếu nại, tố cáo. Tuy nhiên, hệ thống giải quyết khiếu nại, tố cáo mà chúng ta đang có vận hành hiệu năng thế nào là điều không nói ra thì ai cũng biết. Trong lúc đó, các thiết chế đại diện cho dân để giám sát đội ngũ công chức (Quốc hội, Hội đồng Nhân dân các cấp) đều không hoạt động thường xuyên. Các vị đại biểu dân cử thiếu quá nhiều thứ để làm tốt chức năng giám sát. Họ thiếu từ thời gian, kỹ năng, động lực đến thủ tục, công cụ và đội ngũ chuyên gia giúp việc. Cuối cùng, đội ngũ công chức đang chủ yếu chỉ phụ thuộc vào cấp trên. Và thực tế là họ sẽ làm mọi việc để vừa lòng các thượng cấp của mình. Người dân sẽ khó lòng có được gì nhiều trong một sự tận tụy dội lên trời như vậy. Những phân tích nói trên cho thấy xác lập sự phụ thuộc vào dân và nâng cao năng lực giám sát của các cơ quan dân cử sẽ là lời giải cho bài toán ở đây.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img style="width: 400px; height: 271px;" alt="" src="http://files.chungta.com/Image.ashx/image=pjpeg/651742be297141d3abc670fda0e64e11-corruption-a-paralyzing-pest.jpg/corruption-a-paralyzing-pest.jpg" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Hai là, công chức ở ta thường ít thạo việc. Điều này xảy ra có phần do sự lẫn lộn về khái niệm giữa công chức hành chính và quan chức chính trị. Nhiều công chức thường tranh luận rất say sưa vào các vấn đề thuộc thẩm quyền của các chính khách. Nhưng khi một chính sách được phê chuẩn hoặc một quyết định được đưa ra, họ hoàn toàn lúng túng không biết phải triển khai những thứ đó vào trong cuộc sống như thế nào. Do không thạo việc, những công chức như vậy thường không giải quyết được một vấn đề gì nhanh chóng cho dân. Phải chăng chúng ta cần phân biệt rõ giữa quan chức hành chính với quan chức chính trị. Các quan chức hành chính phải được lựa chọn khác với các quan chức chính trị. Họ phải được lựa chọn thông qua thi tuyển công khai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba là, đạo đức công vụ khó được áp đặt và đề cao. Cuối cùng, đạo đức là không thể thiếu để một công chức có thể xả thân vì dân, vì nước. Rất tiếc, trong cơ chế thị trường điều này đang được nói đến ngày càng ít hơn. Tuy nhiên, tri thức chỉ thắp sáng được khối óc, đạo đức mới thắp sáng được con tim. Và không khai sáng được con tim, chúg ta chỉ có được các thư lại, chứ không có được các công bộc của nhân dân. Điều cần nói ở đây là: đạo đức không áp đặt được bằng thuyết lý, nhưng có thể khơi dậy được bằng tấm gương.Cuối cùng, với những cải cách hành chính đang được triển khai ngày càng quyết liệt hơn, chúng ta có quyền hy vọng rằng sắp tới tổ chức PERC sẽ không còn cơ hội để tặng "mâm xôi vàng" cho các công chức của nước ta.&lt;p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="right"&gt;&lt;em&gt;TS Nguyễn Sĩ Dũng&lt;br /&gt;Tháng 5/2004&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: left;"&gt;&lt;em&gt;*PERC (Political and Economic Risk Consultancy)&lt;/em&gt; - Tổ chức Tư vấn Rủi ro Kinh tế Chính trị hàng năm phỏng vấn hơn 1500 nhân vật lãnh đạo (executives) các doanh nghiệp nước ngoài ở các nền kinh tế châu Á (có tham khảo thêm 2 quốc gia so sánh là Australia và Mỹ) để nghe đánh giá của họ về các chỉ số như việc bảo vệ sở hữu trí tuệ và nạn tham nhũng. Các nền kinh tế được xếp hạng từ thang điểm 0 (ít tham nhũng nhất) đến 10 (tồi nhất), mức từ "4-7" gọi là tham nhũng vừa phải, "trên 7" gọi là mức tham nhũng nghiêm trọng. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Sau đây là chỉ số tham nhũng đã được công bố: &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;strong&gt;Tham nhũng tại châu Á &lt;em&gt;(công bố 2005)&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;1: Singapore, 0.65&lt;br /&gt;2: Japan, 3.46&lt;br /&gt;3: Hong Kong, 3.50&lt;br /&gt;4: Taiwan, 6.15&lt;br /&gt;5: South Korea, 6.50&lt;br /&gt;6: Malaysia, 6.80&lt;br /&gt;7: Thailand, 7.20&lt;br /&gt;8: China, 7.68&lt;br /&gt;9: India, 8.63&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;10: Vietnam 8.65&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;11: Philippines, 8.80&lt;br /&gt;12: Indonesia, 9.10 &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:85%;"  &gt;&lt;strong&gt;Tham nhũng tại châu Á &lt;em&gt;(công bố 2007)&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;1: Singapore, 1.20&lt;br /&gt;2: Hong Kong, 1.87&lt;br /&gt;3: Japan, 2.10&lt;br /&gt;4: Macau, 5.11&lt;br /&gt;5: Taiwan, 6.23&lt;br /&gt;6: Malaysia, 6.25&lt;br /&gt;7: China, 6.29&lt;br /&gt;8: South Korea, 6.3&lt;br /&gt;9: India, 6.67&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;10: Vietnam 7.54&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;11: Indonesia, 8.03&lt;br /&gt;12: Thailand, 8.03&lt;br /&gt;13: Philippines, 9.40&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:85%;"  &gt;&lt;strong&gt;Tham nhũng tại châu Á (&lt;em&gt;công bố 2008)&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:85%;"  &gt;1: Hong Kong 1.45&lt;br /&gt;2: Singapore 1.92&lt;br /&gt;3: Japan, 3.50&lt;br /&gt;4: South Korea, 4.62&lt;br /&gt;5: Taiwan, 4.93&lt;br /&gt;6: Philippines 6.10&lt;br /&gt;7: Malaysia 6.47&lt;br /&gt;8: India, 6.50&lt;br /&gt;9: Thailand, 7.00&lt;br /&gt;10: China, 7.25&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;11: Vietnam, 8.10&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;12: Indonesia, 8.26&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:85%;"  &gt;&lt;strong&gt;Tham nhũng tại châu Á &lt;em&gt;(công bố 2009)&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:85%;"  &gt;1: Singapore 1.07&lt;br /&gt;2: Hong Kong 1.89&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:85%;"  &gt;3: Japan, 3.99&lt;br /&gt;4: South Korea, 4.64&lt;br /&gt;5: Macau, 5.84&lt;br /&gt;6: China, 6.16&lt;br /&gt;7: Taiwan, 6.47&lt;br /&gt;8: Malaysia, 6.70&lt;br /&gt;9: Philippines, 7.0&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 51, 0);"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;10: Vietnam 7.11 &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;11: India, 7.21&lt;br /&gt;12: Cambodia, 7.25&lt;br /&gt;13: Thailand, 7.63&lt;br /&gt;14: Indonesia, 8.32&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style=";font-family:Arial;font-size:85%;"  &gt;Quá xuất sắc. Hổng trụ hạng nổi thì xuống hạng chớ mấy pác VN kiên quyết không lên hạng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đáng hoan nghênh! &lt;img class="emoticon" src="http://emo.huhiho.com/set/onion/117.gif" alt="" title="" width="50" height="50" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-8716657248373117441?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/8716657248373117441/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/05/nhat-chau.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/8716657248373117441'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/8716657248373117441'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/05/nhat-chau.html' title='&quot;Nhất châu Á&quot;'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-5124857990689727864</id><published>2009-04-30T08:35:00.008+07:00</published><updated>2009-06-23T11:51:44.872+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Tình ca người mất trí</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;table bgcolor="#000000" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;embed quality="high" pluginspage="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer" type="application/x-shockwave-flash" bgcolor="#000" src="http://www.esnips.com//escentral/images/widgets/flash/esnips_player.swf" flashvars="theTheme=blue&amp;amp;autoPlay=no&amp;amp;theFile=http://www.esnips.com//nsdoc/c3a5623c-6942-433b-8d68-b74e30eef9a4&amp;amp;theName=Khanh Ly - Tinh Ca Nguoi Mat Tri&amp;amp;thePlayerURL=http://www.esnips.com//escentral/images/widgets/flash/mp3WidgetPlayer.swf" width="328" height="94"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;div style="padding-left: 0px; display: none;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày hôm nay có nhiều người vui và cũng ko ít người buồn. Điều đó tuỳ vào thế đứng của họ trong cuộc chiến cách đây 34 năm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui ko có ý định phân định xem ai đúng ai sai trong 2 phía vui buồn của ngày này. Bởi tui còn quá nhỏ và lại là một người ngoại đạo với cuộc chiến đó. Khi tui sinh ra thì cuộc chiến đã kết thúc từ lâu rồi. Và đó là một diễm phúc của tui, của cả thế hệ của tui. Tui thầm cảm ơn những ai đã làm gì để cho tui có đc ngày sinh ra thật bình yên như vậy.&lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;Tui hông thích chiến tranh. Vì khi đó tui hông có dịp đc đi chơi với bạn bè, đc la cà phố xá, đc tụ tập trong KFC ngồi tám từ sáng tới chiều hay cùng bạn đi ăn kem rùi kéo nhau qua Q.5 ăn chè. Tui sẽ ko có đc những ngày chết dí trong quán café quen thuộc để nhìn ngắm mọi người qua lại. Tui sẽ ko đc tận hưởng những phút giây vui vẻ, thảnh thơi bên người thân yêu nhất của mình. Và nhất là tui sẽ không đc YÊU và có người yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù có là gì mọi người phải thấy rằng ngày hôm nay là một ngày đặc biệt. Dẫu nó có đem đến cho bạn và gia đình niềm vui hay nỗi buồn. Thì cũng nên nhớ rằng, nó đánh dấu cho một chuỗi ngày bạn và gia đình sẽ ko còn bị mất người thân, bạn bè, những người bạn yêu thương chỉ vì chiến tranh. Dẫu cho cuộc chiến đó có là chính nghĩa hay phi nghĩa đi nữa thì cũng ko ai đáng phải chết như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy trân trọng và thương yêu để cảm nhận cuộc sống này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;P/S: Tui thích entry "&lt;a href="http://ngngtu.blogspot.com/2009/04/khong-choi-sung.html"&gt;Không chơi súng&lt;/a&gt;" này của chị Tư. Nó là tiếng nói đại diện cho tui và thế hệ của bọn tui ngày hôm nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và tui cũng thích bài hát này của Trịnh. Nó là lời than thở của một thế hệ trước tui về cuộc chiến. Mà cả tui lẫn chị Tư ko ai đã trải qua và cảm nhận đc nó rõ ràng nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Tình ca người mất trí&lt;/span&gt; - Sáng tác: Trịnh Công Sơn&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.trinh-cong-son.com/images/cdkl_dv2.jpg" alt="Khanh Ly CD - Ca Khuc Da Vang 2" border="0" width="200" height="174" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi có người yêu chết trận Plei-me&lt;br /&gt;Tôi có người yêu ở chiến khu D&lt;br /&gt;Chết trận Đồng Xoài, chết ngoài Hà Nội&lt;br /&gt;Chết vội vàng dọc theo biên giới .&lt;br /&gt;Tôi có người yêu chết trận Chu-prong&lt;br /&gt;Tôi có người yêu bỏ xác trôi sông&lt;br /&gt;Chết ngoài ruộng đồng , chết rừng mịt mùng&lt;br /&gt;Chết lạnh lùng mình cháy như than .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;ĐK:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Tôi muốn yêu anh, yêu Việt Nam&lt;br /&gt;Ngày gió lớn tôi đi môi gọi thầm&lt;br /&gt;Gọi tên anh tên Việt Nam&lt;br /&gt;Gần nhau trong tiếng nói da vàng&lt;br /&gt;Tôi muốn yêu anh, yêu Việt Nam&lt;br /&gt;Ngày mới lớn tai nghe quen đạn mìn&lt;br /&gt;Thừa đôi tay, dư làn môi&lt;br /&gt;Từ nay tôi quên hết tiếng người .&lt;br /&gt;***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi có người yêu chết trận A-sao&lt;br /&gt;Tôi có người yêu nằm chết cong queo&lt;br /&gt;Chết vào lòng đèo, chết cạnh gầm cầu&lt;br /&gt;Chết nghẹn ngào mình không manh áo .&lt;br /&gt;Tôi có người yêu chết trận Ba-sia&lt;br /&gt;Tôi có người yêu vừa chết đêm qua&lt;br /&gt;Chết thật tình cờ, chết chẳng hẹn hò&lt;br /&gt;Không hận thù nằm chết như mơ .&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-5124857990689727864?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/5124857990689727864/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/04/tinh-ca-nguoi-mat-tri.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/5124857990689727864'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/5124857990689727864'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/04/tinh-ca-nguoi-mat-tri.html' title='Tình ca người mất trí'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-4617590510870293659</id><published>2009-04-26T17:30:00.001+07:00</published><updated>2009-04-27T21:00:04.719+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='liti'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Mưa chiều và tô hủ tiếu</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://i31.photobucket.com/albums/c371/Xintinhm/Phong%20canh/Xehutieu3.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed src="http://tools.baamboo.com/musicmessage/EmbedPlayer.swf?autoPlay=false&amp;amp;repeat=false&amp;amp;skin=http://tools.baamboo.com/musicmessage/skin/skin5.swf&amp;amp;bai_hat=Ti%E1%BA%BFng%20Rao&amp;amp;ca_si=Ph%C6%B0%C6%A1ng%20Thanh&amp;amp;url=http://data.yeuamnhac.com//musica/music_yeuamnhac.com/VPop/P/Phuong%20Thanh/PhuongThanh_TiengRao/01_TiengRao.mp3&amp;amp;blast=Entry:%20M%C6%B0a%20chi%E1%BB%81u%20v%C3%A0%20h%E1%BB%A7%20ti%E1%BA%BFu%20-%20Nh%E1%BA%A1c:%20Ti%E1%BA%BFng%20rao%20-%20S%C3%A1ng%20t%C3%A1c:%20V%C3%B5%20Thi%E1%BB%87n%20Thanh%20&amp;amp;logo=http://tools.baamboo.com/musicmessage/logo/baamboo.png" type="application/x-shockwave-flash" wmode="transparent" width="300" height="30"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều chủ nhật. Thức dậy. Bụng đói cồn cào.&lt;br /&gt;Đi tìm một cái gì đó bỏ bụng&lt;br /&gt;nhưng nhà chẳng còn gì&lt;br /&gt;Đành lết xác ra ngoài để ăn hủ tíu gõ&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời đang chuyển mưa&lt;br /&gt;Đua xem mình đi nhanh hay mưa xuống lẹ&lt;br /&gt;Rõ ràng mình nhanh hơn&lt;br /&gt;Đến nơi bà chủ mới dọn hàng&lt;br /&gt;Kiu ngay một tô đặc biệt&lt;br /&gt;(đặc biệt vì nó có thêm đc 1 cái trứng cút&lt;br /&gt;vài lát thịt và 1 con tôm (tép) nhỏ)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng tô hủ tiếu chưa tới thì&lt;br /&gt;"lộp bộp"... rồi ... "ào ào" ...&lt;br /&gt;Mưa!&lt;br /&gt;Coi như mình thua ròi&lt;br /&gt;Kể cũng thú vị&lt;br /&gt;Ngồi dưới mái hiên,&lt;br /&gt;Ăn 1 tô hủ tíu nóng hổi và thưởng thức mưa&lt;br /&gt;Nhìn về con đường đối diện trước mắt…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi xưa ta bé ta chơi tắm mưa&lt;br /&gt;Người ta tắm thì chỉ mặc độc nhất có cái quần đùi à,&lt;br /&gt;có khi còn …&lt;br /&gt;Nhưng ta lịch sự lắm nhé&lt;br /&gt;(lịch sự hơn cả bây giờ)&lt;br /&gt;vẫn mặc đồ đàng hoàng&lt;br /&gt;chơi nổi mà ... (hay nói khác người cũng đc)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con nít bây giờ và sau này&lt;br /&gt;chắc là hổng đc như vậy&lt;br /&gt;Mà “những đứa con nít” ngày ấy&lt;br /&gt;giờ đi đâu mất tăm hết&lt;br /&gt;còn có mỗi mình ngồi đây … ăn hủ tíu&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quay lại tô hủ tiếu&lt;br /&gt;Một tô hủ tiếu chan nước mưa&lt;br /&gt;Giờ như cảm đc cái nỗi niềm của "con nhà nghèo"&lt;br /&gt;trong truyện của cụ Chánh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng mình vậy thì có thấm gì&lt;br /&gt;thương làm sao hai mẹ con bán hủ tiếu&lt;br /&gt;mẹ thì nhìn trời mưa mà mắt buồn rười rượi&lt;br /&gt;Chắc thêm 1 chiều bị ế vì trời mưa con nhỉ?&lt;br /&gt;Con thì mắt xoe tròn cố vươn cánh tay bé nhỏ nâng tấm bạt che xe hủ tiếu&lt;br /&gt;che mưa từng giọt long tong&lt;br /&gt;như cảnh nhà nghèo&lt;br /&gt;...mà...&lt;br /&gt;nghèo thật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;...Rồi mưa cũng tạnh&lt;br /&gt;Chỉ còn gió&lt;br /&gt;Đứng dậy ra về thấy lòng nhẹ tênh&lt;br /&gt;Từng cơn gió phả vào mặt&lt;br /&gt;Thấy mình sung sức và yêu đời hơn…&lt;br /&gt;(Hay tại mới ăn no nên thế nhỉ ?!)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-4617590510870293659?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/4617590510870293659/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/04/mua-chieu-va-to-hu-tieu.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/4617590510870293659'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/4617590510870293659'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/04/mua-chieu-va-to-hu-tieu.html' title='Mưa chiều và tô hủ tiếu'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://i31.photobucket.com/albums/c371/Xintinhm/Phong%20canh/th_Xehutieu3.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-8291606421063579267</id><published>2009-04-23T15:56:00.001+07:00</published><updated>2009-04-25T12:32:42.897+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vietnamese-anti-china-blogspot'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='ngẫm'/><title type='text'>A sea battle Spratly Islands in 1988</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/AXTTJAL52Pw&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/AXTTJAL52Pw&amp;amp;hl=en&amp;amp;fs=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div style="padding-left: 0px; display: none;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="padding-left: 0px; display: none;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="padding-left: 0px; display: none;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Coi và ngẫm.&lt;img src="http://emo.huhiho.com/set/onion/45.gif" width="50" height="50" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-8291606421063579267?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/8291606421063579267/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/04/sea-battle-spratly-islands-in-1988.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/8291606421063579267'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/8291606421063579267'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/04/sea-battle-spratly-islands-in-1988.html' title='A sea battle Spratly Islands in 1988'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-4680782902787165471</id><published>2009-04-22T10:45:00.000+07:00</published><updated>2009-04-25T03:04:16.238+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='feel'/><title type='text'>Sóng tình</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;object width='480' height='385'&gt;&lt;param name='movie' value='http://clip.vn/w/h02'/&gt;&lt;param name='allowFullScreen' value='true'/&gt;&lt;param name='allowScriptAccess' value='always'/&gt;&lt;embed type='application/x-shockwave-flash' allowFullScreen='true' allowScriptAccess='always' width='480' height='385' src='http://clip.vn/w/h02' &gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;Mở cái blog này gần cả tháng rồi mà chưa viết đc entry nào hết. Nói chung là do bận rộn quá (mà cũng hổng biết bận vụ gì nữa). Hôm nay quỡn được tí nên viết 1 entry mới chơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói chung là hổng có gì mới để viết. Chỉ có cái là hôm qua nghe đc 1 bài mà hình như lâu òi không nghe nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi trước hổng nhớ là ai hát cho nghe bài này nữa, mà nhớ là hát với guitar nghe giọng ấm ấm trầm trầm. Cả một đám quây xung quanh nhơn vật ấy ngồi nghe hát rồi sao tự nhiên bớt dần bớt dần cuối cùng chỉ còn mình với một thằng nữa ngồi nghe (mấy cha nội kia lặng đi đâu ấy nhỉ - hát hay thế cơ mà) &lt;img src="http://emo.huhiho.com/set/onion/11.gif" border="0" width="50" height="50" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói tới đây chắc đồng chí nào hát thì nhớ òi nha - không muốn nhắc tới tên chú vì nhiều lí do tế nhị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi thì ko đc nghe chú hát nữa đành nghe MTV hát đỡ vậy. Giờ vừa uống café vừa thưởng thức âm nhạc thui.&lt;img src="http://emo.huhiho.com/set/onion/90.gif" border="0" width="50" height="50" /&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;*** &lt;em&gt;Bonus lyric bài hát "Sóng tình" - Sáng tác:Tuấn Khanh&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Normal"&gt;Này người yêu dấu ơi&lt;br /&gt;Em đã nghe gì trong tiếng sóng&lt;br /&gt;Biển xanh với nắng hồng&lt;br /&gt;Em đẹp như ngàn năm cổ tích&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biển dịu êm vờn mái tóc của em&lt;br /&gt;Hãy nói những ước muốn của đời mình&lt;br /&gt;Dù chỉ với ánh mắt hoặc nụ cười&lt;br /&gt;Cầm bàn tay rồi chợt thấy yêu hơn&lt;br /&gt;Ngày tháng sẽ mãi mãi là mộng đẹp&lt;br /&gt;Hạnh phúc sẽ lấp lánh tựa nụ cười của em&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy cùng lắng nghe ngàn đời sóng&lt;br /&gt;Tựa khát khao anh chờ mong&lt;br /&gt;Hãy cùng lắng nghe chiều dần xuống&lt;br /&gt;Được thấy em bên mình, mãi mãi&lt;br /&gt;Như trăm năm sóng xô&lt;br /&gt;Tìm trong giấc mơ đôi mình&lt;br /&gt;Rồi chợt hay, rồi chợt hay, biết anh mãi yêu&lt;br /&gt;Rồi chợt hay, rồi chợt hay, biết anh mãi yêu&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-4680782902787165471?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/4680782902787165471/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/04/song-tinh.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/4680782902787165471'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/4680782902787165471'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/04/song-tinh.html' title='Sóng tình'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-4000822479631820283</id><published>2009-04-01T21:44:00.000+07:00</published><updated>2009-04-25T03:04:16.231+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Entry Ngày Cá tháng Tư</title><content type='html'>Hôm nay ngày nói dối. Tự nhiên thấy thích lựa ngày này làm ngày khai trương blog mới mình lun. Chưa co ý định viết gì hết, giờ đi quảng cáo blog mới trước đã rồi từ từ viết sau. &lt;img src="http://emo.huhiho.com/set/onion/57.gif" width="50" height="50" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-4000822479631820283?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/4000822479631820283/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/04/entry-ngay-ca-thang-tu.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/4000822479631820283'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/4000822479631820283'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/04/entry-ngay-ca-thang-tu.html' title='Entry Ngày Cá tháng Tư'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-8647666644574893621</id><published>2009-03-31T21:27:00.000+07:00</published><updated>2009-04-25T03:04:16.224+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Chuẩn bị khai trương blog mới.</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;img src="http://emo.huhiho.com/set/onion/278.gif" width="130" height="130" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Lâu ròi ko viết blog nữa vì lỡ xài thằng 360 cùi bắp. Post bài hoài ko đc, mắc lỗi từa lưa bởi vậy nản ko viết nữa. Nhưng sau một thời gian tạm ngưng blogging nhận đc yêu cầu phải quay lại viết nhảm vì có người muốn đọc. Mình cũng có cảm giác lâu lâu ghiền viết nhảm nên quyết định chuyển sang blog mới.&lt;br /&gt;Từ nay tui sẽ chuyển sang xài blog mới này.&lt;br /&gt;Hi vọng có người vô đọc. &lt;img src="http://emo.huhiho.com/set/onion/75.gif" width="50" height="50" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-8647666644574893621?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/8647666644574893621/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/03/chuan-bi-khai-truong-blog-moi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/8647666644574893621'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/8647666644574893621'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/03/chuan-bi-khai-truong-blog-moi.html' title='Chuẩn bị khai trương blog mới.'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-8472305504361604298</id><published>2009-03-28T22:17:00.000+07:00</published><updated>2009-04-25T03:04:16.213+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='test'/><title type='text'>Test</title><content type='html'>Hôm nay thử nghiệm blog mới. Đặt cục gạch đánh dấu chơi. &lt;img src="http://emo.huhiho.com/set/onion/117.gif" width="50" height="50" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-8472305504361604298?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/8472305504361604298/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/03/test.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/8472305504361604298'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/8472305504361604298'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/03/test.html' title='Test'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-1320797461730332378</id><published>2009-03-13T18:44:00.003+07:00</published><updated>2009-03-13T18:50:16.655+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Come back!</title><content type='html'>bỏ rồi lại sử dụng lại. đây đúng là cái blog thăng trầm nhất của mình.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-1320797461730332378?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/1320797461730332378/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/03/bo-roi-lai-su-dung-lai.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/1320797461730332378'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/1320797461730332378'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/03/bo-roi-lai-su-dung-lai.html' title='Come back!'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-2768418249091090744</id><published>2009-03-07T17:39:00.000+07:00</published><updated>2009-04-25T01:18:06.427+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='thơ-nhạc'/><title type='text'>Tiếng cười ...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://i319.photobucket.com/albums/mm474/minhquan_1902/Smil431532.jpg" alt="Tieng cuoi cua em" border="0"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Tiếng cười của em&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Nếu em muốn,&lt;br /&gt; hãy lấy của anh bánh mỳ,&lt;br /&gt; hãy lấy của anh không khí,&lt;br /&gt; nhưng đừng lấy của anh&lt;br /&gt; tiếng em cười&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;  &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Đừng lấy của anh nụ hồng,&lt;br /&gt; nụ hoa nhọn hoắt mà em ngắt,&lt;br /&gt; dòng nước bất chợt&lt;br /&gt; bùng lên trong niềm vui sướng của em.&lt;br /&gt; ngọn sóng bạc bất chợt&lt;br /&gt; sinh ra ở trong em&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; Cuộc tranh đấu của anh nặng nhọc&lt;br /&gt; và anh trở lại&lt;br /&gt; với đôi mắt lắm lúc mệt mỏi&lt;br /&gt; vì phải nhìn thấy những vùng đất không đổi,&lt;br /&gt; nhưng khi tiếng cười của em cất lên&lt;br /&gt; nó vươn tới bầu trời tìm kiếm anh&lt;br /&gt; và nó mở ra cho anh tất cả&lt;br /&gt; những cánh cửa cuộc đời&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;  &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Em yêu ơi, trong những giờ khắc đen tối nhất,&lt;br /&gt; tiếng cười của em&lt;br /&gt; mở ra, như thể bất chợt&lt;br /&gt; em nhìn thấy máu anh vương vãi&lt;br /&gt; trên những viên đá bên đường,&lt;br /&gt; cất lên, bởi tiếng cười của em&lt;br /&gt; sẽ như đặt trong tay anh&lt;br /&gt; một thanh gươm tươi mới&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Đứng cạnh biển trong mùa thu,&lt;br /&gt; tiếng cười của em làm trỗi dậy&lt;br /&gt; thác nước sủi bọt,&lt;br /&gt; và trong mùa xuân, em yêu,&lt;br /&gt; anh muốn tiếng cười của em&lt;br /&gt; giống như đóa hoa anh vẫn chờ đợi,&lt;br /&gt; đóa hoa xanh biếc, đóa hồng&lt;br /&gt; của tổ quốc anh vang vọng&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Em cứ cười vào ban đêm,&lt;br /&gt; vào ban ngày, cười với vầng trăng,&lt;br /&gt; cười những con đường ngoằn nghoèo xiêu vẹo&lt;br /&gt; trên hòn đảo nơi mình sống,&lt;br /&gt; cười anh chàng ngố vụng về này, kẻ chỉ biết yêu em,&lt;br /&gt; nhưng lúc anh mở mắt ra&lt;br /&gt; lúc anh khép mắt lại,&lt;br /&gt; trong mỗi nhịp chân anh đi,&lt;br /&gt; trong mỗi bước anh quay trở lại,&lt;br /&gt; hãy cứ lấy đi của anh&lt;br /&gt; bánh mỳ và không khí,&lt;br /&gt; ánh sáng và mùa xuân,&lt;br /&gt; nhưng đừng bao giờ lấy đi&lt;br /&gt; tiếng cười của em,&lt;br /&gt; vì rằng khi đó,&lt;br /&gt; anh sẽ chết.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;b&gt;Your Laughter&lt;/b&gt;&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Take the bread from me, if you want&lt;br /&gt; take the air from me, but&lt;br /&gt; do not take from me your laughter&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;em&gt;Do not take away the rose,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; the lanceflower that you pluck,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; the water that suddenly&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; bursts forth in your joy,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; the sudden wave&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; of silver born in you.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;em&gt; My struggle is harsh and I come back&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; with eyes tired&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; at times from having seen&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; the unchanging earth,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; but when your laughter enters&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; it rises to the sky seeking me&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; and it opens for me all&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; the doors of life.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;em&gt; My love, in the darkest &lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; hour your laughter&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; opens, as if suddenly&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; you see my blood staining&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; the stones of the street,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; laugh, because your laughter&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; will be for my hands&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; like a fresh sword.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;em&gt; Next to the sea in the autumn,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; your laughter must raise&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; its foamy cascade,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; and in the spring, love,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; I want your laughter like&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; the flower I was waiting for,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; the blue flower, the rose&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; of my echoing country.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;em&gt; Laugh at the night,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt;at the day, at the moon,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt;laugh at the twisted&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; streets of the island,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; laugh at this clumsy &lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; boy who loves you,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; but when I open&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; my eyes and close them,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; when my steps go, &lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; when my steps return,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; deny me bread, air,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt;light, spring,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; but never your laughter&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt; for I would die.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong&gt;Pablo Neruda&lt;br /&gt; &lt;/strong&gt; &lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-2768418249091090744?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/2768418249091090744/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/03/tieng-cuoi.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/2768418249091090744'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/2768418249091090744'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/03/tieng-cuoi.html' title='Tiếng cười ...'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-5558295473890624038</id><published>2009-02-28T18:07:00.000+07:00</published><updated>2009-04-25T01:18:06.409+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='music'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='liti'/><title type='text'>Entry for February 28, 2009</title><content type='html'>(Đã từng viết 1 entry khá dài ở đây. Nhưng Yahoo quá dễ thương khi làm mất hết. Giờ thì ko nhớ đã viết gì. Và cũng không có đủ cảm xúc lẫn thời gian để viết lại)&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-5558295473890624038?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/5558295473890624038/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/02/entry-for-february-28-2009.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/5558295473890624038'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/5558295473890624038'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/02/entry-for-february-28-2009.html' title='Entry for February 28, 2009'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-6962317161494956626</id><published>2009-02-15T19:40:00.000+07:00</published><updated>2009-04-25T01:18:06.395+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='biếtyêu'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Phòng anh đêm nay đầy sao ...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://i319.photobucket.com/albums/mm474/minhquan_1902/15-02-09_0013.jpg" alt="Phong anh dem nay day sao" border="0"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;span&gt;&lt;br /&gt;.&lt;font size="3"&gt;.. Anh đang nghe tiếng nói của đêm&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span&gt;&lt;font size="3"&gt;            ... như đang nghe tiếng hát của em &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span&gt;&lt;font size="3"&gt;     Anh đang nghe, nghe con tim như thủy triều lên &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Thành phố đêm nay có đầy sao ??? &lt;br /&gt; Phòng anh đêm nay thì đầy sao !!! &lt;br /&gt; Còn phòng em, đêm nay có hình bóng của anh không? &lt;br /&gt; Như anh đang mơ ...&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Thành phố bát ngát của gió &lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span&gt;&lt;font size="3"&gt;   Tình yêu mênh mông của mây &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span&gt;&lt;font size="3"&gt;   Được ngày vui, không thể quên những tháng năm ngược xuôi &lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;span&gt;&lt;font size="3"&gt;   Mơ về chân trời, hình bóng của em ...&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span&gt;&lt;font size="3"&gt;    Khi đi xa rất nhớ về nhau &lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span&gt;&lt;font size="3"&gt;   Đi đâu xa cũng nhớ về em &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span&gt;&lt;font size="3"&gt;                ... như em đang đi, đi bên anh chở đầy nắng hồng &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span&gt;&lt;font size="3"&gt;   &lt;br /&gt; Thành phố cho em tuổi thơ &lt;br /&gt; Còn anh chỉ mong đem đến cho em một chút mộng mơ &lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;span&gt;&lt;font size="3"&gt;                              và tình yêu, như mùa xuân ấm áp trên bờ môi&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span&gt;&lt;font size="3"&gt;    &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span&gt;&lt;font size="3"&gt;   Thành phố đêm nay đầy sao ư??? &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span&gt;&lt;font size="3"&gt;    Phòng anh đêm nay đang đầy sao !!!&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span&gt;&lt;font size="3"&gt;   Được gần nhau, tâm hồn như chấp cánh lên trời cao &lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span&gt;&lt;font size="3"&gt;           Trong ngần, trong ngần hình bóng của em...&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span&gt;    &lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-6962317161494956626?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/6962317161494956626/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/02/phong-anh-em-nay-ay-sao.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/6962317161494956626'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/6962317161494956626'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/02/phong-anh-em-nay-ay-sao.html' title='Phòng anh đêm nay đầy sao ...'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-26422009225900931</id><published>2009-02-09T17:34:00.000+07:00</published><updated>2009-04-25T01:18:06.369+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='liti'/><title type='text'>Đừng khóc nữa em ạ ...</title><content type='html'>&lt;p align="center"&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/p&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt;... &lt;font size="3"&gt;hạnh phúc đôi lúc là những điều ngay bên cạnh ta mà thôi&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;font size="3"&gt;!&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;img src="http://images.timnhanh.com/blog/200806/19/822663_1213849433.jpg"&gt; 				&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;font face="Times New Roman"&gt;&lt;font size="4"&gt;&lt;em&gt;&lt;font color="#003366"&gt;&lt;span style="font-size:12pt;color:rgb(53,42,24);"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);"&gt;&lt;font color="#003366" size="4" face="Times New Roman"&gt;&lt;em&gt;Ngủ ngoan em nhé. Em khóc đã mệt lắm rồi phải không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);font-family:Verdana;"&gt;&lt;img alt="Bored" src="http://farm3.static.flickr.com/2172/2469567770_e8b198486a_m.jpg" width="240" height="160"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);"&gt;&lt;font color="#003366" size="4" face="Times New Roman"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);"&gt;&lt;font color="#003366" size="4" face="Times New Roman"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Đừng khóc nữa em ạ.&lt;/strong&gt; Em đã từng cho rằng mình là con người mạnh mẽ. Nhưng em đã tự tạo một cái vỏ ngoài cho mình để bây giờ em mới giật mình: em quá yếu đuối! Em ạ! Nỗi đau là vô hạn, nhưng rồi sẽ qua mau thôi.&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);font-family:Verdana;"&gt;&lt;img alt="Curious" src="http://farm3.static.flickr.com/2341/2469567724_bbf5bb8113_m.jpg" width="160" height="240"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);"&gt;&lt;font color="#003366" size="4" face="Times New Roman"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);"&gt;&lt;font color="#003366" size="4" face="Times New Roman"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Đừng khóc nữa em ạ.&lt;/strong&gt; Khóc sẽ làm cho tim em tan ra mất. Trái tim em quá mỏng manh, chỉ chạm nhẹ là tan, là vỡ. Nó cần được nâng niu bằng một bàn tay nồng ấm yêu thương.&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);font-family:Verdana;"&gt;&lt;img alt="Flower Girl" src="http://farm4.static.flickr.com/3144/2469567820_413903f06f_m.jpg" width="240" height="174"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);"&gt;&lt;font color="#003366" size="4" face="Times New Roman"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);"&gt;&lt;font color="#003366" size="4" face="Times New Roman"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Đừng khóc nữa em ạ.&lt;/strong&gt; Khóc mãi rồi em đã thấm mệt, chắc em sẽ có một giấc ngủ ngoan hiền. Em sẽ không gặp những cơn ác mộng khiến em tỉnh giấc mỗi đêm, khiên em sợ hãi mỗi khi thức dậy. Vì em đã quá mệt, em sẽ ngủ rất ngon.&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);font-family:Verdana;"&gt;&lt;img alt="Lovely Weather!" src="http://farm3.static.flickr.com/2385/2330795314_d479ccd5a6_m.jpg" width="240" height="160"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);"&gt;&lt;font color="#003366" size="4" face="Times New Roman"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);"&gt;&lt;font color="#003366" size="4" face="Times New Roman"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Đừng khóc nữa em ạ.&lt;/strong&gt; Khóc chỉ thêm yếu đuối, em khóc đã quá nhiều, em khóc mãi rồi. Cũng có lúc em phải cười lên chứ.&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);font-family:Verdana;"&gt;&lt;img alt="Friends forever!" src="http://farm4.static.flickr.com/3179/2298334161_90809bc673_m.jpg" width="240" height="161"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);"&gt;&lt;font color="#003366" size="4" face="Times New Roman"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);"&gt;&lt;font color="#003366" size="4" face="Times New Roman"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Đừng khóc nữa em ạ.&lt;/strong&gt; Mạnh mẽ lên em! Có khó khăn nào khiến em gục ngã đâu. Đã nhiều lần em tưởng như ko đứng nổi, vậy mà em vẫn vượt qua đó thôi. Em lại đến trường, lại gặp bạn bè, lại cười vui.&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);font-family:Verdana;"&gt;&lt;img alt="happiness" src="http://farm4.static.flickr.com/3252/2280525091_8af3a102c6_m.jpg" width="169" height="240"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);"&gt;&lt;font color="#003366" size="4" face="Times New Roman"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);"&gt;&lt;font color="#003366" size="4" face="Times New Roman"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Đừng khóc nữa em ạ.&lt;/strong&gt; Sẽ có người kể cho em nghe một mẩu truyện cười, sẽ có người an ủi em, sẽ có người cho em những điều hạnh phúc lúc bất ngờ nhất.&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);"&gt;&lt;img alt="Peek-a-boo!" src="http://farm4.static.flickr.com/3172/2284964390_517b327448_m.jpg" width="240" height="158"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);"&gt;&lt;font color="#003366" size="4" face="Times New Roman"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Đừng khóc nữa em ạ.&lt;/strong&gt; Ngủ ngoan, sáng mai thức dậy niềm vui sẽ đến. &lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);"&gt;&lt;font color="#003366" size="4" face="Times New Roman"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Đừng khóc nữa em ạ.&lt;/strong&gt; Em cũng là một bông hoa vừa gặp nắng hạn nhưng lại gặp ngay cơn mưa phùn mát lạnh.&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);"&gt;&lt;font color="#003366" size="4" face="Times New Roman"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt; Đừng khóc nữa em ạ.&lt;/strong&gt; Hạnh phúc là những điều ngay bên cạnh ta mà thôi ...&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:10pt;color:rgb(53,42,24);"&gt;&lt;font color="#003366" size="4" face="Times New Roman"&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;font color="#003366" size="4" face="Times New Roman"&gt;&lt;em&gt;&lt;img alt="Before the day that breaks falls on the land....Lift up your SMILE toward the risen SUN" src="http://farm4.static.flickr.com/3024/2487861800_0e85550eb6_m.jpg" width="240" height="161"&gt;&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt;(Gửi tặng em tôi!)&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;font color="#003366" size="4" face="Time&lt;br/&gt;s New Roman"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-26422009225900931?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/26422009225900931/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/02/ung-khoc-nua-em.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/26422009225900931'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/26422009225900931'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/02/ung-khoc-nua-em.html' title='Đừng khóc nữa em ạ ...'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2172/2469567770_e8b198486a_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-5876987679066845203</id><published>2009-01-03T17:43:00.000+07:00</published><updated>2009-04-25T01:18:06.355+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Ngồi bên em ...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://i319.photobucket.com/albums/mm474/minhquan_1902/ngoibenem-1.jpg" alt="Ngoi ben em" border="0"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a title="Click here to block this object with Adblock Plus" href="http://video.google.com/googleplayer.swf?docid=1845805710621182765&amp;amp;hl=vi&amp;amp;fs=true"&gt;  &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Ngồi bên em nghe gió ru êm đềm&lt;br /&gt; Ngồi bên em mưa rơi không ướt vai&lt;br /&gt; Những kỷ niệm những nụ cười&lt;br /&gt; Anh vẫn mong đừng vội tan biến.&lt;p&gt;&lt;/p&gt; Ngồi bên em hạnh phúc sao ngọt ngào&lt;br /&gt; Ngồi bên em thời gian trôi qua mau&lt;br /&gt; Những yêu thương phút giây này&lt;br /&gt; Anh vẫn mong đừng là giấc mơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Ngồi bên anh ấm áp không rời xa nhé em&lt;br /&gt; Để vòng tay ôm lấy em bình yên&lt;br /&gt; Để anh mơ trong tình yêu của riêng đôi mình&lt;br /&gt; Đánh thức vội chi hỡi em. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngồi bên anh mãi mãi không rời xa nhé em&lt;br /&gt; Để vòng tay anh che chở em ngày đêm&lt;br /&gt; Chẳng mong thêm điều chi chẳng mong thêm điều gì&lt;br /&gt; Chỉ mong có em kề bên mãi tươi cười...&lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:left;"&gt; ------------------------------------- &lt;br /&gt; *Kuan:  &lt;br /&gt; Nói cho cùng thì vẫn ko thích cách hát của Phan Đinh Tùng hiện nay. Anh từng là người hát hay với chất giọng khoẻ nhưng bây giờ ko còn như vậy nữa. Đáng tiếc!&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Nhưng cũng ko sao. Đôi lúc vẫn nghe 1 vài bài. Chẳng hạn bài này. Ko sang nhưng cũng ko hẳn quá sến. Nói chung là nó gần gần với tâm trạng lúc này vậy ...&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;em&gt;(Thank you very much Đ.V. for the clip in this entry)&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-5876987679066845203?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/5876987679066845203/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/01/ngoi-ben-em.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/5876987679066845203'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/5876987679066845203'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2009/01/ngoi-ben-em.html' title='Ngồi bên em ...'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-8062536033311264758</id><published>2008-12-28T19:13:00.000+07:00</published><updated>2009-04-25T01:18:06.342+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='i-love-sport'/><title type='text'>Con đường Việt Nam ...</title><content type='html'>Chỉ ko đầy 7 tiếng nữa ta sẽ bước vào chặn cuối của con đường đến đỉnh vinh quang.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://www3.tuoitre.com.vn/TheThao/ImageView.aspx?ThumbnailID=306099" border="1"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt; Nhưng xa xa lắm ... đâu đó chỉ có thể là giấc mơ ...&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A0/9E/24/vang-tim.jpg" border="1" width="370" height="478"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt; Sẽ là cái nhìn thiển cận khi chỉ mong thắng được Thái Lan, và càng thiển cận hơn khi mong muốn đích đến chỉ là cái đỉnh vinh quang của bóng đá Asean. Thằng mù làm vua xứ chột thật chẳng vẻ vang gì ...&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; ... Nhưng liệu nó có là gì khi đêm nay ta ko bước qua nổi cái đỉnh thấp để rồi tứ đó phóng tầm mắt đến nững đỉnh cao hơn? Chiến thắng là cái rất cần trong thời điểm này. &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A0/9C/8E/DSC_8922.jpg" border="0" width="480" height="348"&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Người ta thường nói thắng - thua đôi lúc chẳng quan trọng. Cái cốt lõi là ta được gì sau mỗi trận đấu. Đừng quá vui mừng khi đến với chiến thắng và cũng đừng quá tuyệt vọng khi phải nhận thất bại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Ừ thì biết vậy, thất bại thật ra cũng ko hẳn là dở nhưng ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt;... sẽ là hụt hẫng lắm thay khi ta ko bước qua nổi cái bóng của Thái Lan ...&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-8062536033311264758?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/8062536033311264758/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2008/12/con-uong-viet-nam.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/8062536033311264758'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/8062536033311264758'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2008/12/con-uong-viet-nam.html' title='Con đường Việt Nam ...'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-271602138672043245</id><published>2008-12-10T18:29:00.000+07:00</published><updated>2009-04-25T01:18:06.320+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Như một lời chia tay...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://i319.photobucket.com/albums/mm474/minhquan_1902/ngonnen2cq.jpg" alt="Nhu mot loi chia tay" border="0"&gt;&lt;br /&gt;   &lt;/div&gt;&lt;font size="2"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;font size="2"&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt;"Tiếng thì thầm từng đêm nhớ lại ... Tưởng chỉ là cơn say ... Đóa hoa vàng mỏng manh cuối trời&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt;  ... Như một lời chia tay"&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;   &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;font-style:italic;"&gt;(Gửi cho người đã khuất)&lt;br /&gt;   &lt;/div&gt; Đến hôm nay là đúng 1 tuần.&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   Cả tuần qua tao đã gặp nhiều người đến tiễn đưa mày. Nhiều, rất nhiều. Trong đó có những người tao  và mày cũng ko bao giờ ngờ tới. Giờ tao mới ngẫm ra một điều tại sao con người lại quái gở như vậy. Khi còn sống họ ko hề tỏ ra quan tâm ta vậy mà đến lúc ta ko còn tồn tại trên đời nữa lại mới cho ta biết họ yêu quí ta đến chừng nào...&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   ...1 tuần qua ở nhà mày tao ko có giấc ngủ nào sâu. Có lẽ phần vì tao ko chịu đc tiếng ồn. Nhưng có lẽ chính là vì như tao đang bị ám ảnh. Tao sợ. Nhưng tao ko sợ cho tao mà tao sợ cho em mày, bé Thanh. Tao phải công nhận nó cứng cáp và chịu đựng giỏi hơn tao tưởng. Nó chỉ khóc đúng 1 lần vào cái đêm đầu tiên mày mất lúc đó chỉ có tao và Nguyệt bên cạnh nó, chẳng ai động viên nó đc gì nhưng nó vẫn vượt qua đc. Tao đã sợ có thể đây là cú sốc với nó, nhưng sau đêm đó thì nó trở nên bình thản hơn, có lẽ nó đã chấp nhận đc sự thật. Cảm ơn trời!...&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   ...Trong những người đi đưa tiễn mày có N. Đó là 1 bất ngờ với tao và cũng có lẽ là với mày. Tao ko nghĩ rằng N. lại có mặt lúc đó. N. không khóc nhưng...&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   ... Hôm nay tao gọi N. ra. Tao chỉ định gặp để nói chuyện vì lâu  rồi từ sau vụ  mày với N. tao ko còn gặp nữa.  Nhưng tao ko ngờ N. lại muốn ra chỗ mày bị nạn. N. ko nói gì chỉ đem theo một cành hoa trắng rồi đặt xuống. Nếu như là người ngoài nhìn vào có lẽ họ bảo N. sến, hay là gì đại loại vậy... nhưng tao nghĩ chỉ những người trong cuộc như N. hay mày mới hiểu đc ý nghĩa của việc làm đó thôi. Ừ thì vậy, xem như N. và mày đã trả nợ nhau rồi đó. Yên đời đi nhé, bạn tôi!&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   ... Sau ngày hôm nay tao sẽ ko để tang mày nữa. Tao sẽ trở lại với cuộc sống bình thường dù có thiếu vắng mày. 1 tuần qua có thể xem như là những việc tao nên làm với tư cách là 1 thằng bạn. Ko nhiều... ự ra đi của mày với tao cũng ko phải là cái gì đau buồn dữ dội vì tao nghĩ mày cũng ko muốn vậy. Trong tao chỉ cảm thấy đâu đó thấy sự thiếu vắng... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;... thiếu đâu đó nơi ngôi nhà... thiếu đâu đó nơi con đường... thiếu đâu đó trong lòng  mình... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Viết những dòng này dù biết mà sẽ không bao giờ đọc đc nhưng vẫn viết lại. Viết để sau này đọc và nhớ lại... nhớ về mày ... L&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   &lt;div&gt;                                  &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-271602138672043245?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/271602138672043245/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2008/12/nhu-mot-loi-chia-tay.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/271602138672043245'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/271602138672043245'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2008/12/nhu-mot-loi-chia-tay.html' title='Như một lời chia tay...'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-6786914104319294643</id><published>2008-12-05T18:46:00.000+07:00</published><updated>2009-04-25T01:18:06.295+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Có một sự ngăn cách ...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://i319.photobucket.com/albums/mm474/minhquan_1902/denbennhau21.jpg" alt="Co mot su ngan cach" border="0"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt;Mọi thứ không rõ không định hình ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt; Không chắc nguyên nhân vì đâu ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt; Có lẽ ... do mình ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt; ***&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt; Đôi lúc thấy mình thờ ơ với người khác&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt; Đôi lúc thấy mình ích kỉ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt; Không thể chỉ vì mình lạc lõng lẻ loi để rồi nghĩ chẳng ai khổ đau hơn mình&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt; Sao ko chịu thấy rằng ở cạnh mình vẫn có những có những người tương tự&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt; ***&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt; Lại đôi lúc thấy mình tham lam&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt; Nhỏ nhen đến kì lạ &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt; Mình thiếu thốn một cái gì đó và luôn khao khát có nó&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt; Đối với mình nó là thứ quí giá mà mình có thể bỏ ra tất cả để có đc 1 chút dù nhỏ nhoi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt; Khi cảm thấy mất dần đi điều đó hoặc bị san sẻ với một ai khác thì mình tức điên lên&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt; Một sự điên cuồng lồng lộn ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt; ***&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt; Giờ mình mới phát hiện ra đã có lúc mình áp đặt người khác ... có lẽ vì mình mà có lúc người ta phải hi sinh một vài điều ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt; Có những thứ người ta thích, có những thứ người ta gẫn gũi và thân thuộc, có những người mà người ta thích ... nhưng có thể vì mình mà người ta đành tạm bỏ qua... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt; Giờ đây khi ko còn phải chịu nhiều ảnh hưởng của mình nữa người ta có quyền trở lại ... cảm thấy cần xin lỗi vì có lẽ mình đã sai khi buộc người khác phải sống và cảm nhận những cảm xúc của cá nhân mình ... &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt; ***&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt; Khi cảm nhận sự tồn tại của mình là ko cần thiết ... chẳng đem lại điều gì vui cho người khác ... sự tồn tại của mình chỉ làm cho người khác lo lắng, buồn phiền, một cảm giác ko vui, khó chịu....&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Comic Sans MS;"&gt; ... vậy mình tồn tại để làm gì? ....&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-6786914104319294643?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/6786914104319294643/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2008/12/co-mot-su-ngan-cach.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/6786914104319294643'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/6786914104319294643'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2008/12/co-mot-su-ngan-cach.html' title='Có một sự ngăn cách ...'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-9135135666749310959</id><published>2008-11-30T19:06:00.000+07:00</published><updated>2009-04-25T01:18:06.266+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Chuyện kể lúc nửa đêm ...</title><content type='html'>(Đặt cái entry cho vui chứ entry ko có liên quan gì đến ma quỉ ráo trọi)&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://i319.photobucket.com/albums/mm474/minhquan_1902/DemBuon02.jpg" alt="Chuyen ke luc nua dem" border="0"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;1. Cách đây mấy bữa nghe đâu đó mấy câu này...&lt;br /&gt; Nó biến mất tiêu rồi tự xoay xở đi ... Đừng có mà chờ vô nó. Dạo này nó như thằng thất tình á. Cứ tối ngày lang thang ko biết kiếm ở đâu hết ... Tụi bây có giỏi thì đi mà tìm nó. Tao bó tay. Đừng có hỏi tao ...&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; 2. Hôm qua có thằng kêu ra cái nhà trong pmh của nó ở. Nó hỏi mắc gì cứ ở trong cái phòng đó. Chật chội, tù túng, thiếu tiện nghi ... và ko có đc 1 bóng người.  Ra đó ở chung với tụi nó cho vui, sáng đi ăn sáng, trưa có người nấu cơm cho ăn khỏi phải nấu hay đi ăn cơm tiệm chiều về đi uống café với tụi nó. &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; 3. Hôm nay tự nhiên hứng chí xách chiếc xe đạp đi lên tuốt PN. Quăng xe ở cái chỗ đó rồi đi lang thang ... Giờ mới nhớ lâu rồi ko lên đây ... Lạ!&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; 4. Tối mới vác xác về nhà. Vậy mà cũng có đứa kiếm đc. Lại ra quán ngồi nghe ... Ko chắc nó nói gì nhưng chắc là khuyên bảo gì đó ... Ko nghe vì đang bận lắng nghe nhạc trong quán ... Hôm nay nhiều bài hay toàn là những bản romance mà mình thích...&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; 5. Giờ về nhà... viết lại những điều này... ko có nhiều cảm xúc cho lắm... chỉ vì cảm thấy... hình như đang hụt hẫng ... chẳng biết vì nguyên nhân gì ... thiếu một ai đó để chia sẻ chăng ... maybe ...&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-9135135666749310959?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/9135135666749310959/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2008/11/chuyen-ke-luc-nua-em.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/9135135666749310959'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/9135135666749310959'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2008/11/chuyen-ke-luc-nua-em.html' title='Chuyện kể lúc nửa đêm ...'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-2468201116361440703</id><published>2008-11-14T18:02:00.000+07:00</published><updated>2009-04-25T01:18:06.242+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Lạnh ...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://i319.photobucket.com/albums/mm474/minhquan_1902/dbd430bd8ae71c37a41734ec476b34db-me.jpg" alt="Lanh" border="0"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; (Entry này hạn chế độ  sến - Những ai đó thấy nó trần trụi ko phiêu, ko cảm hoặc nó có xúc phạm đến ai đó xin đừng đọc)&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-weight:bold;font-family:Comic Sans MS;"&gt;Trời mấy bữa nay tr&lt;/span&gt;&lt;strong&gt;ở&lt;/strong&gt;&lt;span style="font-weight:bold;font-family:Comic Sans MS;"&gt; gió. Lạnh!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-weight:bold;font-family:Comic Sans MS;"&gt; Có đứa bảo Sàigòn đang vào mùa đông. Nhảm!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-weight:bold;font-family:Comic Sans MS;"&gt; Thời tiết thay đổi làm cảm xúc mỗi người cũng thay đổi. Quái!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-weight:bold;font-family:Comic Sans MS;"&gt; Kẻ thì than thở chỉ vì một làn gió lạnh buổi sáng. Yếu!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-weight:bold;font-family:Comic Sans MS;"&gt; Người thì lại thấy thích cái thời tiết se se lạnh này. Khùng!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-weight:bold;font-family:Comic Sans MS;"&gt; ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-weight:bold;font-family:Comic Sans MS;"&gt; Còn ta thì hình như vô cảm ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-weight:bold;font-family:Comic Sans MS;"&gt; Không phải ta không cảm nhận được cái lạnh&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-weight:bold;font-family:Comic Sans MS;"&gt; Nhưng nó có là gì&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-weight:bold;font-family:Comic Sans MS;"&gt; Với ta ngày nào ở SG này ko là mùa đông, ngày nào mà chả LẠNH ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-weight:bold;font-family:Comic Sans MS;"&gt; Quen đối mặt với cái Lạnh???&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-weight:bold;font-family:Comic Sans MS;"&gt; Ta là người chớ có phải ma quỉ gì mà chịu đc nó chứ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-weight:bold;font-family:Comic Sans MS;"&gt; Có kẻ bảo lỗi tại ta &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-weight:bold;font-family:Comic Sans MS;"&gt; Sao ko dám nói lên những cái lạnh trong lòng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-weight:bold;font-family:Comic Sans MS;"&gt; Giữ lòng lạnh là ta chớ đâu phải mọi người&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-weight:bold;font-family:Comic Sans MS;"&gt; Ko nói lên thì ai biết ta cần đc chia sẻ &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-weight:bold;font-family:Comic Sans MS;"&gt; Ai mà biết ta rất cần một hơi ấm, dù nhỏ thôi ...                                          &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-2468201116361440703?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/2468201116361440703/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2008/11/lanh.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/2468201116361440703'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/2468201116361440703'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2008/11/lanh.html' title='Lạnh ...'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-9057707516383215517</id><published>2008-11-05T09:40:00.000+07:00</published><updated>2009-04-25T01:18:06.235+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='politics'/><title type='text'>Change has come to America</title><content type='html'>&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49c551b7z24905ae2/82/__sr_/3178.jpg?mgoJf8JB6H_lRVx5" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;Bài phát biểu sau chiến thắng của tân tổng thống Mỹ.&lt;br /&gt; &lt;/p&gt; &lt;br /&gt; &lt;h1 style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://elections.nytimes.com/2008/results/president/speeches/obama-victory-speech.html"&gt;Obama: Victory Speech&lt;/a&gt;&lt;/h1&gt;&lt;br /&gt; Vị tổng thống da màu đầu tiên sau ngần ấy năm từ ngày vị tổng thống vĩ đại nhất Hoa Kì &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Abraham_Lincoln"&gt;Abraham Lincoln&lt;/a&gt; giải thoát chế độ phân biệt chủng tộc, giải phóng người da màu. Và cũng là sau sau ngần ấy năm sau ngày câu nói nổi tiếng của mục sư da đen &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Martin_Luther_King"&gt;Martin Luther King&lt;/a&gt; &lt;strong&gt;"&lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%B4i_c%C3%B3_m%E1%BB%99t_gi%E1%BA%A5c_m%C6%A1"&gt;I have a dream&lt;/a&gt;"&lt;/strong&gt; được truyền bá đi khắp mọi nơi như một lời tuyên ngôn về quyền con người. (lấy ý tưởng từ câu nói nổi tiếng này nhóm ABBA đã chuyển thành 1 bài hát tuyệt với &amp;nbsp;"&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=qFHbwikzNds"&gt;I have a dream - ABBA&lt;/a&gt;")&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;p&gt; Giờ đây như thoả lòng mong ước sau bao năm chờ đợi, giấc mơ đó đã thành hiện thực. Nước Mỹ giờ đây đã có vị tổng thống da màu đầu tiên đó là &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Barack_Obama"&gt;Barack Obama&lt;/a&gt;.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Chưa biết được ông sẽ làm gì cho nước Mỹ hay cho nền kinh tế thế giới đang bước vào những ngày tháng suy thoái tồi tệ&amp;nbsp; này hay không. Nhưng ta hãy cứ tin và hy vọng vào con người trẻ trung, linh hoạt&amp;nbsp; và có học thức, 1 con người đã vượt lên chính số phận nghiệt ngã của mình để đi đến đỉnh vinh quang.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt; Có lẽ sẽ còn rất xa nếu mong muốn VN được như nước Mỹ. Sẽ là rất xa ...     &lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-9057707516383215517?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/9057707516383215517/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2008/11/change-has-come-to-america.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/9057707516383215517'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/9057707516383215517'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2008/11/change-has-come-to-america.html' title='Change has come to America'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-3643827348412441521</id><published>2008-10-26T18:38:00.000+07:00</published><updated>2009-04-25T01:18:06.220+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Cali mùa không nắng ...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://i319.photobucket.com/albums/mm474/minhquan_1902/fos/110099402ecc8ca778fia4.jpg" alt="Cali mua khong nang" border="0"&gt;&lt;font color="#cc00cc" size="2" face="Arial"&gt;  &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;(nhìn từ 1 góc nhà)&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;font color="#cc00cc" size="2" face="Arial"&gt;  &lt;/font&gt;&lt;div style="color:rgb(96,0,191);"&gt;&lt;font size="2" face="Arial"&gt;Mưa Sài Gòn còn buồn không anh? &lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="color:rgb(96,0,191);"&gt;&lt;font size="2" face="Arial"&gt;Em tìm đâu ngày cũ êm đềm &lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="color:rgb(96,0,191);"&gt;&lt;font size="2" face="Arial"&gt; Những con đường ngập nước mưa đêm &lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;div&gt;&lt;font size="2" face="Arial"&gt; Từng hàng hoa, ghế đá, công viên &lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="color:rgb(96,0,191);"&gt;&lt;font size="2" face="Arial"&gt; Nắng Sài Gòn còn ấm không anh? &lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;font size="2" face="Arial"&gt; Hai hàng cây bóng ngã bên thềm &lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="color:rgb(96,0,191);"&gt;&lt;font size="2" face="Arial"&gt; Nắng ban mai xanh màu mắt biếc &lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;div&gt;&lt;font size="2" face="Arial"&gt; Gió ban chiều làm tóc em bay... &lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div style="color:rgb(96,0,191);"&gt;&lt;font size="2" face="Arial"&gt; Mưa Sài Gòn ôi mưa Sài Gòn &lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;font size="2" face="Arial"&gt; Bờ đại dương em còn chờ ngóng &lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="color:rgb(96,0,191);"&gt;&lt;font size="2" face="Arial"&gt; Em ra đi mất lối quay về &lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;div&gt;&lt;font size="2" face="Arial"&gt; Rồi chiều mưa anh đón đưa ai ? &lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="color:rgb(96,0,191);"&gt;&lt;font size="2" face="Arial"&gt; Mưa bên này buồn lắm anh ơi! &lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;font size="2" face="Arial"&gt; Riêng mình em lẻ bước trên đời &lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="color:rgb(96,0,191);"&gt;&lt;font size="2" face="Arial"&gt; Dãi ngân hà ngăn cách đôi nơi &lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;font size="2" face="Arial"&gt; Từng giọt mưa như nước mắt rơi &lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="color:rgb(96,0,191);"&gt;&lt;font size="2" face="Arial"&gt; Nắng bên này buồn lắm anh ơi! &lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt; &lt;font color="#cc00cc" size="2" face="Arial"&gt; Một mình em lẻ bước trên đời  &lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="color:rgb(96,0,191);"&gt;&lt;font size="2" face="Arial"&gt; Nắng nơi đây cũng là nắng ấm &lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;div&gt;&lt;font color="#cc00cc" size="2" face="Arial"&gt; Nhưng ấm sao bằng nắng ấm bên anh...&lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;                        &lt;font color="#cc00cc" size="2" face="Arial"&gt; &lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;&lt;span style="color:rgb(64,0,127);font-weight:bold;font-style:italic;"&gt;* Kuan:&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt; &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt; &lt;span style="color:rgb(64,0,127);"&gt;Ở Saigon không có màu phượng tím, nên không man mác buồn thương.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight:bold;color:rgb(64,0,127);"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="color:rgb(64,0,127);"&gt;Ở Saigon không có nắng hiền hòa như mùa hè &lt;/span&gt;&lt;i&gt;pasadena cali&lt;/i&gt;&lt;span style="color:rgb(64,0,127);"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight:bold;color:rgb(64,0,127);"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;span style="color:rgb(64,0,127);"&gt;Ở Saigon chỉ có màu phượng đỏ, đỏ thật đỏ, đỏ như môi em, như lửa&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Helvetica;color:rgb(64,0,127);"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; (Kuan - T) 10/2008&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-3643827348412441521?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/3643827348412441521/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2008/10/cali-mua-khong-nang.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/3643827348412441521'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/3643827348412441521'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2008/10/cali-mua-khong-nang.html' title='Cali mùa không nắng ...'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://i319.photobucket.com/albums/mm474/minhquan_1902/fos/th_110099402ecc8ca778fia4.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-2282069803275619118</id><published>2008-10-20T18:03:00.000+07:00</published><updated>2009-04-25T01:18:06.200+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Nhớ ...</title><content type='html'>&lt;img src="http://a367.yahoofs.com/blog/49c551b7z24905ae2/82/__sr_/7e98.jpg?mgoJf8JBLwNJYXCX" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br/&gt;&lt;font size="4"&gt;Định đi ngủ tự nhiên nhớ ...&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;À mà lâu rồi hình như không nói chuyện ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bận rộn, công việc, học hành, gia đình, tình cảm, stress ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ là khoảng cách ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi cách xa nhau về khoảng cách hình như tình cảm ngày càng tăng ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng biểu hiện dường như ngày càng nhạt dần ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để rồi giờ ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đứng, ngồi, nằm ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ ...&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;Ming Kuan - Jack&lt;/span&gt; 20/10/2008&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-2282069803275619118?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/2282069803275619118/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2008/10/nho.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/2282069803275619118'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/2282069803275619118'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2008/10/nho.html' title='Nhớ ...'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-1844035350012998946</id><published>2008-09-20T08:14:00.000+07:00</published><updated>2009-04-25T01:18:06.193+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Stress ...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://i319.photobucket.com/albums/mm474/minhquan_1902/Copy20of20bigstockphoto_Stress_6864.jpg" alt="Photobucket" border="0"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt; Một tuần bị stress. Tóm gọn là vậy.&lt;br /&gt; Cả tuần nay ấm ức vì nhiều chuyện. &lt;strong&gt;Hai người đó&lt;/strong&gt; lại cãi nhau. Và ta lại phải nghe. &lt;br /&gt; Ta nhiều khi ko muốn về nhà (cả 2 ngôi nhà) vì biết gặp mặt 1 trong 2 người là có chuyện.&lt;br /&gt; Họ cãi nhau chán lại quay sang ta, cả 2 cùng tấn công...&lt;br /&gt; ... Và người cuối cùng chịu trận sau mấy cuộc cãi vả đó ko ai khác là ta (trước đây còn có con T. nhưng giờ thì ta lãnh đủ).&lt;br /&gt; Tuần này có nhiều test, phải học bài nhiều rồi thức đêm đâm ra mất ngủ liên miên.&lt;br /&gt; ... Sáng xách cặp đi mà trong bụng đói meo... cũng chẳng sao quen rồi ... nhưng tự nhiên sao thấy mọi người xung quanh ... rồi nhìn lại mình thấy như thiếu thốn 1 cái gì đó... có lẽ dạo này tham quá sao đi lại mong muốn một cái gì đó quá xa xỉ....&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://i319.photobucket.com/albums/mm474/minhquan_1902/stress.jpg" alt="Stress 2" border="0"&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;br /&gt; Rồi lại mất ngủ và stress ...&lt;br /&gt; Tuần này có lẽ là tuần ta chịu đựng tệ nhất. Cãi lộn với mọi người. Tới nỗi tay Nam mà mình cũng cãi lộn đc thì biết tuần này ta ra sao rồi.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Rồi còn cái vụ với N. Giờ nghĩ lại thấy mình cũng hơi quá. &lt;br /&gt; Khi nhận đc tin nhắn mình đã chạy về nhà để reply lại tin nhắn vì máy hết tiền rồi (nếu như máy còn money thì có lẽ sự việc ko diễn tiến tệ vậy). Nhưng ko biết xui rủi sao mà lại bị đụng khi cách cái cửa nhà hổng tới 50m. &lt;br /&gt; Hổng chảy máu me gì nhưng bị cái xe kia đè lên đau muốn thấu xương.&lt;br /&gt; Vô nhà giục cái xe qua 1 bên mở computer lên để reply cho N. vậy mà... &lt;br /&gt; Ngay từ đầu mình chỉ định nói vài câu vui vui rồi đi ngủ vậy mà ...&lt;br /&gt; Mở màn chỉ toàn là mày với tao, thằng này thằng nọ ... có lẽ là do đang chat với ng` khác nên bê nguyên xi văn cảnh vậy qua với mình. &lt;br /&gt; Nếu bình thường thì với mình đó là chuyện nhỏ nhưng bữa đó sao tự nhiên thấy bực mình. &lt;br /&gt; Vậy là thấy giận ko muốn nói chuyện nữa. Quái lạ, ko hiểu nổi mình nữa!!!&lt;br /&gt; Định hôm sau sẽ làm hoà nhưng giờ thì hay rồi. Khỏi có cơ hội nói gì luôn ...&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;strong&gt;**********&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Hôm nay sinh nhật T. đã gửi quà cho "pé" rồi đó nhưng ko biết tới chưa. Hừm, nội tiền quà và tiền gửi đã ngốn bộn tiền của "anh" rùi đó. Sinh nhật vui nha nhỏ!&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;Kero Sebastian's Blog - MinhQuan.info&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/30316516-1844035350012998946?l=blog.minhquan.info' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.minhquan.info/feeds/1844035350012998946/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2008/09/stress.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/1844035350012998946'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/30316516/posts/default/1844035350012998946'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.minhquan.info/2008/09/stress.html' title='Stress ...'/><author><name>Minh Quân Thái</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='//lh4.googleusercontent.com/-M0KTbEMMqO0/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAk0/uiFyDrVgQ7Q/s512-c/photo.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-30316516.post-307569074491866695</id><published>2008-09-13T18:13:00.003+07:00</published><updated>2009-06-08T13:12:47.534+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tảnmạn'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='diary'/><title type='text'>Trung Thu nhớ...</title><content type='html'>&lt;span style=";font-size:78%;color:black;"  &gt;    &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://i319.photobucket.com/albums/mm474/minhquan_1902/longden.jpg" alt="Lồng đèn" border="2" /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;  Lại đến Trung Thu rồi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Nghĩ cũng lạ, hồi trước báo hiệu cho mình biết tới mùa Trung Thu là sự náo nức chờ đợi của mấy đứa trong xóm còn bây giờ con nít trong xóm mình hình như hổng còn thích Trung Thu nữa thì phải. Chả thấy gì ráo trọi!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;img src="http://i319.photobucket.com/albums/mm474/minhquan_1902/trung_thu_chua_binh_an_158-1.jpg" alt="Đón trung thu" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt; &lt;span sty
